Cầm chủ lạnh lùng nhìn vào bọn họ, trên mặt nhìn không ra cảm xúc.
Với hắn mà nói, đám người trước mặt này chẳng qua chỉ là con kiến hôi mà thôi, căn bản không cần lo lắng sẽ có biến số gì, thật ra trong lòng hắn đã có thái độ thờ ơ.
Nếu như thật sự có thể xuất hiện một đối thủ thú vị, hắn cũng không ngại.
Có điều ... nhưng cũng không hy vọng sẽ lãng phí thời gian một cách vô duyên vô cớ.
"Một ngày, ta chỉ cho các ngươi khoảng thời gian một ngày."
Cầm chủ nhàn nhạt mở miệng, "Đây là một cơ hội cuối cùng của các ngươi, nếu như để cho ta biết các ngươi đây là đang đùa ta, vậy các ngươi không có một ai có thể sống nổi."
Hắn chỉ vào Diêu Mộng Cơ, ra lệnh: "Ngươi nhanh đi tìm người tới!"
"Ngươi cứ chờ xem là được!"
Diêu Mộng Cơ cắn răng, lên tiếng chào hỏi với đám người Ngọc Đế, sau đó thì bay thẳng về phía Lạc Tiên sơn mạch mà đi.
Hắn không dám chậm trễ, lấy tốc độ nhanh nhất của mình mà đi, hai canh giờ sau đã trông thấy được Lạc Tiên sơn mạch, đám xuống chân núi, bước nhanh leo lên núi.
Không bao lâu sau, Tứ Hợp viện quen thuộc đã xuất hiện ở trước mắt.
Hắn hít sâu một hơi, vội vàng thu liễm nội tâm lo lắng của chính mình lại, phòng ngừa chính mình sẽ thất thố ở trước mặt cao nhân làm ảnh hưởng tới tâm trạng của cao nhân, lúc này mới chậm rãi tiến lên, cung kính gõ ba cái đông đông đông.
"Diêu Mộng Cơ cầu kiến Thánh Quân đại nhân."
Chẳng mấy chốc, theo một tiếng kẹt kẹt vang lên, cửa đã mở ra.
Người ra mở cửa chính là Tần Mạn Vân, nàng ta mỉm cười nhìn vào sư phụ của mình, vui vẻ nói: "Sư tôn, sao ngươi lại tới đây?"
Diêu Mộng Cơ thì ân cần hỏi han: "Ngươi đi theo Thánh Quân đại nhân học cầm, học được như thế nào rồi?"
Tần Mạn Vân cảm nhận được sự vội vàng của Diêu Mộng Cơ, suy nghĩ một chút nói: "Tuy rằng nói chỉ là một chút da lông của Lý công tử, nhưng ta cảm thấy đã được ích lợi không nhỏ, đạt tới độ cao mà toàn bộ tông môn đều khó mà tưởng tượng được."
"Ai."
Diêu Mộng Cơ nhíu mày, có chút lo lắng.
Lấy tông môn trước kia tới so sánh, cái bức cách này trong nháy mắt giảm cấp, đối thủ bây giờ thế nhưng là Cầm chủ trong Hỗn Độn a, có thể thắng không?
Hắn lo lắng thì lo lắng, cấp bậc lễ nghĩa cũng không thể ném, vội vàng hành lễ nói: "Diêu Mộng Cơ bái kiến Thánh Quân đại nhân, Đát Kỷ tiên tử, Hoả Phượng tiên tử."
Lúc này hắn mới để ý tới, bên trong Tứ Hợp viện yên bình vẫn là rất náo nhiệt, đám người Lý Niệm Phàm đang làm sủi cảo.
Xem ra mới trộn mì không lâu, trên tay còn dính lấy bột mì trắng như tuyết, mà ngay cả trên mặt cũng dính chút bột mì, trông vui vẻ hoà thuận, rất có cảm giác gia đình.
Nhìn vào bột mì bên cạnh thì có một cái thùng lớn, bên trong thùng này chứa thịt băm dùng để làm nhân sủi cảo, một cỗ linh vận tràn lan mà ra để Diêu Mộng Cơ cảm thấy thịt băm này đều đang phát sáng, là cái chủng loại vô cùng vô cùng chói mắt kia.
Hắn có thể đoán được, đây chắc chắn chính là nhân bánh sủi cảo dùng chính là thịt của Thao Thiết ngoài ra còn có các loại linh căn điều chế mà thành.
Hai chữ, xa xỉ.
Có điều, sự lo nghĩ trong nội tâm của hắn lại là hơi chắc chắn.
Ngay cả đường đường là Thao Thiết cũng biến thành kết cục này, vậy Cầm chủ kia cũng sẽ không mạnh hơn Thao Thiết kia bao nhiêu đi, ta sao có thể không có lòng tin đối với cao nhân đây?
"Là Mộng Cơ đạo hữu a, hoan nghênh."
Lý Niệm Phàm thả sủi cảo đã được gói xong ở trong tay xuống, rửa sạch tay bằng nước rồi ra hiệu cho Diêu Mộng Cơ ngồi xuống.
Tò mò hỏi: "Làm sao? Đến thăm Mạn Vân cô nương sao?"
"Thực không dám giấu giếm, lần này ta tới là muốn mời Mạn Vân đi đối phó một đối thủ."
Diêu Mộng Cơ lập tức nói ngay vào vấn đề chính: "Muốn để cho nàng ta đi so cầm với một người!"
"So cầm?"
Lý Niệm Phàm biết Diêu Mộng Cơ cũng là một người đánh đàn tốt, hắn đã tới đây, nói rõ hắn chắc chắn chính là thua.
Khả năng cao hắn cảm thấy Tần Mạn Vân đi theo bên cạnh ta học được cầm nghệ, lúc này mới nghĩ tới việc mời Tần Mạn Vân đi lấy lại thể diện.
Diêu Mộng Cơ xoắm xuýt một chút, cuối cùng không dám giấu giếm, mở miệng nói: "Lúc đầu chúng ta theo Hằng Nga tiên tử luyện đàn, đối phương không chỉ cướp đi hai khúc phổ mà Thánh Quân đại nhân ngài tặng cho chúng ta, còn cười chúng ta không biết tự lượng sức mình chà đạp từ khúc tốt."
Hắn cảm thấy áy náy, dù sao không thể bảo vệ tốt từ khúc của cao nhân.
"Thì ra là thế." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu.
Ở một bên, Tần Mạn Vân cảm nhận được một trận áp lực, chuyện có thể để cho sư tôn cố ý tới chỉ sợ sẽ không nhỏ.
Diêu Mộng Cơ thận trọng nói: "Chỉ là ... không biết Cầm đạo của Mạn Vân có tiến bộ gì không?"
"Ha ha ha, ở dưới sự dạy dỗ của ta, tiến vộ có thể ít sao?"
Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, thú vị nhìn vào Diêu Mộng Cơ, cảm nhận được hắn mơ hồ hiện ra vẻ lo lắng, nói tiếp: "Tuy nhiên vì lý do an toàn, ta có thể tạm thời chỉ bảo Mạn Vân cô nương một chút."
Tạm thời chỉ bảo?
Tần Mạn Vân và Diêu Mộng Cơ đều cảm thấy trong lòng vui sướng, đột nhiên cũng cảm thấy lần này ổn.
"Đúng rồi, tỷ thí vào lúc nào?"
"Thánh Quân đại nhân, vào thời gian này ngày mai."
"Vậy miễn cưỡng tới kịp, phải nắm chắc thời gian."
Lý Niệm Phàm lập tức ngồi xuống bên cạnh cổ cầm được bày ra ở trong sân, nói với Tần Mạn Vân: "Ngươi đừng làm sủi cảo nữa, tranh thủ thời gian rửa tay đi, ta và ngươi sẽ hợp tấu một khúc, tranh thủ đề cao thêm một chút."
Tần Mạn Vân đã đi theo chính mình để học đàn, bây giờ sắp phải đi tranh tài với người, vậy có thể thắng tự nhiên là tốt nhât, trên mặt mình sẽ lại càng được tăng thêm thể diện không phải sao.
"Ai, tới."
Tần Mạn Vân được sủng ái mà lo sợ, bằng vào tốc độ nhanh nhất đi rửa sạch tay, rất cung kính ngồi ở trước đàn của mình, có chút câu nệ lại có chút chờ mong.
Loại cảm giác này giống như một nhạc công tầm thường chẳng có gì lạ đột nhiên có được một cơ hội được hợp tấu với một đại sư âm nhạc siêu đẳng, thật sự rất làm cho người ta phấn khích.
Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Chuẩn bị xong chưa?"
Tần Mạn Vân ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, "Ừm, xong rồi!"
"Vậy thì bắt đầu đi, ngươi cố gắng đi theo giai điệu này của ta, khúc cầm thì chọn Quảng Lăng Tán là được rồi."
Lý Niệm Phàm nói xong, hai tay cũng đã đặt ở trên mặt đàn, thấy vậy, Tần Mạn Vân cũng lập tức làm theo.
Không cần nói chuyện, hai người rất ăn ý cùng một lúc đàn tấu ra khúc đàn (cầm khúc (cầm là đàn)).
"Khanh khanh khanh -- "
Tiếng đàn ung dung, bắt đầu vang vọng bên trong Tứ Hợp viện, những người khác thi nhau nín thở, nghiêng tai lắng nghe, trong nháy mắt dung nhập vào bên trong tiếng đàn này.
Từng đợt tiếng đàn, như là linh tinh tung bay, nhảy máu ở bên trong không gian, đây là tinh linh đại đạo, đại đạo đang bay múa!
Ở bên trong đại dương đại đạo này, bất kể là ai đều sẽ bị nhấn chìm vào trong đó, bất kể là ai đều sẽ cảm thấy sự nhỏ bé của bản thân, ngoại trừ sợ hãi thán phục ra, không cách nào làm ra bất cứ chuyện gì khác.
Diêu Mộng Cơ biết, nếu như lúc này để cho tên Cầm chủ kia tới, hắn chỉ sợ ngay cả dũng khí đánh đàn cũng không có, thật giống như một đứa trẻ nhỏ, nơi nào có dũng khí đi đánh đàn với một người trưởng thành?
Còn về phần Tần Mạn Vân ----
Bên trong đôi mắt của Diêu Mộng Cơ mang theo sự vui mừng và hâm mộ.
Rất rõ ràng là bởi vì cao nhân chỉ bảo nàng ta đánh đàn, bằng không, nàng ta sớm đã chịu không được nhiều đại đạo tẩy lễ như vậy, tiếng đàn loại tầng thứ này há lại nàng ta một tên tay mơ nho nhỏ có thể tham dự? Hoàn toàn là cao nhân đang dìu dắt lấy nàng ta a!
Có thể đoán được, ở dưới sự nắm tay dẫn dắt của cao nhân, nàng ta sẽ có được thu hoạch đáng sợ tới bực nào bên trong sự va chạm với đại đạo.
Không biết có phải là ảo giác hay không, mọi người cảm thấy không gian xung quanh Tần Mạn Vân bắt đầu trở nên lơ lửng không cố định, như là gợn sóng trong nước, bắt đầu dập dờn vặn vẹo.
Mà những sóng nước nhộn nhạo dập dờn này, là từ đầu ngón tay của Lý Niệm Phàm lưu chuyển mà ra, bao bọc vào trên người của Tần Mạn Vân, tạo thành một lớp áo khoác vô hình.