"Đại đạo ... ngoài, áo khoác ngoài?"
Diêu Mộng Cơ xem tới choáng váng, tuyệt đối không nghĩ tới, trên thế giới thế mà còn có thể có được kỳ quan bực này.
Tại thời điểm này, mặc dù giai điệu do Tần Mạn Vân đánh ra còn xa xa không bằng Lý Niệm Phàm, nhưng đã là giàu có không ít thần vận.
Nếu như nói trước đó hắn còn đối với Tần Mạn Vân cảm thấy phần thắng có chút không cao, nhưng bây giờ, hắn đã không còn một chút lo lắng nào, hận không thể lập tức nhìn thấy tên Cầm chủ ngưu bức hống hống trước đó phải nhận thua thì sẽ có dáng vẻ như thế nào.
Trong bất tri bất giác, một khúc kết thúc.
Lý Niệm Phàm và Tần Mạn Vân đều dừng tay lại, Lý Niệm Phàm rất bình tĩnh, mà Tần Mạn Vân thì miệng nhỏ khẽ há ra, trong đôi mắt đẹp mang theo sự chấn kinh.
Nàng ta có chút khó tin nhớ lại.
Vừa rồi ... ta lại có thể đánh ra loại từ khúc kia?
Trong nội tâm nàng hiểu rõ, nguyên nhân đây là bởi vì có Lý Niệm Phàm, trong lòng lập tức kích động lại cảm động.
Lý Niệm Phàm nhìn vào Tần Mạn Vân, mở miệng hỏi: "Vừa rồi lúc đánh đàn ngươi đang suy nghĩ cái gì?"
"Suy nghĩ gì?"
Tần Mạn Vân chỉnh thân thể ngay ngắn lại, cố gắng suy nghĩ, cuối cùng nói: "Hình như không hề có bất cứ suy nghĩ gì, chỉ là một lòng một ý tập trung vào bên trong từ khúc."
"Muốn chính là như vậy, nhớ kỹ loại cảm giác này."
Lý Niệm Phàm gật đầu, sau đó nói: "Ngươi nhất định phải biết, âm nhạc liên quan tới trái tim của chính mình, chỉ có nhấn chìm tâm tư vào trong đó, thực sự cộng hưởng với âm nhạc, không bởi ngoại vật biến hoá mà ảnh hưởng tới cảm xúc của chính mình thì mới có thể đánh ra nhạc khúc tốt nhất."
Tần Mạn Vân như có điều suy nghĩ mà gật đầu, "Lý công tử, ta đã hiểu."
Lý Niệm Phàm cười, mở miệng nói: "Được rồi, ta sẽ hợp tấu thêm mấy lần với ngươi, hy vọng ngươi có thể thắng được đẹp mắt."
Tần Mạn Vân đứng dậy, nói một cách vô cùng trịnh trọng: "Ta chắc chắn sẽ không để cho Lý công tử phải thất vọng."
Buổi tối hôm đó, Tần Mạn Vân cũng không ngủ, cũng không đánh đàn mà là cầm đàn, có vẻ mê man.
Lý Niệm Phàm cũng không có quấy rầy nàng ta.
Hôm sau.
Tần Mạn Vân mang theo cổ cầm, đôi mắt bình tĩnh như nước, cả người như một đầm nước tĩnh lặng, toả ra một loại khí tức sâu không lường được.
Đang chuẩn bị đi ra ngoài cùng với Diêu Mộng Cơ.
"Đúng rồi, chờ một chút."
Lý Niệm Phàm gọi bọn họ lại, sau đó thì mang theo một cái túi đi tới, trong đó chứa chính là sủi cảo.
Cười nói: "Thịt Thao Thiết còn nhiều lắm, làm rất nhiều sủi cảo, để ở đây cũng là lãng phí, mang về cho các đạo hữu Thiên Cung nếm thử."
Diêu Mộng Cơ không cần suy nghĩ lập tức nói lời từ chối: "Thánh Quân đại nhân, cái này thế nhưng là không được."
Mức độ trân quý của sủi cảo này hắn là biết được, đừng nói là một túi này, chính là một cái sủi cảo vậy cũng là bảo vật vô giá, thả ra bên ngoài sẽ là thứ khiến cho vô số người tranh đoạt một cách điên cuồng.
Chính mình tới cầu cứu, đã nhận quá nhiều tình, làm sao còn có thể nhận lấy thứ quý giá tới như vậy.
"Một chút xíu đồ ăn mà thôi, có cái gì mà không được?"
Lý Niệm Phàm buồn cười nói, "Với cả, bắt lấy Thao Thiết không thể thiếu phần của Nữ Oa nương nương, không cần từ chối!"
Diêu Mộng Cơ chỉ có thể kiên trì nhận lấy, chân thành nói: "Tạ ... tạ ơn Thánh Quân đại nhân."
Rời khỏi Tứ Hợp viện, Diêu Mộng Cơ và Tần Mạn Vân nhanh chóng bay về phía Nguyệt cung mà đi.
...
Trên Nguyệt cung.
Từ sau khi Diêu Mộng Cơ rời đi, Cầm chủ vẫn khoanh chân ngồi ở trước đàn, không nhúc nhích, nhắm mắt lại giống như đang nhắm mắt dưỡng thần.
Thực ra, trong đầu của hắn đang một mực tìm hiểu hai khúc phổ Thập Diện Mai Phục và Cao Sơn Lưu Thuỷ.
Càng lĩnh hội thì hắn càng cảm nhận được sự không tầm thường bên trong hai bài từ khúc này, còn nhớ kỹ đã từng, những khúc phổ mà chính hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo kia so sánh với hai bài từ khúc này đã hiện ra vô cùng ấu trĩ.
Cao minh, quả nhiên là cao minh!
Hắn cảm thấy Cầm đạo của chính mình lại bước ra một bước.
Nam tử ở bên cạnh đã chờ đợi không kịp, hắn nhìn vào mọi người, cười lạnh nói: "Khoảng thời gian một ngày ước định với chủ nhân nhà ta đã qua, xem ra người của các ngươi đã chạy!"
Cầm chủ đột nhiên mở mắt, thản nhiên nói: "Lui ra đi, bọn họ đã tới."
Không bao lâu, tiếng động của Diêu Mộng Cơ và Tần Mạn Vân đã xuất hiện ở bên trong tầm mắt của mọi người, đang nhanh chóng tới gần.
Nam nhân kia nhảy qua Diêu Mộng Cơ, lập tức nhìn về phía Tần Mạn Vân, không thể không sững sờ, còn tưởng rằng cảm giác của mình xuất hiện vấn đề, "Đại La Kim Tiên sơ kỳ?"
Đây chính là hy vọng mà các ngươi chờ tới?
Một đám Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên náo loạn nửa ngày cuối cùng tìm đến giúp đỡ lại chỉ là một tên tay mơ vừa mới trở thành Đại La Kim Tiên.
Đây là cố gắng gia tăng mức độ khôi hài sao?
Thái Thượng Lão Quân còn đang bị treo trên không trung kia khi nhìn thấy Tần Mạn Vân, lập tức thống khổ nhắm mắt lại, không đành lòng nhìn thêm nữa.
Hắn sớm đã biết không còn hy vọng gì nữa, tuy nhiên khó tránh khỏi việc còn ôm một chút suy nghĩ sẽ có kỳ tích xuất hiện, nhưng sự thật đã chứng minh, hắn đã suy nghĩ nhiều, Thiên Cung hiển nhiên là đã sớm từ bỏ chống lại.
Sở dĩ làm như thế, đoán chừng là không chịu khuất phục, muốn làm cho Cầm chủ chán ghét một phen.
Cầm chủ thì để ý tới cây đàn mà Tần Mạn Vân đang ôm trong tay, lập tức cười.
Đây là giận quá mà cười, sát ý ngập trời lập tức khiến cho không gian xung quanh đây đều trở nên cứng lại, mọi người muốn hành động một chút cũng cảm thấy phải bỏ ra rất nhiều sức lực.
"Đây chính là cứu binh của các ngươi? Chỉ là Đại La Kim Tiên thôi mà cũng có ý định muốn đối đàn với ta?!"
Cầm chủ giọng nói lạnh lùng, giống như tới từ Cửu U, tựa hồ ngay sau đó sẽ giơ tay lên tiêu diệt con kiến hôi trước mặt này!
Đã nói là sẽ đi tìm viện binh, làm hại chính mình phải đợi một ngày, thế mà lại chỉ mang tới một tên Đại La Kim Tiên, đây rõ ràng là đang chơi đùa hắn a!
Mà Đại La Kim Tiên này lại có thể ôm đàn mà tới, muốn đối đàn với hắn người Cầm chủ này, hoàn toàn chính là đang vũ nhục hắn a!
Không tầm thường, Cầm chủ biểu thị bản thân mình mơ cũng chưa bao giờ mơ tới, trên thế giới lại có thể còn có người dám tự tìm đường chết ở trước mặt mình như thế!
Mọi người cảm nhận được uy áp tới từ Cầm chủ, chỉ cảm thấy khí huyết toàn thân trở nên hỗn loạn, pháp lực trong cơ thể đều ngừng lại, có một loại cảm giác, Cầm chủ chỉ cần một cái ý niệm trong đầu, chính mình sẽ bị tiêu diệt.
"Làm sao? So đàn với một Đại La Kim Tiên nho nhỏ như ta này cũng không dám sao?"
Đúng vào lúc này, một giọng nói đỡ lấy áp lực, chật vật nói ra khỏi miệng, không lớn nhưng ai cũng có thể nghe được.
Cầm chủ nhìn vào Tần Mạn Vân, "Được, rất được, không thể không nói, các ngươi đã thành công khơi dậy lửa giận của ta."
"Ta đã nói rồi sẽ cho các ngươi một cơ hội, sẽ không nuốt lời! Bất quá chờ chút nữa, các ngươi xem như cầu ta thu các ngươi làm nô bộc cũng vô dụng, bởi vì ta đã quyết định, sẽ để cho các ngươi muốn sống không được mà chết cũng chẳng xong!"
Tần Mạn Vân không nói gì, nàng ta chậm rãi đặt đàn ngay ngắn ở trước mặt, khoanh chân ngồi ở trên tường vân, hai tay rủ xuống trên đàn, đã chuẩn bị sẵn sàng.
Diêu Mộng Cơ chậm rãi rời khỏi bên cạnh Tần Mạn Vân, mọi người của Thiên Cung thì đều nín thở, mắt trợn tròn, chờ đợi cảnh tượng tiếp theo.
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần thì đưa mắt nhìn nhau, mù mờ luống cuống.
Bọn họ biết cao nhân không tầm thường, nhưng lại chưa bao giờ nhìn thấy cao nhân đánh đàn, tuy nhiên lại không cản trở kỳ tích nổi lên trong lòng bọn họ.
Bọn họ cảm thấy chính mình chắc chắn là điên rồi, thế mà lại ôm lấy hy vọng Đại La Kim tiên luận đạo với đại năng cảnh giới Thiên Đạo mà có thể thắng nổi.