Bên ngoài bầu trời, bên cạnh Nguyệt cung.
Tần Mạn Vân và Cầm chủ cách không ngồi đối diện nhau, trước mặt đều bày ra một cái cổ cầm.
Loại cảm giác đối lập này để trong lòng Cầm chủ sinh ra một loại bực bội, hắn cảm thấy vũ nhục, chính minh thế mà lại đi đứng đối lập với một Đại La Kim Tiên, truyền ra ngoài chỉ sợ sẽ khiến cho tất cả sinh linh bên trong Hỗn Độn cười tới rơi cả quai hàm mất.
Cho nên, hắn chuẩn bị kết thúc trận luận đạo này một cách nhanh chóng!
Cầm chủ đưa tay đặt ở trên thân đàn, đầu ngón tay đè một dây đàn, lạnh lùng nói: "Ta thả dây đàn này ra, hy vọng ngươi sẽ không bị kinh động tới lập tức trở thành ngớ ngẩn!"
Tần Mạn Vân không để ý tới hắn, tự mình vuốt lên dây đàn.
Đôi mắt Cầm chủ nheo lại, hừ lạnh một tiếng, ngón tay đột nhiên thả ra!
"Khanh -- "
Khí tức sát phạt cực độ giống như ngựa hoang mất cương, lôi cuốn lấy khí thế chấn nhiếp lòng người đánh về phía Tần Mạn Vân.
Rõ ràng chỉ có một tiếng, nhưng là đinh tai nhức óc, còn muốn bá đạo hơn so với tiếng trống, trong không trung giống như vặn vẹo thành một cái mặt quỷ dữ tợn, lao thẳng về phía Tần Mạn Vân!
Cũng vào thời khắc này, Tần Mạn Vân gảy lên dây đàn.
Một chương nhạc nhẹ nhàng truyền ra, tựa như một cơn gió mát thoảng qua, lại có thể thoáng xoa dịu một chút nội tâm đám người của Thiên Cung, tiếng đàn không có một chút tính xâm lược nào, tự thành một thể, kể rõ cố sự của mình.
Mặt quỷ kia đánh thẳng tới, chạm vào tiếng đàn của Tần Mạn Vân giống như cát bụi gặp gió lớn, lập tức bị thổi tan.
Tiếng đàn như nước, mát rượi thông suốt, chậm rãi chảy xuôi, đổ vào hư không xung quanh.
"Thật là lợi hại!"
Tất cả mọi người nhìn vào Tần Mạn Vân, sợ hãi thán phục từ đáy lòng.
Bọn họ không nghĩ tới, Tần Mạn Vân thế mà thật có thể hóa giải được thế công của Cầm chủ, mà lại lấy phương thức bình thản như thế tới hóa giải, cảm thấy vô cùng thần dị.
"Lại có thể chặn."
Thân thể Thái Thượng Lão Quân đang bị treo trên không trung không thể không run lên, lộ ra thần sắc khó có thể tin nổi, kinh ngạc nhìn vào Tần Mạn Vân đang bình tĩnh như nước kia, không thể không sinh ra một tia hy vọng.
"Qua nhiều năm như vậy, không nghĩ tới trong Hồng Hoang ta thế mà có thể sinh ra một người có thiên phú dị bẩm như vậy, cũng không biết là ai có thể dạy bảo ra một đệ tử xuất sắc như thế."
Nếu như năm đó phát hiện, tuyệt đối sẽ thu được môn hạ.
Lông mày Cầm chủ đột nhiên nhẩy một cái, vẻ tàn khốc trong mắt càng sâu, rốt cuộc bắt đầu đánh đàn một cách nghiêm túc.
"Khanh khanh khanh!"
Hai loại tiếng đàn hoàn toàn khác biệt lượn vòng trên không trung, hai bên đan xen vào nhau, đối kháng lẫn nhau, vang vọng vào trong tai mọi người ở xung quanh.
Có điều, lại không khiến người ta cảm thấy hỗn loạn, đây là hai loại ý cảnh khác biệt, sẽ không bởi vì tiếng đàn khác mà phá hỏng.
Một cơn bão bắt đầu ấp ủ ở xung quanh, tiếng đàn mang theo hai loại đạo của riêng hai người đối kháng với nhau, khiến cho pháp tắc trong thiên địa cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn, ở giữa bọn họ tạo thành một cái khu vực chân không!
Ở trong đó, tất cả mọi pháp tắc khác đều được bài xích ra ngoài, chỉ còn lại đạo của bọn họ đang tranh giành lãnh địa.
Ngay sau đó, mảnh khu vực chân không này theo thời gian dần trôi qua mà mở rộng ra, tạo thành một viên cầu, bao bọc toàn bộ Nguyệt cung vào trong đó, nơi này, hai loại tiếng đàn khác biệt đang rung động, để mọi người không tự chủ được mà nín thở, cảm nhận được từng đợt kiềm chế.
Dưới loại tình huống này, bọn họ căn bản không dám phóng xuất đạo của chính mình đi vào, bởi vì bọn họ có thể tự mình hiểu lấy chính mình, một khi đạo của bọn họ không đủ chắc chắn, sẽ bị tiếng đàn phá hủy, đạo tâm bị tổn thương!
Lấy tình huống trước mắt để mà nói, biểu hiện của Tần Mạn Vân đã vượt qua Nữ Oa nương nương và Quân Quân đạo nhân, trong tiếng đàn của nàng không có hiển lộ ra bất kỳ xu hướng suy tàn nào, ngược lại từ đầu tới cuối đều bình tĩnh đi theo cách thức của chính mình, giống như ngọn núi cao bình tĩnh bất động, không có gì có thể rung chuyển được.
"Đây chính là thủ đoạn của cao nhân sao?"
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần cùng nhau mím môi, cảm thấy vô cùng rung động, một Cầm động bên cạnh thuận tay bồi dường ra vậy mà cũng cường đại tới như vậy, quả thực nghe mà rợn cả người!
Đồng thời, bọn họ nghĩ tới Tư Đồ Thấm của Ngự Thú tông kia, chỉ sợ sẽ có thành tựu còn vượt qua sự tưởng tượng của mình, còn muốn lớn hơn a!
"Xem ra quả thực có mấy phần sức nặng."
Sắc mặt Cầm chủ có hơi cứng ngắc, cười nhạt một cái, tốc độ đánh đàn ở hai tay đột nhiên gia tăng, tiếng đàn cũng từ vốn là thâm trầm nhanh quay ngược trở lại hạ xuống biến thành lạnh lẽo khắc nghiệt, bên trong không trung, đạo vốn vô hình vô chất thế mà bắt đầu biến thành màu đỏ!
Gió lốc màu đỏ máu như đao, biến thành vô số mặt quỷ, đây là thiên quân vạn mã chết đi tạo thành núi thây biển máu, ẩn chứa sát ý ngập trời cùng với khí thế không thể đỡ đánh thẳng tới khiến cho người ta phải rùng mình.
Hắn đàn chính là Thập Diện Mai Phục.
Như tên của khúc đàn, âm điệu lúc này đã tiến vào giai đoạn cao vút, thân còn là ở bên trong chiến trường, khí tức sát phạt tốc thẳng vào mặt, gần như muốn bao trùm lên tất cả mọi người, tiếng đàn càng nhanh tới cực điểm, mặc dù là thanh âm, nhưng lại khiến cho người ta khó mà thở nổi, nhịp tim cũng theo tiếng đàn mà trở nên hỗn loạn.
Đạo cường đại bắt đầu sôi trào quay cuồng ở bên trong không trung, xem như mọi người vây xem cũng phải hứng chịu ảnh hưởng, trong lòng nổi lên một cơn ớn lạnh.
"Không hổ là Cầm chủ a, năng lực chưởng khống đối với Cầm đạo thật sự là quá mạnh!"
"Nếu như là ta, ở dưới tình cảnh như thế này, đạo của ta sợ rằng sẽ lập tức sụp đổ!"
"Mãi không đè được Man Vân tiên tử cho nên tức hổn hà hổn hển rồi, thế cho nên chuẩn bị lấy đạo thâm hậu của mình đi đè người ta sao?"
"Quan trọng nhất là, hắn dùng vẫn là cầm phổ của chúng ta!"
Mọi người nhịn không được mà thấp giọng bàn tán, sau đó đưa mắt nhìn sáng Tần Mạn Vân mang theo vẻ vô cùng lo lắng.
Ở dưới loại hùng hổ dọa người này của đối phương, Tần Mạn Vân rất dễ mất đi tiết tấu của chính mình, đạo tâm vừa loạn vậy chính là xong.
Người đàn ông bên cạnh Cầm chủ kia thì khinh thường cười nói: "Chỉ là ánh sáng của một ngọn nến mà cũng dám tranh nhau phát sáng với ánh trăng của chủ nhân sao?"
Hắn không nghi ngờ chút nào, ở một cái chớp mắt tiếp theo, Tần Mạn Vân sẽ bị chôn vùi vào bên trong tiếng đàn của chủ nhân mình.
Có điều, ở dưới cái nhìn soi mói của mọi người, Tần Mạn Vân vẫn như vừa rồi, vẫn đang đánh đàn một cách bình tĩnh, áo dài trắng trên người nàng không gió mà bay, giống như Cửu Thiên Huyền Nữ, ngồi ngay ngắn ở trên không trung của Nguyệt cung, không cảm nhận được mọi thứ bên ngoài, hoàn toàn dung nhập vào bên trong khúc đàn!
Ở trước khi gảy đàn, trong đầu của nàng đã nhớ lại tất cả những lời chỉ bảo của Lý Niệm Phàm một lần: "Đánh đàn cần tập trung toàn tâm toàn ý, tiếng đàn là chìa khóa dùng tới để truyền đạt tình cảm, nhất định phải hiểu rõ muốn biểu đạt cái gì, như thế mới có thể giữ được bản tâm của mình, ngươi gảy đàn của ngươi, hắn mạnh sao mặc hắn mạnh, gió mát lướt qua núi đồi, hắn vượt qua mặc hắn vượt, trăng sáng theo sông lớn!"
Thiên quân vạn mãi gào thét kinh khủng vờn quanh xung quanh Tần Mạn Vân, bao bọc lấy nàng, giống như một cái chớp mắt tiếp theo muốn phanh thây xé xác.
Tuy nhiên, ở xung quanh Tần Mạn Vân, từng tiếng từng tiếng đàn như sóng nước, chầm chậm chảy xuôi, biến thành một tấm chắn che trở xuong quanh nàng, mặc cho thiên quân vạn mã có kêu gào như thế nào cũng không thể nào tiến thêm được một chút nào.
Thậm chí, khi mọi người nhìn vào Tần Mạn Vân, tâm trạng bất an thế mà chậm rãi bình tĩnh lại.
Người đàn ông ở bên cạnh Cầm chủ đột nhiên mở to hai mắt ra mà nhìn, giống như gặp được chuyện khó tin nhất trên đời, "Điêu này sao có thể?!"
Hắn nhịn không được nhìn vào Cầm chủ một chút, khi nhìn thấy màu đỏ trong đôi mắt cảu Cầm chủ, đầu óc trở nên quay cuồng, trở nên trống rỗng.
Hắn hiểu rất rõ, chỉ có ở lúc chủ nhân nhà mình vô cùng nghiêm túc, con mắt mới có thể phóng xuất ra ánh sáng đỏ!
Nói theo một cách khác, chủ nhân nhà mình vào lúc này đang là vô cùng nghiêm túc, thậm chí trong lòng sinh ra lửa giận, rất muốn đè đối thủ này xuống, tuy nhiên ... thế mà lại không làm được!