Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 749: CHƯƠNG 749: CÓ ĐIỀU ... DÁM THẮNG TA? VẬY SẼ PHẢI BỎ RA MỘT CÁI GIÁ LỚN CHÍNH LÀ TỬ VONG!

Điều này ... thật khó có thể tin!

Đối phương chỉ là Đại La Kim Tiên a!

Lập tức trong nội tâm của người đàn ông này không hiểu hiện lên một cỗ ý lạnh, thế giới quan đã hứng chịu sụp đổ.

Về phần Thái Thượng Lão Quân được hắn treo lên không trung kia, khẽ há miệng, đã choáng váng.

Kỳ nữ, quả nhiên là kỳ nữ a!

Đám người Ngọc Đế kia thật lợi hại a, thế mà có thể tìm được kỳ nữ bực này!

"Không có khả năng, điều này sao có thể? !"

Cầm chủ đã không còn vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo như trước đó, mắt đỏ lên, trong giọng nói lộ ra vẻ điên cuông, "Chỉ bằng ngươi, làm sao có thể chống lại với đạo của ta? Làm sao ngươi chỉ có phòng thủ mà không tiến công, tiến công a, ngươi có bản lĩnh thì tới tiến công a! Đàn là dùng để giết người!"

Đặt vào trạng thái bình thường, hắn đương nhiên sẽ không thất thố dễ dàng như vậy, nhưng ở dưới tình huống hiện tại, hắn không thể nào chấp nhận được!

Đối thủ chỉ là một tiểu cô nương, hơn nữa thực lực chỉ ở Đại La Kim Tiên mà thôi, ở trong mắt chính mình thì ngay cả con kiến hôi cũng không bằng, vốn chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng để ý tới.

Nàng ta thế mà có thể ngăn cản chính mình?

Đạo của chính mình thế mà không bằng người ta?

Vậy mình tu luyện trong bao năm tháng qua tu luyện chính là cái gì? So với nàng, ta chẳng phải chỉ là phế vật thôi sao?

Hắn tung hoành bên trong Hỗn Độn, tầm mắt càng cao, lúc này chịu tới đả kích lại càng lớn, hắn cao ngạo, không thể tiếp nhận loại tình huống này xảy ra.

"Khanh khanh khanh!"

Lại vào lúc này, tiếng đàn của Tần Mạn Vân đột nhiên phát sinh biến hóa.

Nếu như nói tiếng đàn trước đó là bình tĩnh, uyển chuyển, an bình, thì như vậy hiện tại là ở dưới bình tĩnh giống như đắp lên một lớp mây đen, có tiếng sấm rền vang lên.

Đây là cảm giác một cơn gió thổi tới giông bão sắp đến.

Lại nói tiếp, tiếng đàn bắt đầu có chút bén nhọn.

Không giống với thiên quân vạn mã, tiếng đàn này rất khiêm tốn, nhưng lại rất sắc bén, có thể xuyên thấu mọi thứ.

Tâm trạng Diêu Mộng Cơ hơi động một chút, không thể không khẩn trương mà nắm chặt nắm đấm lại, "Mạn Vân nàng ta ... thật bắt đầu phản kích?"

Tất cả mọi người cảm nhận được sự biến hóa của khúc đàn, chịu đến tiếng đàn ảnh hưởng, một cỗ không khí khẩn trương bắt đầu tràn ngập, toàn thân đều nổi lên một lớp da gà.

Quảng Lăng Tán.

Từ khúc này chính là nói về cố sự Kinh Kha ám sát Tần Vương.

Sự trầm lắng, buồn tẻ, ngột ngạt ở trước khi ám sát Tần Vương so với sự căng thẳng thẳng tiến không lùi bước khi ám sát Tần Vương được tái hiện một cách sinh động.

Giai đoạn thứ nhất là ẩn núp của Tần Mạn Vân đã qua, giai đoạn thứ hai chính là rút kiếm!

"Phản kích, ngươi thế mà thật dám phản kích? Ngươi dựa vào cái gì?!"

Hai tay của Đàn chru đã biến thành tàn ảnh, bay múa trên cổ cầm, căn bản không nhìn được rõ, đàn tấu cũng không phải chỉ là một bài từ khúc, mà là các loại khúc phổ mà hắn nắm giữ, vô cùng bá đạo!

"Khanh!"

Chỉ có điều, loại bá đạo này, Tần Mạn Vân lại chẳng để ý tới.

Kinh Kha ... ám sát chính là Tần Vương!

Theo một đợt tiếng đàn chói tai đột nhiên vang lên, như là thanh kiếm sắc bén nhất đủ để đâm xuyên tất cả mọi thứ.

"Ầm!"

Thiên quân vạn mã của Cầm chủ còn ở, tuy nhiên, dây đàn lại đột ngột bịt đứt, tiếng đàn im bặt mà dừng!

Mọi thứ chấm chứt, thời gian giống như đứng yên tại thời điểm này.

Cầm chủ vẫn ngồi ở chỗ đó, không nhúc nhích, một tia huyết dịch tràn ra từ khóe miệng của hắn.

Không chỉ chính hắn không thể tin được, tất cả những người khác, tất cả cũng đều không thể tin nổi, tuy nói một mực mong mỏi có kỳ tích xuất hiện, nhưng khi kỳ tích thật sự xuất hiện thì lại thật khó có thể tin a!

Người đàn ông bên cạnh Cầm chủ kia càng là khó có thể tin nổi lùi về sau ba bước, không cách nào tiêu hóa sự chấn kinh trong nội tâm của mình.

Thua ... thua?

Cầm chủ du ngoạn trong Hỗn Độn, luận đạo với người, đã đánh bại qua không biết bao nhiêu thiên chi kiêu tử, đi theo hắn quá lâu quá lâu đều đã quên, hóa ra Cầm chủ ... cũng sẽ có lúc thua!

Hơn nữa, thua bởi một tiểu nữ oa có tu vi bình thường.

Tin tức này nếu như truyền đi, chỉ sợ toàn bộ Hỗn Độn đều sẽ bị lật nghiêng!

Tần Mạn Vân nhìn vào Cầm chủ, không kiêu ngạo chẳng tự ti nói: "Khúc đàn này không phải dùng để giết người, là dùng để mang tình cảm tới cho mọi người."

Đây là câu đầu tiên Lý Niệm Phàm dạy nàng trước khi dạy nàng đánh đàn.

Không chỉ là nàng ta trước đây, tất cả Cầm tu chỉ sợ đều sẽ cảm nhận được, tiếng đàn là một loại công cụ để ngộ đạo, là binh khí dùng tới đấu pháp với người, tranh cường háo thắng.

Tuy nhiên, Lý Niệm Phàm nói với nàng, đánh đàn là một loại giải trí, là có thể ảnh hưởng người, một phương tiện mang lại cho mọi người những thay đổi về cảm xúc.

Một câu đơn giản lại giống như thể hồ quán đỉnh để nàng ta hoàn toàn tỉnh ngộ!

Chính vào thời khắc ấy, nàng ta hiểu.

Đi vào một con đường Cầm đạo chân chính!

Câu nói này của Tần Mạn Vân khiến toàn thân Cầm chủ chấn động mãnh liệt, đôi mắt trợn lớn lên, lẩm bẩm nói: "Không nghĩ tới, không nghĩ ra a! Ta thế mà không có được cái nhìn thấu triệt bằng tiểu nữ oa này."

Hắn không thể không nghĩ tới vô số năm trước, trí nhớ đã có chút mơ hồ.

Khi đó, chính mình vừa mới bắt đầu học đàn, thích nghe nhất chính là tiếng đàn mình gảy ra, đồng thời để người khác khích lệ tiếng đàn của chính mình.

Chỉ có điều, từ khi chính mình bắt đầu dùng tiếng đàn đánh bại đối thủ, từ chính mình bắt đầu dùng tiếng đàn để giết người, truy cầu của chính mình đã thay đổi.

Một lòng muốn truy cầu tiếng đàn cường đại, coi tiếng đàn như binh khí của chính mình lại không để ý tới tác dụng bản chất nhất của nó, thậm chí coi tác dụng bản chất nhất của nó thành trò cười.

"Đạo hữu, đã có thể thả người được hay chưa?" Giọng nói của Quân Quân đạo nhân cắt ngang suy nghĩ Cầm chủ.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi lập lòe, nhìn vào Tần Mạn Vân nói: "Từ khúc mà ngươi đàn tên là gì?"

Quảng Lăng Tán.

"Lại là một thần khúc có một không hai a."

Cầm chủ lên tiếng sợ hãi thán phục, trong mắt hiện lên một cảm xúc gọi là hừng hực, phấn khích nói: "Chỉ dựa vào tu vi của các ngươi, làm sao có thể đạt được ba bài thần khúc? Còn có ngươi, chỉ là Đại La Kim Tiên, xem như thiên tài đi nữa cũng sẽ không thể có được cảm ngộ như thế đối với Cầm đạo, nói cho ta biết, các ngươi đến tột cùng thu được cơ duyên gì?!"

Sắc mặt của mọi người đều trầm xuống, "Có chơi có chịu, chẳng lẽ ngươi muốn đổi ý?"

"Ha ha ha, có chơi có chịu? Đây là được xây dựng ở dưới tình huống thực lực ngang nhau! Các ngươi những kẻ yếu này thật là ngây thơ."

Cầm chủ cười lạnh liên tục, hắn lạnh lùng nhìn về phía Tần Mạn Vân, trong mắt sát ý gần như biến thành thực chất, khí tức kinh khủng bạo khởi ầm vang, "Cuộc so tài này, ta có được thu hoạch tương đối khá! Có điều ... dám thắng ta? Vậy sẽ phải bỏ ra một cái giá lớn chính là tử vong!"

Vừa dứt lời, hắn chậm rãi giơ tay lên, đơn giản như giơ chân lên giẫm chết một con kiến, chỉ thuận tay thoát quẹt trên dây đàn một quẹt!

"Khanh!"

Lần này không phải là luận đạo, mà là một kích của đại năng Thiên Đạo!

Đừng nói Tần mạn Vân, ở đây không có ai có thể ngăn cản, tất cả mọi người cùng nhau cũng khó mà ngăn cản được!

Không gian chôn vùi, khí tức tử vong trấn áp tới khiến tay chân mọi người lạnh buốt, huyết dịch ngừng lưu động.

"Dừng tay!"

"Vô sỉ!"

Mọi người của Thiên Cung muốn rách cả mí mắt, bọn họ không cam lòng, phẫn nộ và tuyệt vọng, pháp lực toàn thân dâng trào, kính dâng ra mọi thứ của bản thân với ý đồ ngăn cản đòn công kích này.

Thái Thượng Lão Quân trơ mắt mà nhìn, bắt đầu ra sức giãy dụa, hốc mắt đỏ bừng, bờ môi run rẩy, lập tức lưu lại hai hàng lệ nóng.

Quá khó khăn, lấy tâm tính của Cầm chủ, một kích này bọn họ hoàn toàn không có khả có thể đỡ nổi.

Lại vào lúc này, một cỗ khí tức ngập trời dâng lên không có dấu hiệu báo trước nào, khí tức này thần thánh quá mức, to lớn như giang hà, khiến người ta cảm thấy không giới hạn, lại cũng không bá đạo, giống như gió mát thổi vào mặt, ngăn cản lại công kích kia của Cầm chủ một cách dễ dàng.

Tất cả mọi người đều sững sờ, giương mắt nhìn lại, đã thấy quanh thân Tần Mạn Vân, không gian vặn vẹo, một cỗ khí tức đại đạo vờn quanh, giống như phủ thêm cho nàng một lớp áo ngoài.

Những đại đạo này lưu động, cuối cùng hội tụ vào trên đầu ngón tay của Tần Mạn Vân, khiến cho nàng ta không tự chủ được đưa tay lên, cũng quẹt trên dây đàn một quẹt.

"Khanh -- "

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!