Một tiếng đàn này.
Giống như một luồng ánh sáng, hoá thành một hồ nước gợn sóng, tạo ra những gợn sóng, hiện ra hình dạng sóng chảy về phía Cầm chủ mà đi!
Tốc độ tiếng đàn nhìn như không nhanh, nhưng tất cả mọi người có thể cảm nhận được, nó có sức lan tỏa, giống như con thuyền buồm lênh đênh giữa đại dương, không có khả năng thoát khỏi những chập trùng lên xuống của sóng biển.
"Đây, đây là..."
Lúc cỗ khí tức trên người của Tần Mạn Vân hiển hiện lên, Cầm chủ đã choáng váng, một khắc này một thân tu vi của hắn giống như gặp thiên địch, ẩn núp mà không do dự chút nào, toàn thân nổi lên da gà, không nhịn được mà run rẩy.
"Đây là tiếng đàn gì vậy mà có thể dẫn tới đại đạo cộng hưởng!"
Hắn không thể tin được, hai mắt lồi ra tràn ngập tơ máu, các loại cảm xúc sợ hãi, kinh ngạc, không biết làm sao vân vân ... xông lên đầu, căn bản không biết nên như thế nào cho phải.
Hắn trơ mắt nhìn vào tất cả những gì đang xảy ra, muốn phản kháng nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác bất lực.
Quá nhỏ bé, hắn tự phụ cả đời, điên cuồng trong vô số năm, chưa bao giờ bị người đả kích như ngày hôm nay, càng không nghĩ tới, chính mình thế mà còn có thời điểm cảm thấy nhỏ bé như thế này.
Tốc độ đại đạo không nhanh, không lo lắng Cầm chủ sẽ tránh thoát một chút nào, giống như đang cho hắn đầy đủ thời gian để cân nhắc, để hắn bình tĩnh cảm nhận được tuyệt vọng trước khi tử vong.
Loại cảm giác này thật giống như Hoàng Đế, tuyên án tử hình đối với một phạm nhân, đang ở trên đường chấp hành, kết cục đã được định sẵn.
"Không có khả năng, trên người của ngươi tại sao có thể có được loại lực lượng phi phàm này?!"
Cầm chủ phát ra một tiếng gào thét quật cường cuối cùng của chính mình, bởi vì sợ hãi mà hai tay run rẩy lên, cố gắng vuốt nhẹ thân đàn bắt đầu đánh đàn!
Hắn đã điên cuồng.
Từng tiếng đàn bắt đầu hoành hành loạn xạ, không cần biết hậu quả như thế nào, toàn tâm toàn ý chỉ muốn phát ra công kích mạnh nhất của chính mình!
Đặt ở trạng thái bình thường, hành động này chỉ sợ sẽ khiến cho thiên địa phải chấn động, ở bên trong Thần Vực cũng phải nhấc lên gợn sóng không nhỏ, mảng lớn tinh không đều sẽ bị xoá đi, trăm họ lầm than.
Mà ở vào lúc này, hắn giống như là một tên điên không có tu vi đang đánh đàn lung tung, tất cả dị tượng tất cả bị trấn áp, không thể tạo ra một chút gợn sóng nào.
"Ngươi, ngươi ngươi ... Sau lưng của ngươi có cảnh giới Đại Đạo chí cao? Hắn, hắn ..."
Cầm chủ giống như nghĩ tới chuyện kinh khủng nào đó, giọng nói của hắn không rõ, nhưng hắn không thể nói hết lời, ở dưới cái nhìn soi mói của tất cả mọi người, những gợn sóng đại đạo kia giống như những dòng suối nhỏ, chảy róc rách qua bên người của hắn ...
Tiếng đàn im bặt mà dừng.
Thân thể của hắn và đàn của hắn cứ như vậy ở trước mắt bao người, theo gợn sóng đại đạo chảy qua, không có để lại một chút dấu vết nào, giống như chưa từng xuất hiện qua vậy.
Nếu như không phải mọi người chứng kiến mọi chuyện từ đầu tới đuôi, bọn họ thậm chí sẽ cảm thấy Cầm chủ kia chỉ là một lần ảo giác.
Quá dễ dàng, quá mộng ảo.
Đường đường là Cầm chủ lại giống như nét phấn trên bảng đen bị lau đi khỏi bảng đen, nhẹ nhàng xoá đi...
Kinh ngạc tột độ khiến mọi người phải mở to mắt ra để mà nhìn, thậm chí còn quên cả thói quen hít một hơi khí lạnh, biến thành bức tượng, trong đầu lặp đi lặp lại tái diễn cảnh tường vừa mới xảy ra kia.
Về phần người đàn ông bên cạnh Cầm chủ kia, ở sau khi rung động, hoảng sợ tới đã thành câm điếc, há to miệng, run rẩy chỉ voà nơi Cầm chủ biến mất ---
"Aba Aba Aba..."
Chủ nhân mà ta đi theo đâu?
Chủ nhân ta cường đại như vậy, đã trải qua bách chiến bách thắng, ngưu bức hống hống như thế, thế mà cứ như vậy không hiểu vì sao lại biến mất không còn rồi?
Là huyễn thuật sao?
Ta chắc chắn là đã bị trúng huyễn thuật!
Đám người Nữ Oa giật mình một cái, là những người lấy lại tinh thần đầu tiên, lập tức cùng nhau giơ tay lên, pháp lực hào hùng trấn áp về phía người đàn ông đi theo Cầm chủ kia, đồng thời giải cứu Thái Thượng Lão Quân.
Đối phương cũng là một cao thủ bên trong hàng ngũ Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, tuy nhiên đối mặt với sự phối hợp của đám người Nữ Oa, tự nhiên là không đáng chú ý, hơn nữa tâm hắn đã như tro tàn, gần như đang ở bên bờ biên giới chuẩn bị sụp đổ, cũng không làm ra được đề phòng nào.
Thái Thượng Lão Quân mãi cho tới lúc được cứu, con mắt đều nhìn về phía Tần Mạn Vân, ánh mắt hoảng hốt, cho rằng mình đang nằm mơ.
Nếu như không phải đang nằm mơ, thì sao có thể nhìn thấy Đại La Kim Tiên có thể bộc phát ra loại công kích kinh khủng như vậy?
Quê hương thay đổi, không thể không trở nên có chút phá vỡ tam quan ...
"Lão Quân!"
Ngọc Đế gọi Lão Quân một tiếng, như vậy mới để cho hắn lấy lại tinh thần.
Hắn mờ mịt nhìn về phía Ngọc Đế, bờ môi run rẩy, trong lúc nhất thời vô số nghi vấn xông lên đầu, thế nhưng lại không biết nên hỏi từ chỗ nào.
Đồng hương gặp gỡ đồng hương, hai mắt lưng tròng, nhìn nhau không nói nên lời, chỉ có nước mắt là con đường duy nhất.
Nghìn lời nói vạn câu thề, cuối cùng được Quân Quân đạo nhân hội tụ thành một câu cảm khái, "Trở về là tốt, trở về là tốt rồi a!"
Lão Quân nhìn về phía Ngọc Đê,s cuối cùng vẫn hỏi ra nghi vấn mà chính mình để ý nhất, "Ngọc Đế, tu vi của ngươi hình như ... vượt qua ta rồi?"
"Không phải hình như."
Ngọc Đế mỉm cười, khoát tay áo, khiêm tốn nói: "Nói ra rất dài dòng, gặp một số cơ duyên, đột phá, không có gì có thể khoe khoang."
Lão Quân không nói lời nào, trong lòng đột nhiên đau buồn.
Nghĩ tới chính mình lang thang ở bên trong Hỗn Độn, trải qua mấy lần sinh tử, dựa vào một chút kỹ năng luyện đan kia làm trợ thủ cho người ta, sinh tồn ở trong khe hẹp, mà bây giờ trở về, lúc này mới phát hiện, người ở nhà lăn lộn còn tốt hơn so với chính mình?
Chính mình trước đây tốt xấu gì cũng là Thánh Nhân của Hồng Hoang, theo thời gian trôi qua, bây giờ ở trước mặt lão bằng hữu thế mà lại trở thành một cái đệ đệ.
Lúc đầu ta rời khỏi Hồng Hoang, đến cùng là cầu cái gì a?!
"Chúc mừng ngươi, chúc mừng ngươi."
Lão Quân không muốn để cho lão hữu của mình nhìn thấy một mặt yếu đuối của chính mình, miễn cưỡng nở ra nụ cười, kính uý nhìn về phía Tần Mạn Vân, nhỏ giọng hỏi: "Kia ... vị kia là?"
Nếu như nói trước đó bị thiên phú của Tần Mạn Vân làm cho chấn kinh, còn muốn thu lấy nàng làm đệ tử thì như vậy bây giờ hắn đã bắt đầu bội phục chính mình vừa rồi, thế mà lại sinh ra ý nghĩ điên cuồng như vậy.
Nữ nhân này ... không thể trêu chọc vào a!
Quân Quân đạo nhân hiện ra vẻ thần bí nói: "Lai lịch của nàng xem như rất lớn, đã không phải là ngươi có thể tưởng tượng ra nổi, đi thôi, dẫn ngươi đi dẫn tiến một chút, nhớ kỹ tuyệt đối phải cung kính."
Thái Thượng Lão Quân không nghi ngờ gì, vội vàng nói: "Ta tự nhiên biết chừng mực."
Hắn trà trộn ở trong Hỗn Độn rất thê thảm, sớm đã luyện thành một thân da mặt đối diện với đại lão, không muốn sống mới phải đi khoe khoang khắp nơi.
Không thấy được ngay cả Cầm chủ không ai bì nổi kia đều lập tức lành lạnh rồi sao? Hơn nữa nguyên nhân cái chết quá mức quỷ dị, nói ra chỉ sợ cũng chẳng có ai tin.
Ở bên trong Hỗn Độn, ngoạ hổ tàng long, làm người không thể quá kiêu ngạo.
Lúc này, chính Tần mạn Vân cũng đang ở trong trạng thái mộng bức, trong đầu của nàng lặp đi lặp lại chỉ có một câu: "Vừa rồi ta chỉ gẩy dây đàn một cái đã gẩy chết một tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo sao?!"
Ta ngưu bức nổ tung a!
Quân Quân đạo nhân không dám tự cao tự đại một chút nào ở trước mặt Tần Mạn Vân, cung kính nói: "Mạn Vân tiên tử, vị này là Thái Thượng Lão Quân là một trong những Thánh Nhân trước kia của Hồng Hoang chúng ta."
"Thái Thượng Lão Quân? Hạnh ngộ hạnh ngộ, ta đã từng nghe Lý công tử nhắc qua ngươi."
Tần Mạn Vân lập tức hành lễ đối với Thái Thượng Lão Quân, trước đây Lý Niệm Phàm từng kể về cố sự của Hồng Hoang, cho nên nàng ta rất nhớ tên của mấy vị Thánh Nhân.