Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 758: CHƯƠNG 758: MÔNG NGƯƠI THẾ MÀ MỌC THÀNH DA ĐEN! NGƯƠI ... NGƯƠI BIẾN CHỦNG RỒI?

Trong núi không năm tháng, ngày ngày ở bên trong Tứ Hợp viện lặng lẽ trôi qua bình dị.

Đảo mắt, lại là khoảng thời gian năm ngày trôi qua.

"Một hai ba bốn, được rồi, thu hồi chân trái, duỗi chân phải ra."

"Buông lỏng, buông lỏng nữa."

"Hãy tưởng tượng mình đang ở dưới nước, đu mình và đung đưa theo dòng nước, đung đưa đung đưa ..."

Đát Kỷ, Hỏa Phượng, Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm bốn nữ đều dựa vào trên tấm nệm tập yoga của mình, xếp thành một hàng, dáng người với những ưu điểm riêng được phô bày trọn vẹn, mảnh mai như cành liễu, mềm mại như nước suối, tạo dáng đa dạng.

Tiểu Bạch thì đống vai trò làm nhân vật huấn luyện viên, giảng giải các câu khẩu lệnh cho các nàng.

Yoga thực sự có sức hấp dẫn đối với các nữ tử, từ sau lần trước, bốn nữa đã mải mê ở trong đó, luyện tới quên cả đất trời, mỗi ngày đều có thể hiểu thêm mấy cái tư thế mới, thu hoạch rất nhiều.

Đối với loại hiện tượng này, lúc đùa Lý Niệm Phàm tự nhiên là thích nghe ngóng, đây quả thực là trong cuộc sống giản dị tự nhiên đột nhiên tung ra hào quang sáng tỏ, để cho người ta vui tai vui mắt.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc hắn đã cảm thấy khổ não, loại cảnh tượng này, cứ nhìn mãi thôi ai mà chịu nổi a.

Hơn nữa, hắn còn phải giữ hình tượng của chính mình, tuyệt đối không được thất thố, đây thậm chí còn là một bài kiểm tra kỹ năng diễn xuất.

Thực sự đau nhức và khoái hoạt.

Để chuyển hướng sự chú ý, hắn phải tìm một việc gì đó để cho mình có việc để làm.

"Đại Hắc, tới."

Lý Niệm Phàm đặt kim khâu trong tay xuống, vẫy vẫy tay đối với Đại Hắc.

Nghe thấy vậy, lỗ tai chó của Đại Hắc lập tức dựng lên, bốn chân di chuyển chạy như bay tới, mắt chó gâu gâu, "Gâu, chủ nhân, quần cộc của ta đã làm xong rồi sao?"

Mấy ngày nay, Đại Hắc biết Lý Niệm Phàm đang làm quần cộc cho mình, trong lòng một mực tràn đầy mong đợi.

Lý Niệm Phàm giơ quần cộc cầm trong tay lên, dùng tay kéo ra một cái, thử độ co dãn một chút, cảm thấy xem như không tệ, cười nói: "Đi thử một chút xem có vừa người hay không."

Cái quần cộc này chính là dùng da Thao Thiết làm thành, Lý Niệm Phàm cân nhắc tới tình huống trọc lông của Đại Hắc, thật sự là quá khó nhìn, đi ra ngoài sẽ làm cho mình mất mặt, cho nên đột nhiên nảy sinh ý tưởng làm một cái quần cộc cho nó.

Vật liệu cũng là có sẵn.

Thao Thiết dù sao cũng là hung thú, toàn bộ lớp da thú của nó trông rất tốt, không chỉ có độ co dãn cao lại không dễ bị hư hại, hơn nữa còn rất thoáng khí, chắc chắn là chất liệu đỉnh cấp để làm quần áo.

Đại Hắc không biết Lý Niệm Phàm làm chiếc quần cộc màu đen này cho hắn là bởi vì không muốn mất thể diện, còn tưởng rằng đây là tình cảm của chủ nhân dành cho mình mà hưng phấn tới không chịu nổi.

Kích động nói: "Chủ nhân, ngươi đối với ta thật tốt."

Sau đó không nói hai lời đã không kịp chờ đợi nữa lập tức mặc quần cộc vào trên người.

Kích thước trông rất phù hợp, quần da màu đen trông đen bóng tôn lên cặp mông vặn vẹo của Đại Hắc, vô cùng gợi cảm.

Lý Niệm Phàm hỏi: "Cảm thấy thế nào?"

"Được, quá được a! Đây chính là quần cộc trong lý tưởng của ta."

Đại Hắc gật đầu liên tục không ngừng, miệng chó đều cong ra nụ cười tươi, nó cảm thấy, chính mình tuy rằng một thân lông chó không còn, nhưng đổi lấy cái quần cộc này, quá đáng giá!

Dù sao, đây chính là chủ nhân tự tay may, trên đời chỉ có một cái duy nhất!

Có quần mới, nó lập tức bắt đầu nhảy nhót, bước đi trông cũng nhẹ nhàng hơn, cái mông hếch lên cao cao muốn vểnh lên trời, đồng thời còn lắc lắc cái mông trông vô cùng nhức mắt, sợ quần da trên người nó không đủ để người khác nhìn thấy.

"Chủ nhân làm quần cộc cho ta mặc!"

"Chủ nhân làm quần cộc cho ta mặc!"

Đại Hắc hận không thể nói cho cả thiên hạ được biết, vừa khoe khoang một phen với đám gà ở góc tường Tứ Hợp viện kia, sau đó lại như một làn khói chạy ra tới hậu viện, tìm Khổng Tước, bò sữa để đắc ý với bọn chúng.

Quần cộc này là một dấu ấn độc đáo khi là con chó cưng của chủ nhân, sau này phải mặc nó hàng ngày.

Lý Niệm Phàm nhìn thấy vẻ ngoài phong tao đê tiện kia của nó, đột nhiên có chút hối hận, làm sao may chiếc quần cộc này khiến cho con chó ngốc kia hình như càng làm mất thể diện cho mình hơn ...

"Đông đông đông."

Ngay vào lúc này, tiếng đập cửa vang lên.

Bốn nữ ngừng tu luyện yoga, ra mở cửa, không nghĩ tới lại là người ngoài ý liệu.

Một đạo thân ảnh nhỏ nhắn vọt bắn mà vào, lập tức lao vào trong ngực của Đát Kỷ, đáng yêu nói: "Hì hì ha ha, tỷ tỷ, nhớ ta không?"

Chính là tiểu hồ ly, đi cùng với nó còn có yêu sư Côn Bằng.

Côn Bằng cung kính hành lễ nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Không cần đa lễ, mời ngồi đi."

Đã gần một tháng kể từ lần trước trở về từ Vạn Yêu thành, không nghĩ tới nhanh như vậy đối phương đã tới bái phỏng.

Tiểu hồ ly thò đầu ra khỏi vòng tay của Đát Kỷ, cái mũi nhỏ của nó co dật, đôi mắt sáng tỏ đảo quanh một vòng, lập tức từ trong ngực Đát Kỷ nhảy ra nhảy vào trong ngực của Lý Niệm Phàm, bắt đầu ma sát làm nũng.

Đáng yêu nói: "Tỷ phu, người ta rất nhớ ngươi!"

Động tác nhỏ này của nó đều được Lý Niệm Phàm để vào trong mắt, cười ha ha một tiếng, cưng chiều nói: "Ngươi là nhớ ta hay là nhớ ăn?"

"Ừm ... đều nhớ."

Đôi mắt tiểu hồ lý sáng lên như sao trời, cái đuôi dựng thẳng lên, "Tỷ phu, các ngươi chắc chắn làm món ngon, mùi vị gì mà thơm như vậy?"

"A, nhìn bên kia."

Lý Niệm Phàm chỉ vào sủi cảo trên bàn cách đó không xa nói: "Chỉ có thể nói là các ngươi tới đúng lúc, vừa đúng còn thừa lại một vài cái sủi cảo cuối cùng, sủi cảo nhân thịt Thao Thiết, có thể cho các ngươi ăn."

Thao Thiết đúng là lớn, sủi cảo mặc dù ăn ngon, nhưng trong khoảng thời gian này một mực ăn sủi cảo, Lý Niệm Phàm cũng cảm thấy có chút không gánh nổi, nếu như không phải bởi vì cân nhắc tới thịt Thao Thiết rất hiếm có thì hắn đã muốn ném đi rồi ...

Hiện tại tốt, vừa đúng cho tiểu ăn hàng ăn.

"Oa, tạ ơn tỷ phu." Tiểu hồ ly lập tức rời khỏi Lý Niệm Phàm, nhảy nhót tới trên bàn, dùng cái mũi ngửi ngửi vào trên sủi cảo.

Lý Niệm Phàm lập tức nhắc nhở: "Sủi cảo còn sống, ngươi cũng đừng có ăn ngay."

Tiểu hồ ly gật đầu, "Biết biêt,s ta chuẩn bị đóng gói mang đi."

Ở một bên, Côn Bằng nhìn vào tiểu hồ lý với ánh mắt lộ ra vẻ hâm mộ.

Có thể trở thành cô em vợ của cao nhân thì thật sự là quá hạnh phúc, ai, chính mình làm sao lại không có một vị tỷ tỷ xuất sắc nào?

Có điều ... thay đổi mạch suy nghĩ, chính mình đi theo tiểu hồ ly cũng có thể được nhờ theo đã là vô cùng may mắn rồi.

Chính mình mặc dù không có tỷ tỷ, nhưng theo một chủ tử tốt a! Bốn bỏ làm năm lên một chút, vậy đó chính là con số tương đương.

Đại Hắc nghe thấy có động tĩnh, từ hậu viện chạy trở về, trên mông giống như mọc một đôi cánh ẩn hình, vểnh lên cao, hưng phấn nói: "Tiểu hồ ly, ngươi mau nhìn xem ta có cái gì khác biệt."

Tiểu hồ ly chớp chớp mắt, ngây thơ nói: "Đại Hắc, làm sao mà ngươi lại bị dị dạng rồi? Có phải là cái mông bị thương rồi hay không?"

Đại Hắc hếch cái mông, vội la lên: "Không có, ngươi nhìn lại một lần nữa xem, trên cái mông của ta có cái gì khác biệt."

"Tê -- "

Lần này, tiểu hồ ly mở to hai mắt ra mà nhìn, hít vào một ngụm khí lạnh.

Giật mình nói: "Mông của ngươi mọc lại lông sao? Không đúng, trông có vẻ như không phải lông, thế mà mọc thành da đen! Ngươi ... ngươi biến chủng rồi?"

"Là quần cộc da! Chủ nhân tự tay làm cho ta một cái quần cộc da!"

Đại Hắc tuyệt vọng, còn dùng móng vuốt lôi kéo quần cộc da, "Thấy không? Còn có co dãn đây này."

Lý Niệm Phàm cảm thấy rất mất mặt, hận không thể ném Đại Hắc ra ngoài, vội vàng nói sang chuyện khác: "Tiểu hồ ly, tại sao các ngươi lại tới đây?"

Yêu sư Côn Bằng nhìn vào Tư Đồ Thấm, mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân, bởi vì lần này chúng ta nhận được một lời mời, chuyện này có liên quan với Tư Đồ Thấm cô nương."

Tư Đồ Thấm sững sờ, "Có liên quan tới ta?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!