Yêu sư Côn Bằng nói: "Đúng là có liên quan tới Ngự Thú tông, bên đó mời chúng ta đi tham gia đại hội Thiếu tông chủ của bọn họ, đồng thời hy vọng chúng ta có thể truyền đạt tin tức này tới cho Tư Đồ cô nương."
"Đại hội Thiếu tông chủ? Ngư Thú tông muốn lập Thiếu tông chủ?!" Khuôn mặt xinh đẹp của Tư Đồ Thấm hơi trắng lên, cảm thấy có chút khó mà tiếp nhận.
Nàng ta bây giờ tuy rằng sớm đã không để ý tới chức vụ Thiếu tông chủ kia, nhưng Thiếu tông chủ này lập lại cũng quá nhanh, tông môn sẽ không làm như vậy mới đúng.
Không thể tiếp nhận đồng thời lại cảm thấy rất không hợp lý.
Nàng ta cắn cắn môi, "Có biết Thiếu tông chủ là ai không?"
Yêu sư Côn Bằng nói: "Gọi là Tư Đồ Vũ."
"Là hắn!"
Lông mày Tư Đồ Thấm đột nhiên nhíu một cái, vẻ mặt có hơi biến hóa, "Làm sao lại là hắn?"
Tiểu hồ ly tò mò nói: "Tư Đồ tỷ tỷ, người này có vấn đề gì không?"
"Hắn là con trai của Nhị thúc ta, cũng là đường ca của ta, tuy nhiên luôn không hợp với một mạch của phụ thân ta, một lòng muốn trở thành tông chủ Ngự Thú tông."
Tư Đồ Thấm khẽ thở dài một hơi, không cam lòng nói: "Hơn nữa, ta hoài nghi sở dĩ ta bị người của Giới Minh bắt lấy, khả năng có liên quan với bọn họ."
Trước đó bản thân nàng ta là Thiếu tông chủ của Ngự Thú tông, cộng thêm thiên phú cao tới ngạc nhiên, yêu thú bản mệnh còn là Thiên Dực Bạch Hổ, tự nhiên là đối tượng quan trọng mà tông môn cần phải bảo vệ, trên lý luận hành tung đều phải an toàn tuyệt đối.
Nhưng là vẫn có chuyện xảy ra, mà lại là bị người của Giới Minh bắt được một cách rất dễ dàng.
Lý Niệm Phàm hỏi: "Ngươi chuẩn bị làm thế nào?"
Hắn ngược lại là không cảm thấy kỳ quái một chút nào, đối với chuyện tranh đoạt quyền lực xảy ra như vậy thì sẽ không cảm thấy kinh ngạc, vở kịch cung đấu ở kiếp trước các loại thủ đoạn thế nhưng đều cao siêu hơn nhiều.
Tư Đồ Thấm nhìn vào Lý Niệm Phàm, "Lý công tử, ta muốn trở về nhìn xem, nhưng ... có được không?"
Lý Niệm Phàm không nghĩ ngợi chút nào nói: "Đương nhiên là được, tông môn xảy ra chuyện lớn tới như vậy thì nên trở về nhìn xem, hơn nữa, nếu như thật sự là Tư Đồ Vũ ra tay, tốt nhất nên vạch trần hắn, để hắn trở thành Thiếu tông chủ thì tuyệt đối không phải là chuyện tốt."
Tư Đồ Thấm cảm kích nói: "Tạ ơn Lý công tử!"
Yêu sư Côn Bằng nói ngay: "Chúng ta có thể đi cùng với Tư Đồ cô nương."
Đại Hắc trợn lớn mắt chó lên, mở miệng nói: "Mang ta đi theo, ta cũng muốn đi."
Lý Niệm Phàm nhịn không được hỏi: "Chó ngốc, ngươi đi làm cái gì?"
Đại Hắc nhổng cái mông lên, trông rất ngứa mắt, mở miệng nói: "Mặc quần da cộc vào mà không đi ra khỏi cửa thì như cẩm y dạ hành, ai mà biết được chứ?"
Lý Niệm Phàm toát mồ hôi hột, phất tay đuổi người, "Được được được, xéo đi nhanh lên!"
Hắn bắt đầu hoài niệm Đại Hắc của trước kia, khi đó còn không biết nói chuyện, còn rất bình thường, từ khi Đại Hắc bắt đầu biết nói chuyện thì càng ngày càng dở hơi, một con chó thật tốt thế mà lại bị làm hỏng bởi một cái miệng.
...
Thần Vực rộng lớn mênh mông, địa hình đa dạng, ở phía đông nam có một khu rừng, rừng rậm mọc thành bụi, núi non chập chùng, nhiều mãnh thú tinh quái, được gọi là Vạn Yêu lâm.
Ngự Thú tông được xây dựng trên một ngọn núi cao trong Vạn Yêu lâm này.
Làm hàng xóm với dã thú tinh quái có lợi cho việc huấn luyện đệ tử, còn có lợi cho tìm kiếm thu phục yêu quái có tiềm lực không tệ.
Hôm nay, trên bầu trời của Ngự Thú tông nhiều lần xuất hiện độn quang, rất nhiều người đi qua đi lại.
Người đông nghìn nghịt, chiêng trống vang trời rất náo nhiệt.
Làm đại tông môn, Ngự Thú tông vô luận là dánh tiếng hay là thực lực đều không thể nghi ngờ, dưới tay tự nhiên có rất nhiều tông môn phụ thuộc, hôm nay là thời điểm lập Thiếu tông chủ mới, các môn phái nhỏ tới nhiều nhất.
Trên một ngọn núi đá dễ thấy, một tên thanh niên trên người mặc cẩm tú trường sam, trên mặt nở ra nụ cười tươi, cười cười nói nói với khác khứa, một mặt đường làm quan rộng mở mà đắc ý.
"Hắn chính là Tư Đồ Vũ Thiếu tông chủ mà Ngự Thú tông mới lập, quả nhiên là tuấn tú lịch sự, nhìn thoáng qua cái là biết rồng trong loài người a."
"Hắn thế nhưng là chủ động xin Ngự Thú tông khảo hạch, bằng vào bản lĩnh thật sự mà trở thành Thiếu tông chủ!"
"Lợi hại! Các ngươi nhìn vào con Hắc Hổ ở bên cạnh người hắn kìa, thật là uy phong a, chắc chính là Hắc Kim Phi Thiên Hổ? Không khách khí mà nói, một con lão hổ này là có thể nghiền ép toàn bộ tông môn ta."
"Tuổi trẻ tài cao, tuổi trẻ tài cao a!"
"Sinh con nên như Tư Đồ Vũ."
Nhiều người thậm chí không có tư cách để tiến tới và nói chuyện, họ chỉ có thể thảo luận ở dưới đài.
Cách đó không xa, phụ thân của Tư Đồ Vũ cũng một mặt đầy nụ cười tươi, chào hỏi mọi người, vô cùng nhiệt tình.
Về phần Tư Đồ Minh Nhật tông chủ Ngự Thú tông thì lại ngồi tại chỗ, đôi mắt sâu sắc nhìn vào cảnh tượng náo nhiệt của Ngự Thú tông, phát ra một tiếng thở dài khe khẽ.
Nữ nhi của mình bị bắt, tuy rằng không chết nhưng lại bị đả kích cực lớn, bây giờ vị trí Thiếu tông chủ thuộc về nàng còn bị người khác cướp mất, liên tục bị đả kích khiến tâm trạng của Tư Đồ Minh Nhật một mực rơi vào đáy cốc.
Ngự Thú tông làm một tông môn lớn, có cơ chế của chính mình, tông chủ không được độc đoán, bởi vậy, khi Tư Đồ Vũ thông qua khảo hạch Thiếu tông chủ, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ mà nhận.
Ở bên cạnh hắn có hai vị lão giả đứng đó, sắc mặt cũng đều không dễ nhìn.
Bọn họ chính là Chu lão và Từ lão mà lần trước đi Vạn Yêu thành để tìm kiếm Tư Đồ Thấm.
"Hai cha con Tư Đồ Vũ giấu thật sâu, lại có năng lực để Tư Đồ Vũ ở trong một đêm đạt tới Chuẩn Thánh, huyết mạch yêu thú bản mệnh cũng tăng lên rất nhiều, đạt tới điều kiện có thể chủ động xin trở thành Thiếu tông chủ."
"Cái này xem như bình thường, ta tuyệt đối không nghĩ tới, con Hắc Hổ kia thế mà đạt được sự tán thành của yêu thú bản mệnh của Thái Thượng trưởng lão, thật sự là để cho người ta không thể tưởng tượng nổi."
"Đáng ghét, nếu như không phải Thấm nhi xảy ra chuyện, làm sao tới lượt hắn tới làm Thiếu tông chủ."
Lại vào lúc này, một giọng nói mang theo sự kích động vang lên ---
"Tần Trọng Sơn tông chủ Khổ Tình tông tới ----"
"Bạch Thần quán chủ Bạch Vân quán tới ----"
Lập tức toàn bộ trên sân rơi vào một đoạn thời gian yên lặng, ngay sau đó là tiếng xì xào bán tán, thi nhau trợn trọn mắt mà nhìn vào hai thân ảnh đang bước chân mà tới, khiếp sợ không thôi.
"Tông chủ Khổ Tình tông và quán chủ Bạch Vân quán thế mà cũng tới?"
"Khó lường, Tư Đồ Vũ đến cùng là có thể diện lớn tới cỡ nào, thế mà có thể mời được bọn hắn tới?"
"Hai tông môn này thế nhưng chắc chắn không yếu hơn so với Ngự Thú tông một chút nào a, xem ra bọn họ rất xem trọng tiềm lực của Tư Đồ Vũ, có ý tới giao hảo."
"Đáng sợ, đây chính là đãi ngộ của thiên tài sao?"
Cha con Tư Đồ Vũ cũng ngây dại, sau đó chính là vô cùng vui mừng.
Bình thường mà nói, loại chuyện lập Thiếu tông chủ này đèu chỉ cần thông báo với các tông môn có thực lực ngang hàng là được rồi, nể tình sẽ phái một số đệ tử tới, về phần tông chủ tự mình tới, điều này chắc chắn là cho thể diện vô cùng lớn, gần như không xuất hiện.
Tuy nhiên, Tông chủ Khổ Tình tông và quán chủ Bạch Vân tông thế mà lại tới, quan trọng nhất là mối quan hệ giữa bọn họ với Ngự Thú tông cũng được xem như là không quá quen thuộc a.
Tuy nhiên bất kể như thế nào, Tư Đồ Vũ cảm thấy thể diện của mình đều đang toả sáng, kích động tới toàn thân run rẩy.
Điều này chỉ dành cho con trai của khí vận mới có a.
Phản ứng của đám người Tư Đồ Minh Nhật thì lại ngược lại, vẻ mặt càng trầm xuống hơn, trong lòng đắng chát tới cực điểm.
Tuyệt đối không nghĩ tới Tư Đồ Vũ còn ẩn giấu thủ đoạn như vậy, thế mà có thể để cho Khổ Tình tông và Bạch Vân quán cho thể diện lớn như vậy, giấu thật là sâu a!
Tư Đồ Vũ tranh thủ thời gian sửa soạn ngay ngắn thân thể của mình, cất bước tiến lên nghênh đón, mở miệng nói: "Tân nhiệm Thiếu tông chủ Ngự Thú tông Tư Đồ Vũ, bái kiến hai vị tiền bội, vạn phần cảm tạ hai vị tiền bối có thể tới cổ động."
"Đừng hiểu nhầm, chúng ta tới cũng không phải là tới để chúc mừng ngươi."
Tần Trọng Sơn đưa tay cắt ngang, không khách khí một chút nào nói: "Ngươi nhận chức Thiếu tông chủ đã được sự cho phép của Tư Đồ Thấm chưa? Nếu như ngươi tranh đoạt vị trí Thiếu tông chủ của nàng, ta chính là không đồng ý!"
Bạch Thần gật đầu, nói theo: "Không sai, ta cũng không đồng ý!"