Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 760: CHƯƠNG 760: MỘT CON CHÓ DẠI LẠI DÁM CÓ CAN ĐẢM NÓI THIẾU TÔNG CHỦ NHƯ VẬY?!

Lập tức, bầu không khí ở đây trở nên lúng túng lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

Tu Đồ Vũ cả người choáng váng, giống như một con ngỗng với cái đầu ngớ ngẩn ngơ ngác đứng tại chỗ, còn chưa kịp tỉnh táo lại.

Các ngươi đã không phải tới để chúc mừng ta vậy tới đây làm cái gì? Chỉ là để nói câu nói này?

Mẹ nó, làm nửa ngày, hoá ra là tới đập phá quán!

Chính là vì Tư Đồ Thấm kia?

Thời khắc quan trọng, phụ thân Tư Đồ Vũ đứng lên, không kiêu ngạo không tự ti nói: "Hai vị, người tới là khác, chúng ta tự nhiên sẽ lấy lễ để mà đãi, nhưng là về chuyện Ngự Thú tông ta lập Thiếu tông chủ, đây là việc riêng của tông môn chúng ta, còn chưa tới lượt người ngoài để ý tới."

"Đúng vậy a, Khổ Tình tông và Bạch Vân quán quản tới quả thật là có chút rộng, danh bất chính, ngôn bất thuận a."

"Thật không nghĩ tới nhân duyên của Tư Đồ Thấm lại tốt như vậy, thế mà để tông chủ Khổ Tình tông và quán chủ của Bạch Vân quán phải làm tới một bước này."

"Đúng vậy a, nếu như không xảy ra chuyện, thành tựu trong tương lai là không thể đo lường được a."

Mọi người thích xem náo nhiệt, từng người xoi mói bình phẩm, bàn tán xôn xao.

Sắc mặt Tần Trọng Sơn không thay đổi chút nào, "Yên tâm, chúng tôi không quan tâm đến chuyện này, chúng ta chỉ là tới nói lời đe doạ, cho thấy rằng Tư Đồ Thấm được chúng ta bảo vệ."

Bạch Thần cười nói: "Chúng ta tới đây là bái phỏng tông chủ các ngươi, chẳng lẽ ở trong lúc lập Thiếu tông chủ thì không cho phép tới bái phỏng tông chủ sao?"

Dứt lời, bọn họ lập tức đi thẳng về phía trước mặt Tư Đồ Minh Nhật, chắp tay nói: "Tư Đồ đạo hữu, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu."

Mục đích bọn họ tới đúng như những gì bọn họ nói, chính là công khai tới giao hảo.

Tư Đồ Thấm thế nhưng là Thư đồng bên cạnh cao nhân, địa vị này quả thực vượt quá mức tưởng tượng, lấy ra một cái ví dụ đơn giản, chính là người ta dùng nước mực, tuỳ tiện nhỏ xuống tới mấy giọt đều muốn trân quý hơn so với nội tình của một tông môn ...

Chính là tuỳ hứng như vậy.

Nhất là vừa mới tận mắt chứng kiến Tần Mạn Vân Cầm đồng bên cạnh cao nhân biểu diễn, bọn họ đối với Tư Đồ Thấm chỉ có ý hâm mộ và xu nịnh.

Bây giờ, vị trí Thiếu tông chủ của Tư Đồ Thấm bị cướp, bọn họ tự nhiên vội vàng tới chống đỡ, đối với phụ thân của Tư Đồ Thấm thì tự nhiên cũng phải kết giao thật tốt!

Tư Đồ Minh Nhật được sủng ái mà lo sợ, lập tức đáp lễ nói: "Hai vị đạo hữu, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu."

"Các ngươi quen con gái của bần đạo?"

"Ha ha ha, đâu chỉ quen biết, cũng xem như là cùng nhau ăn cơm."

Tần Trọng Sơn tiếp tục mở miệng nói: "Lệnh ái thật sự là thiên chi kiều nữ, không cần biết là thiên phú hay là thực lực đều vượt qua người cùng lứa, cho dù là chúng ta cũng không dám coi thường chút nào, thành tựu trong tương lai là không thể đo lường a! Ngươi có một người con gái tốt như vậy quả thực là ao ước của người khác."

"Đúng vậy, đúng vậy."

Bạch Thần gật đầu, trong giọng nói tràn đầy vẻ hâm mộ, "Có con gái như thế thì còn cầu mong gì a, ta giống như thấy được Ngự Thú tông đang trỗi dậy."

Rõ ràng là khích lệ, Tư Đồ Minh Nhật nghe vào trong tai lại không được vui cho lắm, nội tâm hơi có chút đắng chát.

Nếu như không phải thấy ánh mắt chân thành của Tần Trọng Sơn và Bạch Thần, hắn đều nghĩ rằng hai người này là cố ý tới chế giễu hắn.

Con gái của mình trước kia có thiên phú quả thật không tệ, nhưng cũng không tới mức giống như những gì bọn họ thổi phồng a, lại càng không cần phải nói tới bây giờ, trạng thái của Tư Đồ Thấm còn thảm hơn so với bị phế đi, bọn họ còn khen như vậy thật sự là dễ để cho người ta hiểu lầm.

Có điều, Tư Đồ Thấm có thể giao thiệp kết bạn được kiểu người này, hắn cũng cảm thấy cao hứng.

Tư Đồ Minh Nguyệt đè tâm trạng xúc động xuống, cười khổ nói: "Hai vị có chỗ không biết, con gái bần đạo gặp phải một số biến cố, bằng không cũng sẽ không phải thay đổi Thiếu tông chủ."

Tần Trọng Sơn và Bạch Thần đưa mắt nhìn nhau, sâu trong đôi mắt đều ẩn chứa nụ cười mỉm.

Nhìn tới ... vị Tư Đồ tông chủ này còn chưa biết con gái của hắn gặp được một lần cơ duyên rất lớn, chờ tới lúc biết, sợ rằng sẽ lập tức giật mình mắt nổ đom đóm đi.

Bọn họ cũng không có nói thẳng ra, mà là mang theo hứng thú, muốn chờ đợi xem tới lúc bản thân hắn biết được thì sẽ có phản ứng như thế nào.

Mà Tư Đồ Vũ ở bên kia lúc nào cũng để ý tới động thái bên này, nghe được lời nói của Tần Trọng Sơn và Bạch Thần thì đôi mắt lập tức sáng lên, cười lạnh trong lòng.

Đứng dậy mở miệng nói: "Hai vị tiền bối có chỗ không biết, thiên phú của Tư Đồ Thấm sư muội quả thực lợi hại, nhưng thật là đáng tiếc, nàng ta bị người của Giới Minh bắt lấy, tuy rằng may mắn còn sống sót, nhưng lại tương tàn đối với yêu thú bản mệnh của chính mình, cuối cùng trở thành không phải người cũng chẳng phải yêu, điều này thật đáng xấu hổ!"

Hắn thở dài, bên trong đôi mắt tràn đầy vẻ tiếc hận và bi thương.

"Ngươi là ai vậy? Chúng ta đang nói chuyện tới lượt ngươi xen vào sao?"

"Cút sang một bên đi, Tư Đồ Thấm như thế nào đi nữa thì ngươi cũng vẫn kém hơn người ta một cọng lông."

Tần Trọng Sơn và Bạch Thần phất phất tay, giống như thể đang vội vàng đuổi con ruổi bay đi vậy.

Tư Đồ Vũ sầm mặt lại, trong lòng vô cùng tức giận, âm thầm gào thét, "Các ngươi mù mắt rồi! Tư Đồ Thấm là một tên phế nhân, nàng ta dựa vào cái gì có thể so với ta? Hiện tại các ngươi chẳng thèm để ý tới ta, ngày khác ta sẽ để cho các ngươi không với cao nổi, đừng khinh thiếu niên nghèo, chờ đó cho ta!"

Sau đó yên lặng quay người, lại tiếp tục tiếp khách.

Không bao lâu sau, mấy đạo thân ảnh khác xuất hiện lập tức mang tới một trận ồn ào.

"Tư Đồ Thấm trở về!"

"Tê --- nghe đồn quả nhiên là thật, nàng ta trở thành hình dáng không phải người cũng chẳng phải yêu."

"Ai, trên thế giới mất đi một vị thiên chi kiều nữ."

"Sinh linh gì đó bên cạnh nàng kia là chó sao? Chuyện gì xảy ra? Không chỉ không có lông mà còn mặc một chiếc quần cộc da?"

"Con chó này, thật sự là khôi hài."

Lúc đầu, Tư Đồ Thấm đã đủ để thu hút sự chú ý của mọi người, không nghĩ tới Đại Hắc càng thu hút hơn, ngoại hình hiếm thấy còn chưa tính, vậy mà còn dáng vẻ ngưu bức hống hống, mặc quần cộc da bước những bộ pháp ta đây chẳng quen ai.

Ở trên người của nó, đang một con tiểu hồ ly có chín đuôi đứng ở trên đó, đang tò mò đánh giá xung quanh.

Muội muội ngu xuẩn của ta a, ngươi thế mà thực có can đảm tới, vậy một thân máu Thiên Dực Bạch Hổ này của ngươi, đợi tới để cho Hắc Hổ của ta thôn phệ đi!

Tư Đồ Vũ cười lạnh trong lòng, lại một mặt tươi cười, nhiệt tình nói: "Đường muội, đã không gặp lâu rồi, ta thế nhưng là nhớ chết rồi, nhìn thấy ngươi trở về ta cuối cùng cũng yên tâm."

Đại Hắc đột nhiên mở miệng nói: "Này, tiểu tử, chăm sóc con mèo của ngươi cho thật tốt, kiêu ngạo với ai đây?"

Nó đang nhìn nhau với con Hắc Hổ của Tư Đồ Vũ, Hắc Hổ cao cao tại thượng, ánh mắt rất rõ ràng là lộ ra vẻ khinh bỉ, miệt thị Đại Hắc.

Con chó trụi lông mặc quần cộc da, ha ha.

Đại Hắc đương nhiên không có khả năng nuông chiều ánh mắt của con Hắc Hổ này, lập tức mở miệng oán hận.

Tư Đồ Vũ nhìn về phía Đại Hắc, còn có chút không dám xác định hỏi: "Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy?"

Con chó này quả thực chính là không nhìn nhận rõ chính mình, thế mà lại dám phát ngôn bừa bãi trước mặt Hắc Hổ? Chẳng lẽ không cảm nhận được sự áp chế tới từ lực lượng huyết mạch sao?

Đại Hắc vui mừng, "Không dám? Miệng ngươi thối, ngươi ngưu bức sao?"

"Làm càn! Một con chó dại lại dám có can đảm nói Thiếu tông chủ như vậy?!"

Một tên chó liếm bên nhất mạch của Tư Đồ Vũ lập tức lên trận, bắt lấy cơ hội này, muốn biểu hiện ra sự trung thành của mình ở trước mặt Tư Đồ Vũ, nhìn chằm chằm vào Đại Hắc, lạnh lùng nói: "Tranh thủ thời gian quỳ xuống nói lời xin lỗi với Thiếu tông chủ, sau đó tự sát tạ tội đi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!