Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 761: CHƯƠNG 761: NGHE NÓI DÁI HỔ RẤT BỔ, NẾU NHƯ CÁC NGƯƠI THUA, VẬY LẤY DÁI HỔ CỦA CON MÈO BÊN CẠNH NGƯƠI CHO TA!

Đại Hắc lạnh lùng nói: "Thật là ngu xuẩn."

"Thiếu tông chủ, con chó này quá bố láo, thuộc hạ không thể nhịn được nữa, còn xin cho phép thuộc hạ tới trừng phạt con chó ghẻ này!"

Sát cơ lập tức hiện lên trong mắt người kia, giẫm chân mà ra, khí thế quanh thân vang lên ầm ầm, pháp lực hội tụ thành dị tượng.

Khí sát phạt thuộc về Chuẩn Thánh bao phủ về phía Đại Hắc.

Sau đó hắn bước ra một bước, Súc Địa Thành Thốn, đi tới ngay trước mặt Đại Hắc, nắm tay nắm chặt công kích về phía Đại Hắc mà đi!

Trong thiên địa, có lực lượng pháp tắc hiện lên, vầng sáng như cầu vồng.

Tư Đồ Vũ lạnh lùng nhìn tất cả những thứ này, mặc kệ có giết được hay không, cần phải ra oai phủ đầu cho Tư Đồ Thấm biết là nhất định phải có!

Vừa nghĩ tới vừa mới phải nhịn cục tức ở bên Tần Trọng Sơn và Bạch Thần, lửa giận trong lòng Tư Đồ Vũ càng sâu, chờ làm thịt con chó này, chính mình sau đó phải phê bình người muội muội kia của chính mình một phen, nói nàng ta kết giao bạn bè không tốt, quả thực sa đoạ!

Sau đó, hắn nhìn thấy, con chó đen kia giơ chân chó lên, đón lấy nắm đấm đánh ra của người kia.

Cứ như vậy, chứng kiến cảnh tượng lấy trứng chọi với đá.

Chỉ có điều, con chó kia là tảng đá.

"Ầm!"

Nắm đấm của người kia lập tức vỡ nát, chân chó không dừng lại chút nào, lập tức đập vào trên mặt của hắn, đánh cả người hắn bay ra ngoài, như là một mũi tên được bắn vọt ra ngoài, đụng vào trên vách tường, thành một đống thịt nát.

"Tê --- kinh khủng như vậy, kinh khủng như vậy!"

"Chuyện gì vừa mới xảy ra? Ta vẫn chưa nhìn thấy gì đã kết thúc rồi sao?"

"Lực lượng thật đáng sợ, chó là không nhìn ở tướng mạo."

Ai cũng không nghĩ tới, một con chó kỳ hoa như vậy thế mà có lực lượng giết chết Chuẩn Thánh trong nháy mắt.

Trong mắt Tư Đồ Vũ cũng hiện lên một chút sợ hãi, sau đó thì hét lớn: "Dám can đảm tới giương oai ở Ngự Thú tông ta, người tới, mau bắt con chó kia lại!"

"Dừng tay!"

Một tiếng quát lạnh vang lên, Tư Đồ Minh Nhật chạy tới, lạnh lùng nói: "Bọn họ là khách quý mà con cái của ta mang tới, ta xem ai dám?!"

Tần Trọng Sơn và Bạch Thần cũng đi tới, "Con chó này cũng là bằng hữu của chúng ta, vừa rồi là người kia khiêu khích trước, tự mình muốn chết, ta có thể làm chứng."

Bọn họ đưa mắt nhìn về phía Tư Đồ Vũ, trong lòng hơi có chút bội phục, dám nói chuyện như vậy với Cẩu đại gia thì ngươi là người đầu tiên, không biết gì thật là tốt ...

Sắc mặt Tư Đồ Vũ hiện ra tâm tình không ổn định, cân nhắc tới việc hôm nay chính là thời điểm mình trở thành Thiếu tông chủ, không muốn làm cho mọi chuyện trở nên quá căng thẳng, chỉ có thể nuốt ngụm không cam lòng này vào.

Nhỏ không nhẫn được mưu lớn tất loạn, chỉ là một con chó dại mà thôi, không đáng để lo, cơ hội giết nó còn nhiều lắm!

Tư Đồ Minh Nhật thì nhiệt tình chào hỏi với đám người tiểu hồ ly, vô cùng nhiệt tình với bằng hữu của con gái mình.

Hai cha con Tư Đồ Vũ đã đợi không kịp, đưa mắt ra hiệu với tên trưởng lão chủ trì, trưởng lão kia lập tức hiểu ý, cất cao giọng nói: "Cảm tạ các vị có thể tới Ngự Thú tông ta, tham gia bầu chọn Thiếu tông chủ lần này, người cũng đã tới đông đủ, vậy thì không làm mất thời gian của mọi người, ta lập tức tuyên bố, nghi thức lập Thiếu tông chủ chính thức bắt đầu!"

"Tiếp theo để chúng ta cùng chứng kiến, Thiếu tông chủ đời mới của Ngự Thú tông, Tư Đồ Vũ!"

Tư Đồ Vũ hưởng thụ lấy ngàn vạn ánh mắt nhìn vào, chậm rãi lên đài.

Trong mắt người chủ trì loé lên một tia trêu tức, mở miệng nói: "Còn nữa, mời Thiếu tông chủ đời trước của chúng ta, Tư Đồ Thấm lên đài! Tự tay giao lệnh bài Thiếu tông chủ cho Thiếu tông chủ đời mới, hoàn thành bàn giao!"

Lập tức, ánh mắt của mọi người cũng hội tụ vào trên người Tư Đồ Thấm, có trào phúng, có thương tích còn có xem kịch vui.

Bản thân Tư Đồ Thấm rất bình tĩnh, nàng ta đi theo Lý Niệm Phàm học tập Thư Pháp chi đạo, đối với việc kiểm saots tâm cảnh sớm đã làm được tới tình trạng tâm như nước, cũng không thèm để ý tới thân thể không người không yêu của chính mình, thoải mái mà lên đài.

Trên đài, một cái lệnh bài được đặt nằm yên trên đó, đây là lệnh bài tượng trưng thân phận, nhiều lắm chính là được làm từ chất liệu đặc thù, chứ cũng chẳng có công dụng gì khác cả.

Nhưng là, ý nghĩa đại biểu lại nặng tựa vạn cân.

Muốn Tư Đồ Thấm tự tay bàn giao lệnh bài cho Tư Đồ Vũ, quá trình này thật sự là có hơi tra tấn người.

Tư Đồ Minh Nhật ở dưới đài nhìn thấy mà lo lắng.

Người chủ trì lớn tiếng nói: "Mời hoàn thành bàn giao!"

Tư Đồ Thấm cầm lấy lệnh bài Thiếu tông chủ, vuốt ve.

Khoé miệng Tư Đồ Vũ nở ra nụ cười tươi, hơi thở dồn dập nói lời thúc giục: "Nhanh lên a, đường muội! Đừng làm mất thời gian đáng quý của mọi người."

Tư Đồ Thấm nhìn vào Tư Đồ Vũ, đột nhiên nói: "Bàn giao Thiếu tông chủ còn có một quy tắc cơ bản nhất, đó chính là Thiếu tông chủ mới nhất định phải đánh thắng được Thiếu tông chủ đời trước!"

"Cái gì?"

Tư Đồ Vũ còn tưởng rằng chính mình nghe nhầm.

"Lời này của nàng ta là có ý gì? Chẳng lẽ nàng ta cảm thấy Tư Đồ Vũ không đánh lại nàng ta?"

"Làm sao có thể? Nói đùa sao?"

"Yêu thú bản mệnh không còn, chính mình cũng nhận trọng thương, hơn nữa nghe nói nàng ta còn bị đả kích về sau còn đi học tập thư pháp, lấy cái gì để mà đánh?"

"Đây là không muốn tiếp nhận sự thật này, không muốn giao lệnh bài Thiếu tông chủ ra sao?"

Tất cả mọi người cảm thấy Tư Đồ Thấm đang nói nhảm, Tư Đồ Minh Nhật càng là khẽ chau mày, quan tâm đứng lên.

Tư Đồ Vũ cười, cười nhạo nói: "Chỉ dựa vào ngươi bây giờ chẳng lẽ còn muốn giao thủ với ta?"

Tư Đồ Thấm mở miệng nói: "Vị trí Thiếu tông chủ, ta tạm thời không muốn cho ngươi."

Nàng ta tự nhiên không phải không bỏ được vị trí Thiếu tông chủ, có thể đi theo làm Thư đồng bên cạnh cao nhân còn thơm hơn nhiều so với việc làm Thiếu tông chủ, nhưng là nghĩ tới cha của mình cùng với tồn tại sự hoài nghi đối với Tư Đồ Vũ, không hy vọng hắn trở thành Thiếu tông chủ, bởi vậy mới phải từ chối.

"Ngươi không muốn cho?"

Tư Đồ Vũ cười lạnh liên tục, "Ta cố gắng lâu như vậy mới đi tới một bước này, hiện tại thế nhưng là không phụ thuộc vào ngươi rồi! Đã ngươi không đáp ứng, vậy chúng ta đánh một trận là được rồi!"

Tư Đồ Thấm bình tĩnh gật đầu, "Được."

"Đáp ứng, nàng ta thế mà đáp ứng!"

"Đã như vậy còn muốn đánh? Thế giới này quá điên cuồng!"

Tất cả mọi người trợn tròn mắt mà nhìn, cảm thấy Tư Đồ Thấm đây là đang tìm cái chết.

Tư Đồ Minh Nhật vội vàng quát lớn: "Thấm nhi, không được hồ nháo!"

Hắn cũng cảm thấy con gái của mình bị đả kích tới có hơi không tỉnh táo.

Hắn muốn đi qua kéo Tư Đồ Thấm xuống, tuy nhiên lại được Tần Trọng Sơn và Bạch Thần giữ chặt lại.

"Yên tâm, Tư Đồ cô nương không có vấn đề."

"Hãy mở to mắt ra mà quan sát, tuyệt đối sẽ mang tới cho ngươi một sự ngạc nhiên."

Hai người khuyên với kiểu cao thâm khó dò.

"Đây chính là chính ngươi nói, mọi người cũng đều nghe được, như vậy cũng đừng trách ta khi dễ người!"

Tư Đồ Vũ cười ha ha, vẫy tay một cái, Hắc Hổ nhảy lên một cái đi tới bên cạnh hắn, mắt lom dom nhìn chằm chằm vào Tư Đồ Thấm, giống như đang thưởng thức con mồi của mình.

"Chậm đã!"

Tròng mắt Đại Hắc đột nhiên đảo một cái, mở miệng, "Cứ đánh như vậy thì không có ý nghĩa, có dám đánh cược với bản Cẩu gia một trận không?"

Tư Đồ Vũ hỏi: "Ngươi muốn cược như thế nào?"

Đại hắc nói lời kinh người, "Nghe nói dái hổ rất bổ, nếu như các ngươi thua, vậy lấy dái hổ của con mèo bên cạnh ngươi cho ta!"

Hắc Hổ nhe răng trợn mắt, cái đuổi vểnh lên thành móc câu, quát ầm lên: "Chủ nhân, cược với nó, nếu như chúng ta thắng, ta muốn ăn thịt của nó, uống máu của nó!"

"Ta tự nhiên sẽ đáp ứng!"

Tư Đồ Vũ không thèm để mắt tới Đại Hắc một chút nào, khinh thường nói: "Thật sự là một con chó ngu xuẩn, dám đánh loại cược này là sống tới không còn sức kiên nhẫn nữa hay sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!