Trên đài cao.
Tư Đồ Thấm và Tư Đồ Vũ đứng đối mặt vào với nhau, khí tức ngưng trọng bắt đầu tràn lan ra ngoài.
Ai cũng không nghĩ tới, đại hội lập Thiếu tông chủ mới thế mà lại có chuyển biến bất ngờ tới tình trạng như thế này.
Điều này đều nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Yêu thú bản mệnh của Tư Đồ Thấm đã không còn, đạo tâm vốn đã sụp đổ, thực lực mười không còn một, tại sao lại có thể có lá gan đi giao thủ với Tư Đồ Vũ? An tâm bàn giao vị trí Thiếu tông chủ mới là lựa chọn sáng suốt nhất của nàng ta vào lúc này.
Đại khái chắc là bởi vì không cam lòng đi.
Đây là suy đoán trong lòng rất nhiều người.
Tư Đồ Minh Nhật thì lo lắng, nhìn vào Bạch Thần và Tần Trọng Sơn bên cạnh, không thể không khẽ nói: "Trong hồ lô của các ngươi đến cùng đang bán thuốc gì?"
Thần Trọng Sơn khoát tay, chua xót nói: "Ai nha, thù hồi lại cái vẻ mặt lo lắng này của ngươi đi, không sợ nói cho ngươi biết, ta thật rất hâm mộ ngươi đó nha!"
Bạch Thần thì gật đầu liên tục, ước ao hâm mộ thở dài nói: "Sự cường đại của con gái ngươi không phải ngươi có thể tưởng tượng, nhất là cơ duyên của nàng, quả thực để cho người ta hâm mộ tới rơi lệ nhỏ nước dãi."
Nếu như mình có thể có được một đứa con gái như vậy, nằm mơ cũng sẽ cười tới tỉnh lại.
Tư Đồ Minh Nhật bây giờ vẫn là mơ mơ màng màng, chờ hắn biết đoán chừng có thể cười tới phát điên lên.
Ai, nghĩ thôi mà cũng cảm thấy chua ...
Tư Đồ Vũ thì một mặt tự tin, đôi mắt ngạo nghễ nhìn vào Tư Đồ Thấm, nội tâm kích động tới cực điểm.
Suốt những năm tháng trước đây hắn đều bị Tư Đồ Thấm nghiền ép, trong khoảng thời gian đó đã tích tụ thật lâu, bây giờ cuối cùng cũng có thể được một lần hành hạ Tư Đồ Thấm ở trước mặt mọi người, còn có chuyện nào có thể làm cho người ta hưng phấn hơn chuyện này?
Bởi vì khó mà khống chế sự vui mừng trong lòng mà nở ra nụ cười tươi, nói: "Đường muôi, ta biết trong lòng ngươi không phục, nhưng là, mọi chuyện đã trở thành kết cục đã định, ván đã đóng thành thuyền, đinh đã đóng vào cột rồi, nếu như không buông tay, bị thương thế nhưng chính là ngươi!"
Tư Đồ Thấm mở miệng nói: "Chờ ngươi đánh thắng ta rồi hẵng nói."
"Được, vậy thì bắt đầu đi!"
Tư Đồ Vũ đã không kịp chờ đợi, vừa dứt lời, khí thế quanh người hắn đột nhiên phóng thích ra, hoá thành xu thế dời sông lấp biển, trấn áp về phía Tư Đồ Thấm!
Đồng thời, con Hắc Hổ bên cạnh hắn kia phát ra một tiếng gào thét, đôi cánh đen trên lưng mở ra, thân hình biến thành một tia chớp màu đen công phạt về phía Tư Đồ Thấm!
"Thật nhanh! Sao có thể nhanh tới như vậy?"
"Hắc Kim Phi Thiên Hổ tuy rằng lấy tốc độ làm danh hiệu, nhưng cũng không nên trở thành như vậy a."
"Vừa rồi trong nháy mắt đó, các ngươi chẳng lẽ không nghe được tiếng sấm sao? Rất rõ ràng, huyết mạch của nó đã tiến hoá!"
"Động như lôi đình, nhanh như thiểm điện, chẳng lẽ là Hắc Kim Thiên Lôi Hổ! Lợi hại, trách không được vì sao lại để cho hắn trở thành Thiếu tông chủ!"
"Nếu như Thiên Dực Bạch Hổ vẫn còn, Tư Đồ Thấm còn có một chút phần thắng, hiện tại ..."
Cuộc chiến này, không hồi hộp chút nào, hơn nữa chắc là sẽ kết thúc rất nhanh.
Người của Giới Minh nghiên cứu tu sĩ và yêu quái quả thật có thành quả, bên trong đan dược cho hắn kia ẩn chứa toàn bộ tinh hoa của một con Lôi Sư, để lực lượng huyết mạch của Hắc Hổ đạt được tiến hoá, thực lực tăng mạnh.
Tư Đồ Vũ nhếch miệng lên nở ra nụ cười mờ nhạt.
Nếu như đánh nhau, như vậy thương vong là sẽ khó tránh khỏi, Hắc Kim Thiên Lôi Hổ xuất thủ, từ trên người Tư Đồ Thấm cắn xuống một miếng thịt thì ai có thể nói cái gì?
Hắn để mắt tới một cái hổ trảo của Tư Đồ Thấm, huyết mạch Thiên Dực Bạch Hổ cũng rất có ích lợi đối với Hắc Hổ a!
Lại vào lúc này, cái hổ trảo mà hắn để mắt tới lại động.
Móc ra một vật.
Ngay lập tức một cỗ cảm giác kinh dị đột nhiên hiện lên, giống như đối phương móc ra chí bảo sát phạt vậy, để trong lòng Tư Đồ vũ siết chặt lại.
Hắc Kim Thiên Lôi Hổ cũng ngừng tấn công, thân thể nằm xuống nghiêng người dừng ở một bên, làm ra tư thế cảnh giác.
"Cái đó là ... một cây bút?"
Tư Đồ Vũ lộ ra một chút kinh ngạc, nghi ngờ không thôi, vừa rồi cái loại cảm giác khủng bố kia ... là ảo giác sao?
"Tư Đồ Thấm lấy bút ra để làm gì?"
"Nghe nói nàng ta bị đả kích cho nên theo người đi học thư pháp, tuy nhiên dưới loại trường hợp này dùng cái bút kia thì có chút không được thích hợp."
Tất cả mọi người đều nhướng mày lên, không rõ ràng cho lắm.
Có điều, còn có một số người có linh giác nhạy cảm nhìn vào chiếc bút kia, con ngươi hơi co rụt lại.
"Không đúng, bút của nàng ... không phải bút bình thường!"
"Không cần biết ngươi lấy cái bút gì ra, ở trước mặt ta đều không đủ để xem!"
Tư Đồ Vũ khôi phục lại sự tự tin, hắn cảm thấy Tư Đồ Thấm chẳng qua chỉ là đang hư trương thanh thế, cười lạnh, một lần nữa phát động công kích về phía Tư Đô Thấm.
Hắc Kim Thiên Lôi Hổ lần này không có lập tức ngang nhiên xông tới, mà là hai cánh vỗ lên, ngưng tụ thành một tia chớp màu đen, oanh kích về phía Tư Đồ Thấm!
Tia chớp màu đen giống như nghiền nát không gian, lấy tốc độ cực nhanh bắn về phía Tư Đồ Thấm!
Đồng thời, Tư Đồ Vũ cũng không có nhàn rỗi, hắn giơ nắm đấm lên, mang theo một trận dị tượng, oanh kích về phía Tư Đồ Thấm!
Chỉ là hai đạo công kích này đã vô cùng đáng sợ, ở bên trong đồng lứa tuổi, cũng không có bao nhiêu người có thể đỡ được.
Không khí tại đây lập tức trở nên ngột ngạt và căng thẳng.
Trước mắt bao nhiêu người, Tư Đồ Thấm mặt không đổi sắc, cây bút trong tay giơ lên trên không trung, từ từ vẽ một vòng tròn trong khoảng không.
Một chút này hạ xuống, hư không giống như trở thành một tờ giấy trắng, thực sự để lại dấu vết!
Nếu như đám người Mạnh Quân Lương ở chỗ này sẽ nhận ra, đây chính là chữ 0 bên trong chữ số Ả rập.
Ông!
Khi vòng tròn này được vẽ ra, nó lập tức kích hoạt sự rung động của khoảng không và luồng khí tức kỳ lạ tràn ra, chứa đựng pháp tắc bá đạo tối thượng, tạo thành một cái vòng xoáy.
Không cần biết là đạo tia chớp màu đen kia hay là một quyền kia của Tư Đồ Vũ, đánh tới vô cùng hung hăng ngang ngược, nhưng lại không thể khống chế được việc bị vòng xoáy kia hút lấy, sau đó thì tan biến trong vô hình.
Mọi công kích về không!
"Chặn ... chặn?!"
Tư Đồ Vũ choáng váng.
Tư Đồ Minh Nhật choáng váng.
Quần chúng vây xem đều choáng váng.
Tất cả đều không dám tin vào hai mắt của mình.
"Điều này sao có thể?"
Tư Đồ Vũ trợn tròn mắt, gắt gao nhìn chằm chằm vào Tư Đồ Thấm, không thể tiếp nhận sự thật này.
Chỉ viết một bút tuỳ ý như vậy lại có thể khiến cho công kích của mình biến thành vô hình, điều này thực sự quá làm cho người ta khó mà tiếp nhận.
Tư Đồ Thấm đi học thư pháp, nhưng là ... tuyệt đối không nghĩ tới lại là loại thư pháp này a! Thật hay giả?
"Đây chính là lực lượng của ngươi sao?"
Hai mắt Tư Đồ Vũ trầm xuống, chấn kinh là việc của chấn kinh, hắn cũng không cho rằng mình sẽ thất bại, Tư Đồ Thấm bị thương là chuyện rõ như ban ngày, xem như khôi phục một phần cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của mình!
"Giết!"
Một tiếng quát chói tai vang lên, dẫn tới thiên địa cộng hưởng, hoàn cảnh xung quanh lập tức tràn đầy khí sát phạt, khống khí ngưng kết lại, nổi lên một màu đỏ như máu.
Tư Đồ Vũ và Hắc Kim Thiên Lôi Hổ khẽ động xuất kích, tia chớp màu đen vờn xung quanh Hắc Hổ, tiếng "lốp bốp" vang lên bên tai không ngừng, giống như là một tia chớp màu đen hình cầu, oanh kích với sức mạnh hủy diệt thiên hạ mà tới!
Pháp lực toàn thân Tư Đồ Vũ cuộn trào lên, có ánh sáng pháp tắc vờn quanh, cực nhanh giẫm chân mà tới, một chưởng bổ xuống, giống như có thể trấn áp chư thiên!
"Ầm!"
Công kích chưa tới, trên đài đã phát ra tiếng bạo phá âm thanh, giống như muốn cắt đứt không gian vậy!
Hiển nhiên, một chiêu này của Tư Đồ Vũ không có lưu tình!
"Thấm nhi!"
Tư Đồ Minh Nhật, Triệu lão và Từ lão thi nhau hiện ra vẻ mặt sầu khổ, cả quả tim đều như thể nhấc lên tới cuống họng.