Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 763: CHƯƠNG 763: NGHE NÓI THỨ NÀY LÀ PHÚC KHÍ CỦA ĐÀN ÔNG ĐÃ CÓ GIA ĐÌNH

Vào lúc này, Tư Đồ Thấm lại nâng bút lần nữa, phác hoạ trong hư không.

Sắc bén, cong lên!

Hai bút ngắn ngủi, lại là viết ra một chữ 'Đao'!

Trong khoảnh khắc, hào quang sát khí vọt lên trời cao xé tung mây, hào quang sát khí màu đỏ cuộn cuộn mà tới.

Một thanh đại đao theo đó hiển hiện lên, gió lốc sắc bén bắt đầu tàn phá trên đài, thế mà áp chế khí thế của Tư Đồ Vũ xuống!

Sau đó, thân đao run lên, bổ xuống một cái!

"Ầm ----"

Đao quang cường đại chém nát mọi thứ, tạo thành một vòng cung màu máu, quét ngang mà ra, bao phủ nửa cái lôi đài, bao gồm cả Tư Đồ Vũ và Hắc Kim Thiên Lôi Hổ ở trong đó!

Đao mang bao trùm mọi thứ, sau đó thì có thể thấy chỉ là hai thân ảnh từ trong đó bị đánh bay ra ngoài, như là diều bị đứt dây, xe máy tuột xích, thần sắc chật vật, trên thân riêng phần mình đều có thêm một vết thương, máu tươi chảy xuôi!

Chính là Tư Đồ Vũ và Hắc Hổ.

"Phốc!"

Phun ra một ngụm máu tươi, cũng không còn dáng vẻ không ai bì nổi như trước đó.

"Moá nó, Tư Đồ Vũ thế mà lại thua?"

"Thật mạnh, vừa rồi đến cùng là chuyện gì đã xảy ra, Tư Đồ Thấm viết hai nét bút là thắng?"

"Đặt bút thành pháp, đây là đặt bút thành pháp! Một bút ra là có thể kết nối thiên địa, dẫn xuất pháp tắc vô tận, thậm chí có thể viết ra một cái thế giới! Tư Đồ Thấm thế mà tu luyện tới loại tình trạng này, thực sự đáng sợ!"

"Đều nói Tư Đồ Thấm đi học thư pháp, đúng là thật, nhưng là ... thư pháp này cùng với thư pháp kia hình như có chút không giống."

"Qua loa."

Mà ngay cả Tư Đồ Minh Nhật cũng sợ ngây người, nhìn vào con gái của mình còn tưởng rằng mình xuất hiện ảo giác.

Thực lực của Tư Đồ Vũ và yêu thú bản mệnh của hắn tăng lên rất nhiều, gần như có thể so với Tư Đồ Thấm trước kia, tuy nhiên, ngay ở dưới tình huống thực lực Tư Đồ Thấm giảm mạnh, yêu thú bản mệnh không còn, nàng ta thế mà có thể thắng, hơn nữa còn thắng được hết sức dễ dàng.

Làm sao Thấm nhi lại mạnh tới như vậy?

Chuyện này quá không thật.

"Thư pháp ... Thư pháp?"

Triệu lão và Từ lão đưa mắt nhìn nhau, đều từ trong đôi mắt của đối phương nhìn thấy sự rung động và sợ hãi.

Bọn họ không nghĩ tới ngày đó, khi biết được Tư Đồ Thấm muốn học thư pháp, chính mình còn bị một con Trưu yêu trào phúng, nói mình không hiểu thư pháp.

Bây giờ xem ra, chính mình hình như thật không hiểu thư pháp, khả năng nhận thức của mình còn không bằng một con lợn.

"Thần khí, bút của Tư Đồ Thấm là Thần khí!"

"Thần bút, chắc chắn chính là Thần bút a!"

Một số tu sĩ có chút kiến thức rộng rãi, cảm nhận được khí tức từ bút trong tay Tư Đồ Thấm, không thể không lên tiếng kinh hô, giọng điệu chấn kinh.

"Tại sao có thể như vậy? Chuyện này không có khả năng!" Tư Đồ Vũ không thể nào tiếp nhận được sự thật này.

"Không có gì là không thể nào." Đại Hắc không biết từ lúc nào đã chạy tới trước mặt hắn, mắt chó cứ như vậy nhìn chằm chằm vào Tư Đồ Vũ khiến hắn giật nảy cả mình.

Tư Đồ Vũ cảnh giác nói: "Ngươi muốn làm gì?"

"Có chơi có chịu, ta muốn tới thu hồi chiến lợi phẩm của ta!"

Đại Hắc bình tĩnh nói xong, sau đó chân chó vừa nhấc, lấy thế sét đánh không kịp che tai, quay đầu móc!

"Phốc!"

"Ô ----" Hắc Kim Thiên Lôi Hổ vốn nằm rạp trên mặt đất lập tức rung động điên cuồng, run rẩy đứng lên, khuôn mặt nó tái cả rồi.

"Không!" Hốc mắt của nó ứ máu, khàn giọng nói: "Sự kiêu ngạo của ta!"

"Không, hiện tại là sự kiêu ngạo của ta! Trái tim ta luôn quá yếu mềm, cho nên ta sẽ cho ngươi nhìn lại nó một lần cuối cùng đi."

Đại Hắc lung lay của quý của Hắc Kim Thiên Lôi Hổ ở trước mặt Hắc Kim Thiên Lôi Hổ, sau đó lập tức nhét vào trong túi của mình, quay người lại, lắc lắc cái mông đang mặc quần cộc da rất tiêu xái mà rời đi.

Nghe nói thứ này là phúc khí của đàn ông đã có gia đình, ta mang về cho chủ nhân tẩm bổ một chút, chủ nhân chắc chắn sẽ vui vẻ, hắc hắc hắc, ta thật sự là một tiểu cơ linh quỷ.

Sau lưng Đại Hắc, Hắc Hổ kêu rên, trong mắt Tư Đồ Vũ thì tràn đầy oán độc, toàn thân tức giận tới phát run.

Tư Đồ Minh Nhật thì vừa mừng vừa sợ, mở miệng hỏi: "Thấm nhi lại có thể tu luyện ra Thư Pháp chi đạo, chẳng lẽ là nuốt được bảo bối gì?"

Tần Trọng Sơn lắc đầu, mở miệng nói: "Nhỏ, cách nghĩ quá nhỏ, ngươi không ngại lớn mật hơn một chút, đoán lại đi."

Tư Đồ Minh Nhật lại nói: "Không phải là chính nàng đốn ngộ chứ? Trách không được nàng ta sẽ chủ động muốn đi học thư pháp."

Bạch Thần khinh bỉ nói: "Ngươi chỉ có chút sức tưởng tượng này thôi sao? Đừng sợ, ta cho ngươi mượn mật nói lớn hơn chút đi!"

Tư Đồ Minh Nhật hít vào một ngụm khí lạnh, mắt trợn tròn run giọng nói: "Chẳng lẽ, nàng ta may mắn nhận được truyền thừa cổ xưa?!"

"Ha ha, xa xa không chỉ!"

Tần Trọng Sơn nở ra nụ cười cao thâm khó dò, "Nhỏ yếu làm hạn chế sức tưởng tượng của ngươi."

Bạch Thần khẽ nói: "Thư Pháp chi đạo của Tư Đồ Thấm là học được từ trên một cao nhân có địa vị vô cùng lớn!"

Cao nhân có địa vị vô cùng lớn?

Tư Đồ Minh Nhật vẫn như cũ có chút không dám tưởng tượng, lúc này vừa đúng Tư Đồ Thấm đi tới, lập tức mở miệng hỏi: "Thấm nhi, thư pháp của ngươi là học được từ chỗ của một vị cao nhân?"

Triệu lão và Từ lão cũng là ở một bên nghe được, mặt lộ vẻ rung động.

Tư Đồ Thấm lắc đầu, rồi nói: "Ta chỉ là một Thư đồng, còn chưa có tư cách để cao nhân dạy bảo, có điều dựa theo hướng dẫn của cao nhân luyện được một chút mà thôi."

Ầm!

Sóng điện não của đám người Tư Đồ Minh Nhật đều cứng đờ, nghìn tính vạn tính không tính ra Tư Đồ Thấm sẽ nói ra lời nói trang bức như thế, dẫn tới não chập mạch, trong lúc nhất thời đều choáng váng.

"Thư ... Thư đồng?" Từ lão khó có thể tin nhìn vào Tư Đồ Thấm.

Tư Đồ Minh Nhật thì hỏi: "Thấm nhi, ngươi đi theo ở bên cạnh cao nhân tu luyện thư pháp được bao lâu?"

"Chính là từ sau khi ta được cứu ra, cao nhân không đành lòng thấy ta chịu sự quấy rầy tới từ tâm ma, lúc đó mới chỉ điểm cho ta để cho ta thông qua thư pháp tĩnh tâm lại."

Trong mắt Tư Đồ Thấm tràn ngập cảm kích, tiếp tục nói: "Đã được khoảng thời gian hơn một tháng đi."

Hơn một tháng?

Ngươi thế mà đã ngưu bức như vậy?

Từ lão mím môi một cái, "Thấm nhi, ngươi bây giờ là tới Chuẩn Thánh hậu kỳ rồi?"

Tư Đồ Thấm gật đầu.

Từ lão cả người đều choáng váng, "Ta nhớ rõ, ở lúc ngươi bị Giới Minh bắt đi, chẳng qua cũng chỉ là Đại La Kim Tiên hậu kỳ a!"

Cứ như vậy chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi hơn một tháng, ngươi không chỉ ở trên Thư Pháp chi đạo đi tới trình độ kinh khủng như vậy mà ngay cả thực lực cũng đã tăng lên một cách nhanh chóng như thế.

Quá mức!

Ngươi thành thật nói cho ta, ngươi có phải là đang âm thầm bật trộm hack hay không? Ta mẹ nó muốn report!

Tần Trọng Sơn nhịn không được nói: "Được rồi, đều đã nói là cao nhân có địa vị vô cùng to lớn, các ngươi còn dùng lẽ thường để đi cân nhắc vấn đề này sao, như vậy không thể không nói là chuyện quá nực cười rồi!"

Triệu lão mong đợi nói: "Thấm nhi, ta có thể xem bút của ngươi không?"

"Đương nhiên có thể."

Tư Đồ Thấm không nói hai lời lấy chiếc bút kia ra.

Bao gồm cả Tần Trọng Sơn và Bạch Thần, mọi người thi nhau vây vào chạm lên.

"Chí bảo, bút này quả nhiên là chí bảo!"

"Hỗn Độn chi khí vờn quanh, không thể nghi ngờ là Hỗn Độn Linh bảo!"

"Mở mang kiến thức, đời này ta chưa từng được thấy bảo bối cao cấp như vậy, bút này chính là vị cao nhân kia cho ngươi mượn sao?"

Ánh mắt của mọi người đều nhìn thẳng, cảm thấy một trận miệng đắng lưỡi khô.

"Ngạch..."

Tư Đồ Thấm trầm ngâm một chút, mở miệng nói: "Không phải mượn, đây là cao nhân tặng cho ta, chỗ của hắn còn nhiều bút lắm, thật to thật nhỏ, các loại kiểu bút đều có, cây bút này tương đối bình thường, cảm thấy dư thừa cho nên tuỳ tiện tặng cho ta tới luyện tập."

Tình cảnh lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng như mặt nước.

Ngay sau đó, mọi người nhiều miệng một lời hít vào một ngụm khí lạnh.

"Tê -- "

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!