Cũng vào thời gian đó.
Ở trên tinh thần màu đỏ chỗ Giới Minh kia.
Cổ Ngọc và Minh chủ đứng ở vị trí đằng trước nhất, ngước đầu lên nhìn vào một cái phương hướng sâu trong Hỗn Độn, ánh mắt mong mỏi và đợi mong.
Sau lưng, Bắc Ảnh vệ và Tả sứ cùng với một đám thành viên của Giới Minh lặng lẽ bồi tiếp, không dám có bất kỳ hành động mù quáng nào, cũng đều đang ngửa đầu lên ngắm nhìn vào phương xa.
Minh chủ cau đôi lông mày lại, cuối cùng đã mất đi sự nhẫn nại, nổi giận mắng: "Mười ngày, trọn vẹn mười ngày, Nam Ảnh vệ cái tên phế vật kia cho dù chết ở bên ngoài thì tốt xấu gì cũng phải truyền về một cái tin tức gì báo cho ta chứ!"
Sắc mặt Cổ Ngọc cũng không tốt, cảm thấy mình giống như một thằng ngu vậy, lãng phí thời gian chờ đợi một cái tên phế vật trở về.
"Đuổi theo một con kiến hôi nho nhỏ, thế mà mất nhiều thời gian như vậy, thủ hạ của ngươi đây gặp phải cái chuyện cao hứng tới mức nào mà vui tới quên cả trời đất quên cả lối về như vậy?"
Lời nói này của hắn tràn đầy vẻ không hài lòng cùng với có ý tứ trào phúng.
Trong mắt hắn, tuy rằng Giới Minh làm việc giúp hắn, nhưng chẳng qua chỉ là một con chó do mình nuôi mà thôi, chỉ là khí tức đại đạo trong Hỗn Độn Hải bây giờ không ổn định, hắn chỉ làm người đi trước tới dò xét tình huống, những người khác còn cần phải mất một đoạn thời gian mới tới, thế cho nên còn cần Giới Minh làm việc cho hắn, bằng không, hắn sớm đã trở mặt rồi.
"Đại nhân bớt giận, khả năng giữa đường gặp phải chuyện gì nên mới chậm trễ như vậy."
Minh chủ cũng sốt ruột, dù sao, hắn để ý nhiều hơn chính là Dưỡng Thần thảo, nói ngay: "Tả sứ, Bắc Ảnh vệ, hai người các ngươi đi Thần Vực dò xét một chút, cần phải đưa Nam Ảnh vệ trở về cho ta!"
Thân thể Tả sứ lập tức run lên, thiếu chút thì dọa tới đi tiểu.
Nàng ta đối với Thần Vực vốn đã có bóng ma tâm lý, chuyện Nam Ảnh vệ không trở về được cũng đã nằm trong sự dự liệu của nàng, tám thành chính là bị người của Thần Vực làm thịt rồi, nghe được mệnh lệnh này của Minh chủ, nàng ta sao có thể không hoảng hốt.
Thần Vực tà môn, thật sự rất đáng sợ.
Ai thích đi thì người đó đi, dù sao ta không đi!
Nàng ta suy nghĩ nhanh chóng, đang muốn tìm ra một cái cớ để từ chối.
Thì lại nghe Bắc Ảnh vệ mở miệng nói: "Minh chủ yên tâm, ta chắc chắn sẽ mang Nam Ảnh vệ trở về!"
Mang về cái rắm!
Tả sứ lập tức cuống lên, nhìn vào Bắc Ảnh vệ giống như đang nhìn vào một người chết vậy.
Ngươi cảm thấy ngươi đi Thần Vực cùng ta thì sẽ còn có thể sống để mà trở về được hay sao?
"Ông!"
Lại vào lúc này, một nơi nào đó trong Hỗn Độn, một cỗ khí tức cường đại bộc phát ầm ầm, hình thành dị tượng, hóa thành vầng sáng rực rỡ nhộn nhạo ở bên trong Hỗn Độn.
Từ xa nhìn lại giống như cực quang trong Hỗn Độn vậy, ẩn chứa uy thế lớn lao để cho tâm trạng của người ta đều khẽ run lên.
Mọi người nhìn vào cái hướng kia, trên mặt đêu lộ ra kinh sợ.
"Nơi đó có chuyện gì xảy ra, làm sao lại đột nhiên bộc phát ra lực lượng đáng sợ như vậy?"
"Chẳng lẽ có dị bảo xuất thế?"
Đôi mắt Minh chủ đột nhiên nhíu lại, trầm giọng nói: "Đây là ... khí tức đại đạo!"
"Không sai, đúng là khí tức đại đạo, nói không chừng chính là chỗ của Linh chủ!"
Đôi mắt Cổ Ngọc sáng lên, vẻ sắc bén bùng lên.
Sở dĩ hắn tiến vào Hỗn Độn trước chính là bởi vì các trưởng bối trong Cổ tộc cảm ứng được dấu hiệu khôi phục của Linh chủ, như vậy mới bảo chính mình tới sớm hủy diệt.
Có thể bộc phát ra loại khí tức này, xem như không phải Linh chủ thì chắc chắn có quan hệ với mấy tên đại chí tôn năm đó!
Nghĩ tới cửu đại chí tôn xuất thế trong Hỗn Độn trước đây, nhất là nghĩ tới nữ nhân kinh tài tuyệt diễm kia, con ngươi Cổ Ngọc hơi co rụt lại một chút, còn cảm thấy có loại tim đập nhanh.
Xem như đứng ở góc độ của Cổ tộc, hắn cũng không thể không cảm thấy kinh diễm, dựa vào sức một mình, ép tới đông đảo Cổ Hoàng của Cổ Chi nhất tộc không ngẩng đầu lên được, đó là lực lượng lớn tới cỡ nào, vô số năm qua đi, vẫn khắc ghi thật sâu trong óc của Cổ Chi nhất tộc.
"Bất kể là ai, người này ... phải chết!"
Cổ Ngọc mở miệng lạnh như băng, sau đó tuyệt không chậm trễ, mở miệng nói: "Tất cả cùng ta đi qua!"
Lập tức, cả đám Giới Minh kéo đuôi nhau trùng trùng điệp điệp đi về cái phương hướng phát ra khí tức kia.
Bên trong Thần Vực.
Quân Quân đạo nhân được mọi người nhấc trở về.
Hai mắt hắn khóc đến đỏ bừng, gần như sắp ngất đi, bởi vì thương tâm quá độ cho nên thân thể còn đang run nhè nhẹ.
Trong miệng hắn còn đang lẩm bẩm, "Ta có tôi, để cho ta đi chết đi, để cho ta đi theo lão Long đi a."
Ngọc Đế hao tổn tâm trí mà hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Nữ Oa đề nghị: "Hay là chúng ta đi tìm cao nhân? Dù sao chuyện xảy ra lớn như vậy, cần phải bàn giao với cao nhân."
Dương Tiễn không thể không nói: "Cổ Chi nhất tộc, cửu đại chí tôn, còn có Cản Thi giới này, bí mật ẩn tàng trong Hỗn Độn thật sự là nhiều lắm, thật sự là không yên ổn, cũng không biết cao nhân có thái độ gì đối với mấy chuyện này."
Ngọc Đế sinh lòng mong chờ, mở miệng nói: "Đúng vậy a, nếu như cao nhân xuất thủ thì tốt, chắc chắn có thể san bằng những vấn đề khó này một cách dễ dàng!"
"Cao nhân tự nhiên là không có chuyện gì làm không được."
Mọi người đều có niềm tin son sắt đối với Lý Niệm Phàm, đây là tín ngưỡng trong lòng bọn họ, không cần biết gặp phải khó khăn gì, nhưng chỉ cần nghĩ tới cao nhân, bọn họ sẽ yên tâm lại, đồng thời càng có động lực hơn.
"Đúng đúng đung, đi gặp cao nhân!" Quân Quân đạo nhân đột nhiên mở miệng, khàn khàn nói: "Ta phải đi thỉnh tội!"
"Đừng nói nhảm, lão Long này tuy rằng trốn ở trong hồ nước của cao nhân, nhưng một mực chưa bao giờ lộ mặt, cao nhân có khả năng là căn bản không có để lão Long vào trong lòng, nếu như ngươi bởi vậy mà quấy rầy sự thanh tu của cao nhân vậy thì đó mới là tội ác tày trời."
Nữ Oa vội vàng nhắc nhở, nói tiếp: "Trước đi xem thái độ của cao nhân đã."
Mọi người thương lượng một lúc, cuối cùng do Nữ Oa mang theo Quân Quân đạo nhân đi bái phỏng cao nhân.
Hai người trong lòng đầy tâm sự cưỡi mây bay tới dưới chân núi Lạc Tiên sơn mạch, đột nhiên gặp được một thiếu niên trong tay cầm lấy một thanh trường kiếm đốn gỗ.
Bên cạnh hắn, còn chất đống không ít vật liệu, giống như chuẩn bị dựng nhà gỗ.
Giang Lưu tự nhiên cũng phát hiện Nữ Oa và Quân Quân đạo nhân, có điều hắn vẫn đang làm chuyện của mình, cũng không để ý tới.
Tâm hắn đã nghĩ thấu đáo, biết rằng mình không nên tùy tiện can thiệp vào những chuyện xung quanh mình.
Đã cao nhân bảo hắn đốn củi cung cấp củi lửa thì như vậy hắn định vị cho mình chính là một tên tiều phu.
Chỉ cần không có ai giở thói ngang ngược ở gần đây, hắn sẽ không đi quản, dù sao loại nhân vật như cao nhân kia, nói không chừng có bố cục khác, chính mình can thiệp bừa bãi lại pha hủy đi thì mắc sai lầm.
Hắn lúc này, khí tức nội liễm, nhìn trông giống như là một tên tiều phu bình thường, thế mà đã đạt tới cảnh giới kiếm đạo phong mang ẩn giấu trong cơ thể, chỉ bổ củi một cách hết sức chuyên tâm.
Trong lòng Giang Lưu hiểu rõ, cao nhân bảo hắn bổ củi, kỳ thực là đang rèn luyện hắn a, thể xác tinh thần đều được ích lợi không nhỏ!
Quân Quân đạo nhân và Nữ Oa sinh lòng kinh ngạc, tò mò đi qua, cũng không dám đắc tội, mở miệng hỏi: "Xin hỏi đạo hữu là chuẩn bị ở nơi này sao?"
Giang Lưu gật đầu.
Quân Quân đạo nhân nhịn không được nhắc nhở: "Cái này, đạo hữu có biết nơi này là nơi nào không? Đây cũng không phải là nơi có thể ở lại một cách tùy tiện."
Dưới chân cao nhân, cũng không thể qua loa.
Giang Lưu kinh ngạc nhìn vào Quân Quân đạo nhân và Nữ oa, xem ra hai người này dường như biết trên ngọn núi này có cao nhân.
Mở miệng nói: "Ta chẳng qua chỉ là một tên tiều phu, ở chỗ này đốn củi là để cung cấp củi lửa trên núi."
Cung cấp củi lửa trên núi?!