Vinh hạnh đặc biệt, vinh hạnh vô cùng đặc biệt a!
Trong lòng Quân Quân đạo nhân và Nữ Oa lập tức giật mình, ánh mắt nhìn vào Giang Lưu lập tức thay đổi, tràn đầy hâm mộ.
Đúng lúc này, bọn họ mới để ý tới, ở bên cạnh thân Giang Lưu có một bộ tự thiếp đang giật giật theo gió, giương mắt nhìn vào, lập tức bị kiếm đạo vô tận bao phủ, cảm nhận được độ sắc bén và hàn mang.
Nhói nhói hai mắt, làm cho người ta không cách nào nhìn thẳng.
Cái búa, chắc chắn chính là tự thiếp mà cao nhân viết, trong đó ẩn chứa Kiếm chi đại đạo!
"Hóa ra đạo hữu là tiều phu mà cao nhân khẩm điểm, thất kính thất kính."
Quân Quân đạo nhân và Nữ oa nhìn vào tự thiếp kia, con mắt trợn trừng, vô cùng hâm mộ.
Thiếu niên này thế mà trở thành tiều phu dưới chân núi của cao nhân, chuyện này cần phải là người mang khí vận lớn cỡ nào a! Quá may mắn đi!
Ba người hai bên hàn huyên một lúc, Quân Quân đạo nhân và Nữ Oa tiếp tục đi lên trên núi.
Lần này phụ trách mở cửa là Tiểu Bạch, Tiểu Bạch mời bọn họ vào nhà.
Bên trong Tứ Hợp viện, Lý Niệm Phàm đang xay hạt ca cao, tràn đầy phấn khởi tự làm sô cô la.
Nhìn thấy Nữ Oa và Quân Quân đạo nhân, lập tức nhiệt tình noi: "Nữ Oa nương nương, Quân Quân đạo nhân, nhanh nhanh mời ngồi, Tiểu Bạch, nhanh đi mang nước trà và điểm tâm tới."
Nữ Oa mở miệng nói: "Quấy rầy Thánh Quân đại nhân."
"Này thật khách sáo, các ngươi có thể tới mới làm cho nơi này của ta được tỏa sáng đây này."
Lý Niệm Phàm khoát khoát tay, để ý tới hốc mắt đỏ bừng của Quân Quân đạo nhân, rõ ràng là trong lòng có phiền muộn, hắn đã có một số suy đoán.
Có thể làm cho tiên nhân thất thố tới như vậy, đả kích nhận lấy chỉ sợ không nhỏ.
Chỉ sợ bọn họ gặp phải khó khăn gì cho nên trong lòng khó chịu, lúc này mới muốn tới Tứ Hợp viện này của ta để giải sầu.
Chuyện này rất bình thường.
Trong lòng người tích tụ rất nhiều chán nản đều sẽ tới quán trà tĩnh tâm uống trà.
Lý Niệm Phàm không có hỏi nhiều, chỉ nói: "Gần đây rất vất vả sao?"
Xem ra cao nhân quả nhiên đã biết tất cả mọi chuyện.
Chỉ là một câu hỏi thăm đơn giản, lại khiến cho thân thể Quân Quân đạo nhân run lên, hốc mắt càng đỏ, giống như người xa quê xông xáo bên ngoài nhiều năm vừa mới trở về, nghe được lời quan tâm của cha mẹ dành cho mình.
Trong lúc nhất thời, cổ họng nghẹn ngào, nói không nên lời.
Nữ Oa thở dài, gật đầu nói: "Không cần biết là Thần Vực hay là Hỗn Độn đều có không ít chuyện phiền toái."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, "Nếu như mệt mỏi thì tới ngồi một chút, thư giãn một tí, uống chút chà, ăn một vài món ngon."
Lời này của hắn rất có thành ý.
Đầu tiên tự nhiên là tôn trọng đối với Nữ Oa nương nương, còn có chính là, Thiên Cung một mực duy trì trật tự bên ngoài, đóng góp rất nhiều cho sự hòa bình của thế giới này, đã nỗ lực rất nhiều, đáng giá tôn trọng.
Cái gọi là năm tháng bình yên, chẳng qua là có người đang gánh vác thay cho chúng ta.
Chứng kiến sự vất vả của bọn họ, trong lòng Lý Niệm Phàm tự nhiên cũng có cảm động, dù sao ... hắn có cuộc sống thoải mái dễ chịu bên trong Tứ Hợp viện này cũng là do bọn họ mang tới.
"Thánh Quân đại nhân, đây là báo chí mà ngươi muốn, chúng thuận tiện mang tới." Trong tay Nữ Oa cầm một quyền bảo đưa cho Lý Niệm Phàm.
"Ồ? Thật sự rất cám ơn."
Đôi mắt Lý Niệm Phàm lập tức sáng lên, lấy báo từ trong tay của Nữ Oa, lập tức lật xem.
Tờ báo này trải qua pháp lực gia trì, tuy rằng không lớn nhưng những thứ ghi lại bên trong thì rất nhiều, thế mà còn chia ra trọng điểm, liếc qua thấy ngay, hơn nữa tin tức ghi lại hiển nhiên cũng trải qua sàng chọn kỹ càng.
"Bí cảnh của một trong cửu đại chí tôn đã được khám phá."
"Cổ Chi nhất tộc kẻ thù lớn, diễn hóa đại kiếp, tạo thành Hỗn Độn Cổ Tai."
"Cản Thi giới thần bí ẩn giấu ở bên trong Hỗn Độn."
"Yêu phi của Bắc Sơn Yêu Đế yêu đương vụng trộm với đệ tử của Thanh Linh môn, diễn biến thành hai thế lực đại chiến."
"Nguyệt Hoa tiên cung tới Thần Vực khai tông lập phái, Nguyệt Hoa tiên tử giáng lâm mở tiệc chiêu đãi các thượng khách."
"Tiêu Thừa Phong dẫn đầu một vạn thiên binh, bình định Hắc Phong sơn mạch!"
...
Đọc từng mẩu từng mẩu tin tức, không chỉ mang tới rất nhiều niềm vui mà còn để cho Lý Niệm Phàm biết được những chuyện xảy ra ở khắp các nơi trong Thần Vực trong khi chân không bước ra khỏi nhà, trong lòng khơi gợi lên một cái dàn khung đại khái, điều này giúp hắn tăng thêm rất nhiều kiến thức.
Quân Quân đạo nhân nhỏ giọng cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân, chúng ta có thể đi ra hậu viện một chuyến không?"
"Tự nhiên có thể, đi thôi." Lý Niệm Phàm khoát tay tùy ý, còn đang đọc tin tức, kiếp trước khi bản thân ở vào thời đại bùng nổ thông tin, Lý Niệm Phàm đối với tin tức khao khát tự nhiên càng cực kỳ mãnh liệt.
Quân Quân đạo nhân và Nữ Oa chậm rãi đứng dậy, lại hành lễ lần nữa đối với Lý Niệm Phàm, lúc này mới cất bước tiến vào hậu viện.
Bọn họ muốn đi hồ nước để làm lễ truy điệu cho lão Long một chút.
Trong hậu viện, trong miệng của Niếp Niếp và Long Nhi mỗi người đều cắn một quả táo, dưới tay vẫn đang làm việc, thật đáng yêu tràn đầy sức sống.
Nhìn thấy người tới, lập tức cao hứng nói: "A ..., Nữ Oa nương nương, Quân Quân đạo trưởng."
Quân Quân đạo nhân nhìn thấy Long Nhi thì bên trong đôi mắt lập tức lộ ra vẻ áy náy, cưỡng ép gạt ra một nụ cười nói: "Các ngươi khỏe chứ."
Long Nhi hiếu khách nói: "Sao các ngươi lại tới đây? Muốn ăm loại quả nào ta và Niếp Niếp hái giúp các ngươi."
Quân Quân đạo nhân lắc đầu, khàn giọng nói: "Không cần, Long Nhi, ta có một chuyện muốn nói với ngươi."
Long Nhi hiếu kỳ mà hỏi: "Chuyện gì vậy?"
"Lão tổ ngươi ... chết rồi." Quân Quân đạo nhân lại rơi lệ lần nữa.
Long Nhi và Niếp Niếp đều mở to hai mắt mà nhìn, cảm thấy khó có thể tin.
"Cái gì?"
"Lão tổ ta chết rồi?"
Lão tổ người một mực truyền thụ Cẩu chi đạo cho chúng ta, đồng thời cẩu tới cực hạn, làm sao sẽ chết?
Long Nhi và Niếp Niếp đều không có sinh ra bao nhiêu cảm xúc thương cảm, bởi vì căn bản không tin.
"Là thật." Quân Quân đạo nhân thở dài, vô cùng kính nể nói: "Hắn vì bảo vệ chúng ta rút lui, hy sinh chính mình, lão tổ ngươi là một vị anh hùng chân chính, xin đừng nên lại nói hắn cẩu!"
Long Nhi và Niếp Niếp cắn môi, bên trong đôi mắt bắt đầu hiện ra một lớp hơi nước.
"Chết cái rắm!"
Đại Hắc chậm rãi đi tới, trên khuôn mặt chó viết đầy không tin, "Ta không phải đang đả kích ngươi, nhưng là ... ngươi thực sự nghĩ đến bản thân quá nhiều, một con cẩu Long nhu thế mà ngươi cảm thấy hắn sẽ hy sinh chính mình bảo vệ ngươi?"
"Hắn không có lập tức bán ngươi đi thì ngươi nên cám ơn tạo hóa của trời đất rồi."
"Cẩu đại gia, ta không đồng ý ngươi chửi bới Long tiền bối như vậy!" Quân Quân đạo nhân vẫn cảm động, "Ngươi đây là có hiểu lầm đối với Long tiền bối!"
Đại Hắc lười nhác cãi nhau với hắn, đi thẳng tới bờ hồ nước, vỗ vỗ mặt nước, nói: "Lão Long, không được vũ nhục trí thông minh của ta, đừng giả bộ, mau chạy ra đây ngay."
"Không thể nào, ta tận mắt ..."
Quân Quân đạo nhân bi thương im bặt mà dừng, ánh mắt ngây ngốc nhìn vào mặt nước, từng cơn sóng gợn bắt đầu nổi lên, sau đó, một lão giả chậm rãi nổi lên mặt nước.
Bừng tỉnh đại ngộ nói: "Ai nha, hóa ra kẻ chết kia là phân thân của ta, chỉ trách ta diễn sâu quá cho nên quên mất."
"Ngươi, ngươi, ngươi..."
Quân Quân đạo nhân run rẩy chỉ vào lão Long, tròng mắt như muốn lồi ra ngoài, trong đầu lặp đi lặp lại bốn chữ: "Ta là ngu xuẩn, ta là ngu xuẩn..."
"Con em ngươi a! Cẩu Long, ngươi cái con cẩu Long chết tiệt này!"
Móa nó, một cái phân thân mà thôi, thế mà còn diễn tới bi tráng như vậy, không biết xấu hổ!
Quan trọng nhất là, lúc ở Cản Thi giới chính mình còn cho rằng lão Long là một người đồng đội tốt nhất, thậm chí cam tâm mạo hiểm cùng với hắn...
Nghĩ lại thôi cũng cảm thấy sợ.
"Phân thân thì sao? Đó cũng là một cái mạng của ta a! Ta ở hậu viện này thật vất vả mới thu tập được một chút xíu vật liệu, cô động từng chút bản nguyên phân thân, cái này xem như ít đi một cái!"