"Ông!"
Theo lời nói của hắn rơi xuống, một cỗ vận luận kỳ lạ dần dần phát lên, dường như là đang dùng cổ ngữ để đáp lại, vốn là trời xanh vạn dặm không mây, trong nháy mắt âm trầm xuống, rơi vào bóng tối.
Mà ở trên đại địa, không cần biết là những thực vật kia, động vật hay là non xanh nước biếc, tất cả đều đang mất đi sinh cơ và linh tính của chính mình!
Cỏ xanh như ngọc khô héo ngay lập tức, những bông hoa mỏng manh trong nháy mắt lụi tàn, sinh mệnh trẻ nhanh chóng già đi ...
Cái này còn chưa kết thúc, cuối cùng, biến thành thây khô, như là cát bụi theo gió mà tán đi!
Mảnh thế giới mênh mông này, dưới cái nhìn của tất cả mọi người, tất cả đều mất đi, và cuối cùng trở thành một viên tinh thần phế thải khổng lồ trôi nổi trong Hỗn Độn ...
Đồng thời, Minh chủ Giới Minh mơ hồ có thể cảm nhận được, ở dưới viên tinh thần phế thải này, một cỗ lực lượng cực kỳ khủng bố đang chậm rãi thức tỉnh.
Minh chủ hít sâu một hơi, rung động nói: "Đại ... Đại nhân, đây là Thần Vực năm đó?"
Cổ Ngọc gật đầu rồi lại lắc đầu.
Cười lạnh nói: "Chuẩn xác mà nói thì là một bộ phận của Thần Vực trước đây mà thôi, Thần Vực thế nhưng con cao cấp hơn so với thế giới nhỏ bình thường, đại biểu cho có đầy đủ chất dinh dưỡng a!"
Thần Vực có thể dựng dục ra cường giả Nhân tộc cường đại, Cổ Chi nhất tộc đương nhiên sẽ không cho phép loại nhân tố bất ổn này tồn tại.
Cho nên cắt tách Thần Vực ra, đồng thời để người của Cổ Chi nhất tộc tiến vào bên trong, hấp thụ lấy chất dinh dưỡng của Thần Vực.
Như thế, không chỉ có thể để cho người của Cổ tộc cường đại, mà còn chôn một cái đinh vào trong Hỗn Độn, chờ tới thời cơ thích hợp là có thể thức tỉnh bất cứ lúc nào, nhấc lên gió tanh mưa máu ở bên trong Hỗn Độn!
"Răng rắc!"
Đột nhiên, ở trên tinh thần này xuất hiện một vết nứt rất lớn, sau đó nhanh chóng nứt ra.
"Ầm!"
Cả viên tinh thần trong nháy mắt biến thành mảnh vỡ, ở trong Hỗn Độn khuấy động mà đi.
Mà ở vị trí trung tâm, một tên Cổ tộc có dáng người thẳng tắp đang lơ lửng ở nơi đó, mắt sáng như đuốc nhìn về phía phương hướng Cổ Ngọc.
Vào lúc này, xung quanh đám người Cổ Ngọc, Hỗn Độn đều bị nứt ra bởi ánh mắt nhìn chằm chằm này, một cỗ áp bách cảm giác cường đại cấu xé mà tới!
"Là ngươi đánh thức ta?"
Thân ảnh này cũng không thấy có động tĩnh gì vậy mà đã xuất hiện ở trước mặt Cổ Ngọc, mở miệng lạnh nhạt.
Cổ Ngọc vội vàng nói: "Vãn bối là Cổ Ngọc, bái kiến tiền bối Cổ tộc."
Thanh ảnh kia mở miệng nói: "Làm ta phải thức tỉnh sớm, nói đi, chuyện gì?"
Cổ Ngọc mở miệng nói: "sinh mệnh bản nguyên của Linh chủ còn chưa mẫn diệt hoàn toàn, ta cảm nhận được nơi phát ra khí tức lại không cách nào tới gần, vì phòng ngừa đêm dài lắm mộng, lúc này mới không thể không mời tiền bối rời núi, còn xin thứ tội."
"Linh chủ?"
Trong đôi mắt thân ảnh kia đột nhiên bắn ra ánh sáng, hô hấp rõ ràng cũng có chút gấp rút, nhếch miệng lên nở nụ cười, "Ngươi chắc chắn?"
Cổ Ngọc nói: "Tiền bối bây giờ có thể theo ta đi tới."
"Được, không tệ!"
Nụ cười trên khuôn mặt thân ảnh kia được phóng đại, trong mắt lóe lên tia sáng không thể giải thích được, "Nếu như thật để cho ta đạt được Linh chủ, Cổ Minh ta tuyệt đối sẽ không thể thiếu chỗ tốt của ngươi!"
Lời nói này, không che giấu lòng ham chiếm hữu Linh chủ của chính mình một chút nào.
Đại kiếp năm đó, tu vi của hắn kém xa bây giờ, căn bản không đủ để đối chiến cùng với Cửu đại chí tôn, nhưng chính vì vậy, khi thấy Linh chủ đại phát thần uy, càng là lưu lại cho hắn ấn tượng không thể xóa nhòa.
E ngại đồng thời cũng rất mê muội.
Tuy rằng hắn không phải Nhân tộc, nhưng vẫn bị khí tức của Linh chủ hất dẫn, say mê vẻ đẹp của nang ta, muốn chinh phục loại nữ nhân này.
Bây giờ, năm tháng lưu chuyển, Linh chủ chỉ còn lại một chút khí tức sinh mệnh, mà tu vu của hắn tăng nhiều, đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở!
Đó thực sự là một điều may mắn!
"Nghe nói Nhân tộc sinh ra đã có quan niệm trinh tiết, chờ đến nữ nhân cường đại nhất cảu Nhân tộc bị ta chinh phục, bọn chúng lấy cái gì để mà đấu với Cổ tộc chúng ta! Ha ha ha ---"
Nghĩ tới chỗ đắc ý, Cổ Minh đã tự mình cười ra tiếng.
"Cổ Minh tiền bối, trước đó không lâu chúng ta tìm được Cản Thi giới, trong đó cũng cất giấu thi thể của một tên Nhân tộc chí tôn, đồng thời thực lực cực kỳ cường đại!"
"Còn có, bên trong Hỗn Độn lại dựng dục ra thêm một cái Thần Vực!"
Cổ Ngọc cung kính bẩm báo tình huống.
Cổ Minh ngạo nghễ cười một tiếng, "Thần Vực? Đồ tốt, cuối cùng sẽ trở thành chất dinh dưỡng của Cổ tộc ta!"
"Có điều, xem ra biến cố của Hỗn Độn quả nhiên là không nhỏ a, chẳng lẽ còn có ý đồ phản kháng Cổ tộc ta? Đợi ta tiêu diệt từng bước từng bước là được rồi!"
"Trước hết bắt đầu từ Linh chủ, mang ta tới!"
Cùng một thời gian.
Bên trong Thần Vực.
Hoạt động liên hoan kết thúc mỹ mãn, trên mặt mọi người còn mang theo nụ cười vui vẻ, cung kính cáo biệt với Lý Niệm Phàm.
"Đúng rồi, Nữ Oa nương nương chờ chút."
Vào lúc sắp chia tay, Lý Niệm Phàm tỉnh táo lại, đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó cho nên gọi Nữ Oa nương nương lại.
Nữ Oa vội vàng nói: "Không biết Thánh Quân đại nhân có gì dặn dò?"
"Dặn dò thì không dám nhận."
Lý Niệm Phàm vội vàng khoát khoát tay, ngay sau đó nói: "Gần đây vừa mới nghiên cứu ra một loại đồ ăn vặt, trên phương diện mùi vị hẳn là còn được, chuẩn bị chia cho mọi người một chút."
Nghe thấy có đồ ăn vặt mới, bước chân của tất cả mọi người đều dừng lại, trong lòng cuồng loạn, vô cùng chờ mong nhìn vào Lý Niệm Phàm.
Niếp Niếp và Long Nhi cũng nôn nóng mà xông tới, kích động nói: "Ca ca, là cái gì, là cái gì? Ta muốn, ta muốn..."
"Chính là dùng những quả ca cao mà lần trước Thực Thần mang về làm ra sô cô la, cho các ngươi cũng được, tuy nhiên vừa ăn no xong đừng có ăn."
Lý Niệm Phàm vừa nói, vừa lấy sô cô la ra, thuận tay chia ra cho mọi người, "Cũng không phải bảo bối gì, ăn chơi mà thôi."
Vừa nghe tới Lý Niệm Phàm nói 'Cũng không phải bảo bối gì', mọi người biết, lần này ổn.
Tuy rằng sô cô la là màu đen, chỉ là một mảnh thật mỏng, cũng không có mùi thơm, dáng vẻ bình thường không có gì lạ, nhưng là không một người nào dám xem nhẹ.
Quân Quân đạo nhân tranh thủ thời gian thận trọng nhận lấy, kích động nói: "Tạ ơn Thánh Quân đại nhân."
Lý Niệm Phàm cười phất phất tay, "Được rồi, tất cả mọi người tản đi đi, ai về nhà nấy, đúng, bên bờ Nộ Triều giang này thế nhưng là phải dọn dẹp cho thật tốt một chút, đừng làm ô nhiễm hoàn cảnh nơi đây."
"Thánh Quân đại nhân yên tâm, chúng ta tự nhiên sẽ dọn dẹp."
"Thánh Quân đại nhân, cáo từ."
Mọi người dần dần giải tán đi.
Lý Niệm Phàm cũng lái tường vân, cùng đám người Đát Kỷ Hỏa Phượng trực tiếp bay về phía Tứ Hợp viện.
Về phần Quân Quân đạo nhân và đám người Nữ Oa, lại tụ tập với nhau thêm một lần nữa, sắc mặt ngưng trọng nhìn vào mảnh tinh thần lôi đình trên bầu trời xanh kia.
"Linh chủ xuất thế, nàng ta đã bảo chúng ta đi tìm nàng ta thì chắc chắn rất quan trọng, nhất định phải nắm chắc thời gian trôi qua mới đúng."
"Đây là chắc chắn, phải biết, đây chính là cao nhân gọi đi ra, dụng ý tự nhiên không cần nói cũng biết, chúng ta cũng không thể để cho cao nhân thất vọng."
"Động tĩnh lớn như vậy, chỉ sợ người của Cổ tộc cũng sẽ để ý tới, cho nên cũng không được chủ quan."
"Ha ha ha, đây không phải vừa đúng? Lần liên hoan này có thu hoạch lớn, vừa đúng có thể thi triển quyền cước."
Quân Quân đạo nhân vuốt vuốt sợi râu, đắc ý nói: "Chậc chậc chậc, lần này ta trực tiếp bước vào Thiên Đạo! Các ngươi đừng hiểu lầm, ta đây không phải đang khoe khoang, chỉ là đang khích lệ các ngươi, cố gắng lên."
Nữ Oa kiêu ngạo nói: "Thôi đi, nói thật giống như chỉ có ngươi bước vào cảnh giới Thiên Đạo?"
Một bên, đám người Dương Tiễn tâm tình đang tốt đẹp lập tức bị đả kích.
Hai tên nhà giàu người các ngươi nói chuyện với nhau là được rồi, đây là đang cố ý kích động chúng ta những người nghèo này sao?