Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 812: CHƯƠNG 812: MAU NHÌN, LÔI ĐÁNH! HA HA HA, NÓ SẮP BỊ LÔI ĐÁNH RỒI!

Bên trong Hỗn Độn.

Ở tại biển lôi (Lôi hải).

Cổ Minh đứng ở biên giới giáp với biển lôi, ánh mắt thâm thúy của hắn nhìn vào lôi đình đang lập lòe trong đó.

Có luồng ánh sáng trắng sáng lên trong ánh mắt hắn, như thể nó có thể xuyên qua tất cả rơi thẳng vào bên trong vị trí trung tâm của lỗ đen.

Hắn mở miệng nói: "Đúng là Hỗn Độn kỳ, hơn nữa khí tức này không sai, chắc chắn chính là Linh chủ!"

"Không hổ là nữ nhân đó, cho dù chỉ là một sợi tàn hồn còn sót lại, nhưng cũng có thể dẫn động được sự bảo hộ tới từ Hỗn Độn Thần lôi."

"Chỉ có điều ... như vậy không ngăn được ta!"

Trên mặt Cổ Minh nở ra nụ cười lạnh, đưa tay vung lên, một chiếc thuyền buồm màu trắng màu ngọc bích đã xuất hiện trước mặt hắn, hào quang tỏa sáng, khí tức thánh khiết tràn ra, hiển nhiên không phải pháp bảo bình thường.

"Tất cả cùng nhau lên thuyền đi."

Hắn lạnh lùng mở miệng, giọng điệu ngạo nghễ.

Trên mặt đám người Cổ Ngọc hiện đầy vẻ cung kính, không nói hai lời cẩn thận bước lên thuyền.

Đồng thời Cổ Ngọc còn nhắc nhở: "Cổ Minh đại nhân mang theo chúng ta vượt qua biển lôi, mọi người đứng cho vững vàng vào, bằng không nếu chẳng mau đừng trách chúng ta!"

Cổ Minh không nói gì, nhẹ nhàng vung tay lên, thuyền bạch ngọc lập tức khởi động, bay về phía trước.

Thuyền bạch ngọc vừa tiến vào biển lôi lập tức có thể cảm nhận được từng đợt lực bài xích truyền ra từ bên trong lỗ đen làm cho tốc độ tiến lên giảm đi rất nhiều, khiến cho khoảng thời gian mọi người ở trong biển lôi kéo dài rất nhiều, áp lực tăng gấp đôi, nguy cơ tăng cao.

"Ầm ầm!"

Một tia chớp từ trên trời giáng xuống, bổ thẳng về phía chiếc thuyền bạch ngọc.

Đúng vào lúc này, xung quanh thuyền bạch ngọc hiện ra một lớp vòng bảo hộ màu trắng trong suốt, vầng hào quang này tuy không mạnh nhưng lại cho người ta cảm giác bền chắc không thể phá vỡ, Hỗn Độn Thần lôi đánh vào trên lớp vầng sáng này, chỉ tạo ra từng lớp từng lớp gợn sóng, thuyền bạch ngọc ngay cả dao động cũng không dao động chút nào.

Nhìn thấy loại tình cảnh này, những người còn đang có chút lo lắng trong lòng lập tức trở nên yên tâm hơn, mạnh dạn nhìn về phía biển lôi đình này.

"A?"

Lông mày Cổ Ngọc đột nhiên nhíu một cái, nhìn vào một cái phương hướng.

Nơi đó, có mấy thân ảnh đang chậm rãi đi tới, khí tức có chút không tầm thường.

"Lại là bọn họ?!"

Một bên, thân thể mềm mại của Tả sứ run lên, hai mắt trợn tròn, giọng nói run rẩy, lộ ra vẻ bất lực.

Không thể nào, không thể nào...

Làm sao lại trùng hợp như vậy?

Có thể tha cho ta được hay không a!

Lông mày Minh chủ Giới Minh hơi nhíu lại, "Sao vậy? Ngươi biết?"

"Bẩm Minh chủ, con chó trụi lông kia chính là con chó trụi lông mà ta nói với ngài."

Tả sứ nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, cưỡng ép áp chế lại sự bất an trong lòng mình, nhỏ giọng nói: "Lai lịch con chó này bất phàm, vô cùng tà môn, những việc mà Giới Minh chúng ta làm đều bị phá hỏng, gần như trăm phần trăm đều có liên qua tới con chó này."

"Nó chính là con chó đó?"

Đôi mắt Minh chủ Giới Minh hơi nheo lại, nhìn chằm chằm về phía Đại Hắc.

Tuy rằng hắn chưa từng gặp Đại Hắc, nhưng từ trong miệng của Tả sứ hắn đã nghe được không ít chuyện liên quan tới con chó này.

Đây là kẻ địch lớn của Giới Minh!

Chẳng lẽ lần này tới lại chuẩn bị làm hỏng chuyện của chúng ta?

Lông mày Cổ Minh không thể không nhăn lại, khinh thường nói: "Chỉ là một con chó mà thôi, căng thẳng làm cái gì? Thật mất thể diện!"

Minh chủ Giới Minh mở miệng nói: "Đại nhân, thực lực của con chó này không tầm thường, hơn nữa sau nó còn có chủ nhân, từ trước tới nay luôn đối nghịch với Giới Minh chúng ta, ta nghi ngờ ... chủ nhân sau lưng của nó cũng là một trong những Cửu đại chí tôn năm đó! Chỉ sợ kẻ tới không tốt a!"

"Yêu hô, lại là Cửu đại chí tôn? Xem ra từng tên chết đi đều không đủ triệt để a."

Giọng điệu Cổ Minh trở nên lạnh lùng, nhìn về phía phương hướng của Đại Hắc, "Vậy thì để ta thử mức độ sâu cạn của con chó này xem như thế nào!"

Vừa dứt lời, hắn đã nhấc tay, đánh ra một quyền rất tùy ý!

Lưu quang kinh khủng giống như sao băng lao lên mặt trăng, lao ra khỏi Hỗn Độn, thoáng cái đã xuyên thủng biển lôi lao thẳng về phía Đại Hắc!

Đại Hắc đứng nguyên tại chỗ, mắt chó bình tĩnh, phong phạm cao ngạo lạnh lùng không thể kém hơn so với Cổ Minh là bao nhiêu.

Một cái chân chó chậm rãi giơ lên, thoáng nhấn về phía trước một cái!

Một cỗ khí tức không dấu vết đã khuếch tán mà ra, chắn đạo lưu quang đó lại, sau đó thì biến mất không còn thấy gì nữa.

"Có chút đạo hạnh." Cổ Minh đánh giá đúng trọng tâm.

Có thể ngăn cản một quyền này của hắn dễ dàng như vậy, thì cũng không phải đại năng cảnh giới Thiên Đạo bình thường là có thể làm được, con chó này có thể tu tới loại thực lực này cũng xem như hiếm thấy, cũng không biết là chủng loại gì trong Hỗn Độn.

Minh chủ Giới Minh oán hận mở miệng nói: "Quả thật có chút ý tứ, nếu như không phải chúng ta bây giờ đang vội vàng đi tìm Linh chủ thì chắc chắn phải tiêu diệt!"

Con chó này làm hỏng quá nhiều chuyện của Giới Minh, thật có thể nói là mang tới tổn thất nặng nề, bên cạnh hắn có nhiều trợ thủ đắc lực như vậy, cuối cùng chỉ còn lại có Tả sứ này là may mắn còn sống cho tới tận bây giờ, làm lòng người đau nhức.

"Không sao, chờ chúng ta đi ra ngoài muốn tiêu diệt cũng không muộn!" Cổ Minh mặt vô biểu tình, giống như đang nói về một chuyện gì đó rất chi là bình thường như cân đường hộp sữa.

Tả sứ do dự một lát, bóng ma trong lòng vung đi không được, cuối cùng vẫn nhịn không được mà hỏi: "Vậy ... vậy bọn chúng sẽ đi theo vào cùng chúng ta sao?"

"Ha ha, chuyện này thì tuyệt đối không có khả năng!"

Cổ Minh lắc đầu cười lạnh, "Nơi này ngoại trừ cần đề phòng Hỗn Độn Thần lôi bổ xuống ra, còn phải chịu đựng lực bài xích từ trung tâm truyền tới, hơn nữa ... càng đi vào trong, uy lực của Hỗn Độn Thần lôi sẽ càng mạnh, nếu như liều lĩnh xông vào thì chắc chắn phải chết không nghi ngờ!"

"Chiếc thuyền bạch ngọc này ta có được cũng không dễ dàng, ngươi cho rằng ai cũng có thể có được năng lực giống như ta sao?"

Minh chủ Giới Minh lập tức nở nụ cười làm lành nói: "Đại nhân chớ nên tức giận, Tả sứ nàng ta cũng chỉ là kẻ chưa thấy qua việc đời, cho nên mới có một câu hỏi ngây thơ như vậy."

Cổ Ngọc cũng cười nói: "Ngươi chắc chắn là ăn thiệt thòi nhiều quá thành sợ rồi, lúc này mới coi trọng con chó này như thế, nhưng ở trước mặt Cổ Minh đại nhân thì nó chỉ xứng kêu gâu gâu mà thôi."

Đại Hắc thu chân lại, nhíu mày, "Phản! Tên kia vừa tới đã dám xuất thủ đối với bản Cẩu gia, còn làm ra một bộ dáng vẻ rất kiêu ngạo nữa, ta không thể nhịn được!"

"Lão Long, ta biết ngươi cáo già, tranh thủ thời gian nghĩ biện pháp chơi lại đám người hắn!"

"Trong mồm chó quả đúng không nhả ra nổi ngà voi, kỳ thật bản thân ta là người thuần khiết, chỉ là bị thế đạo này ép thành dáng vẻ hiện tại mà thôi, biện pháp sao, quả thật là có biện pháp."

Lão Long hừ lạnh một tiếng, sau đó bắt đầu móc thứ gì đó từ trong ngực ra.

Sau khi lấy ra thì giơ lên cao, "Cột thu lôi!"

"Cái đồ chơi này ngươi cũng biết rồi đi, biết dùng như thế nào rồi chứ?"

"Lão Long ngươi được đó à nha, ta phát hiện ngươi chính là một cái Bách Bảo rương, còn là một tay âm hiểm." Hai mắt Đại Hắc lập tức sáng lên, nhếch miệng nở ra một nụ cười xấu xa.

Không nói hai lời, ném một đầu của cột thu lôi ra ngoài ném chuẩn xác móc nó vào trên chiếc thuyền bạch ngọc của Cổ Minh.

Sau đó xông lên trước, dẫn đầu bước vào trong biển lôi, "Mọi người đi theo ta!"

Người bên Giới Minh một mực đang nhìn chằm chằm vào động tĩnh bên Đại Hắc, từng tên đều không rõ ràng cho lắm.

"Đây là ý gì, chẳng lẽ còn muốn chúng ta giúp hắn một tay sao?"

"Cũng có thể là muốn dùng sợi dây này kéo chúng ta lại, chó vội nhảy tường."

"Nha, không đúng, con chó kia đi tới, nó tiến vào biển lôi! Đây là tạo hình gì a, trên đầu còn có một cây châm nổi lơ lửng."

"Mau nhìn, lôi đánh! Ha ha ha, nó sắp bị lôi đánh rồi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!