Mặc dù biết Đại Hắc sẽ không bị đánh chết dễ dàng như vậy, tuy nhiên nhìn vào cảnh tượng nó bị đánh thì cũng rất thoải mái, từng tên thi nhau nở ra nụ cười tươi, mắt trợn tròn nhìn vào.
Trước mắt bao người, đạo lôi kia rơi xuống chuẩn xác không sai!
Có điều, ngay vào lúc tới trên đỉnh đầu của Đại hắc, lại đều bị cây châm nổi trên đầu của nó hút đi, sau đó theo dây dẫn đi thẳng tới thuyền bạch ngọc chỗ đám người mình!
"Ầm ầm!"
Thuyền bạch ngọc rung động một trận, vòng bảo hộ cũng rung động lên mấy lần.
"Tình huống như thế nào? Đạo lôi điện vừa rồi làm sao lại đột nhiên đánh về phía chỗ chúng ta?"
"Móa, chưa từng nghe nói Hỗn Độn Thần lôi biết chuyển hướng a!"
"Quan trọng là dựa vào cái gì mà chuyển hướng về phía chúng ta? Cố ý tránh đi con chó kia sao?"
Thân thể mọi người lảo đảo một cái, một mặt mộng bức.
"Tới, mau nhìn, lại có một đạo lôi rơi xuống!"
"Ta không tin nó còn bổ về phía chúng ta!"
"Ầm ầm!"
Hỗn Đội Thần lôi lần này còn to lớn hơn so với đạo lôi trước đó, vẫn như cũ lao thẳng xuống chỗ Đại Hắc, tuy nhiên một màn giống trước đó lại xảy ra.
Lôi đình như là rắn bạc (Ngân xà) chui vào bên trong cây châm, trong nháy mắt truyền tới thuyền bạch ngọc.
Thuyền bạch ngọc vốn dĩ phải chống chọi với sự tấn công dữ dội của Hỗn Độn Thần lôi, hiện tại lại thêm Thần lôi tới từ bên phía Đại Hắc, hai lần đánh vào, áp lực tăng gấp đôi.
Dòng diện tê dại theo thân thuyền truyền vào trên người đám người Giới Minh, khiến toàn thân bọn hắn tê dại, tóc tai của không ít người đều dựng ngược lên.
"Tà môn, thật đúng là tới!"
"Chắc chắn vấn đề nằm ở trên cây châm kia, nhanh nhanh, chặt đứt cái dây này đi!"
"Tại sao có thể như vậy, đây rốt cuộc là pháp bảo gì?"
"Lại có lôi sắp rơi xuống! Tê ---- làm sao lại nhiều như vậy?!"
Mọi người nhìn về phía đỉnh đầu của Đại Hắc, lúc này mới phát hiện, theo Đại Hắc tiến vào, lôi xung quanh cũng càng ngày càng nhiều, hơn nữa, những lôi này giống như nhận lấy thứ gì hấp dẫn, đồng loạt dũng mãnh lao về phía cột thu lôi.
Móa nó!
Hóa ra cây châm kia không chỉ biết truyền lôi mà còn biết hút lôi!
"Tả sứ, nhanh! Chặt đứt cái dây kia!"
Minh chủ Giới Minh vội vàng hạ đạt mệnh lệnh.
Tả sứ không cần suy nghĩ, lập tức sai một tên thủ hạ ở bên cạnh, "Ngươi nhanh đi chặt đứt dây kia đi!"
Đồng thời, thân thể âm thầm lui lại tạo ra một khoảng cách.
Người kia ngưng trọng ừ một tiếng, không do dự chút nào, giơ đại đao trong tay lên chém về phía đoạn dây kia!
Cũng vào lúc này, lôi đình lần thứ ba rơi xuống!
Lần này là hội tụ bao đạo Hỗn Độn Thần lôi.
"Tư -- "
Tiếng lôi điện chợt vụt qua, người cầm đao kia bị điện giật chết ngay tại chỗ, ngay cả ba tên đồng đội ở bên cạnh hắn cũng đều bốc hơi, ngay cả kêu cũng không kịp kêu lên một tiếng.
Biến mất với tốc độ nhanh chóng, giống như bọn họ chưa từng tồn tại vậy ...
"Tê -- "
Tất cả mọi người cùng nhau hít vào một ngụm khí lạnh, toàn thân run rẩy, mềm nhũn cả người.
Tả sứ càng là sợ hãi không thôi, thiếu chút bị dọa tới tiểu ra quần.
Sống chết ngay ở trong một ý niệm, lại một lần, Tử thần đi lướt qua ta.
Con chó này thực sự đồng nghĩa với không biết, bản thân rất kinh khủng!
Mọi người nhìn về phía Đại Hắc với ánh mắt kinh dị, còn chưa kịp bình phục tâm tình của mình lại thì tất cả đều đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Đã thấy, trên đỉnh đầu Đại Hắc đã hình thành một bầu trời lôi đình, rất rất nhiều Hỗn Độn Thần lôi bị cây châm kia hấp dẫn.
Người ở trên thuyền bạch ngọc đều choáng váng, miệng há to, cái cằm đều sắp rớt xuống.
"Mẹ của ta ơi, đây là bao nhiêu lôi a!"
"Phải chết, phải chết!"
"Ta bị hoảng, làm sao bây giờ?"
Chỉ nhìn vào thôi đã bị sợ vỡ mật, thật sự là khó có thể tưởng tượng nhiều Hỗn Độn Thần lôi như vậy cùng rơi xuống, tình cảnh sẽ là bi thảm tới cỡ nào.
"Mọi người tranh thủ thời gian vận chuyển pháp lực, tuyệt đối không nên giữ lại!"
Thời khắc quan trọng, Cổ Minh đứng lên, ánh mắt ngưng trọng mở miệng nói: "Sau đó ... tự cầu phúc."
"Ầm ầm!"
Đợt lôi đình này đánh xuống, không một tia nào thoát khỏi sức hút của cột thu lôi, sau đó chuyển hướng về phía thuyền bạch ngọc.
Toàn bộ dây sắt đều được Hỗn Độn Thần lôi độ lên một lớp trắng bạc, lôi đình nhảy nhót như tia lửa.
Giống như gió bão thổi qua, lập tức đánh vào trên thuyền bạch ngọc.
"Lốp bốp!"
Toàn bộ thuyền bạch ngọc trong nháy mắt đã được một lớp lôi quang thuần màu trắng bạc bao phủ vào bên trong, khí tức mang tính chất hủy diệt diễn dịch phát huy sự kinh khủng của Hỗn Độn Thần lôi tới vô cùng rõ ràng, giống như có thể càn quét tất cả!
Chẳng mấy chốc, ánh sáng trắng tán đi, bụi bặm lắng xuống.
Người trên thuyền bạch ngọc phút chốc đã bị tiêu đi hơn phân nửa, ban đầu còn có vẻ hơi đông đúc thì bây giờ trở nên rộng rãi.
Về phần người còn sống sót trên thuyền thì phần lớn áo quần đều rách nát, khuôn mặt cháy đen, tóc dựng thẳng lên trời, giống như siêu Saiya.
Miệng há ra còn có khói bay ra khỏi miệng.
Mái tóc dài màu tím của Cổ Minh cũng bị điện làm bết lại không ít, dáng vẻ có hơi chật vật.
Có điều hắn cũng không dám chậm trễ một chút nào, dốc sức thúc giục thuyền bạch ngọc, bởi vì cột thu lôi kia lại bắt đầu hấp dẫn lôi đình.
Tăng tốc, tăng tốc!
Chạy!
Đám người Đại Hắc thì ngược lại, đều đang thoải mái nhàn nhã, tản bộ nhàn nhã trên biển lôi, đồng thời chăm chú nhìn vào màn biểu diễn bên Giới Minh, quên cả trời đất.
"Tên kia là ai, ở trước mặt bản Cẩu gia ngươi kiêu ngạo cái gì mà kiêu ngạo?"
"Dáng vẻ ngươi trang bức cũng rất phong độ, tuy nhiên dáng vẻ ngươi khi bị sét đánh thì lại rất chật vật a, ha ha ha..."
"Đừng chạy nhanh như vậy a, ở lại chơi thêm một chút, lại đây đi!"
Từng đạo lôi đình đuổi theo đánh tới tấp vào mông thuyền bạch ngọc.
Mãi tới lúc tiến vào trung tâm của lỗ đen, đám người bên phía Giới Minh, tất cả những người ở dưới cảnh giới Thiên Đạo, toàn bộ đều bị diệt không còn sót một ai, tổng cộng trên thuyền chỉ còn lại sáu người.
Cổ Minh và Cổ Ngọc, Tả sứ và Minh chủ Giới Minh cùng với hai tên thủ hạ cảnh giới Thiên Đạo khác.
Dọc theo đường đi cũng không dễ dàng, toàn thân cháy đen, quần áo thì tả tới, đầu tóc dựng ngược, toàn thân tê tê dại dại, còn tỏa ra mùi thịt.
Cảm nhận được chật vật trước nay chưa từng có, để bọn hắn như muốn phát cuồng.
Đến mức sau khi tiến vào lỗ đen, bọn họ không còn quan tâm đến những thứ bên trong lỗ đên nữa, trực tiếp dán mắt vào trên thân đám người Đại Hắc, sát ý sôi trào, không che giấu chút nào.
Minh chủ Giới Minh đã đau lòng tới không thể thở nổi.
Trong lúc bất tri bất giác, đội quân tinh anh của Giới Minh đã chết sạch toàn bộ ...
Đây chính là những cường giả mà chính mình mời chào và bồi dưỡng trong vô số năm qua, ngay ở trong thời gian thật ngắn gần đây, sau khi gặp phải mấy lần biến cố, tất cả đều không còn.
Những người này đều là đại năng hiếm có a, làm sao lại liên tục liên tục chết? Còn có thiên lý không?
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, kêu gào lên, "Các ngươi phải chết!"
Giọng điệu của Cổ Minh vô cùng âm trầm, vội vàng nói: "Ta muốn tra tấn các ngươi từng chút một, để các ngươi hối hận những chuyện đã làm trong ngày hôm nay!"
Đại Hắc dùng chân chó chỉ vào bọn họ, "Hắn bực tức, hắn bực tức."
Cổ Ngọc cười lạnh liên tục, khí thế cuộn trào, "Không biết sống chết! Xem như chỉ còn chúng ta thì một chút tí xíu phần thắng của các ngươi cũng không có!"
Bên phía bọn họ xem như Minh chủ Giới Minh không xuất thủ thì cũng có tới năm tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo, mà bên Đại Hắc cũng chỉ có Đại Hắc, lão Long, Nữ Oa và Quân Quân đạo nhân là cảnh giới Thiên Đạo, những người khác có thể bỏ qua không tính, đều chỉ là tồn tại con kiến hôi.
Lão Long tính toán chiến lực một cái, thấp giọng nói: "Ai nha, hắn nói quả thực là có mấy phần đạo lý."
Trên mặt Cổ Minh nở ra nụ cười đắc ý, bước ra một bước, đã đánh về phía đám người Đại Hắc, trầm giọng nói: "Chó chết không biết sống chết, các ngươi xong!"