"Ông -- "
Tám cánh tay tỏa ra uy áp mênh mông cuồn cuộn, giống như tám cây cột chống trời, từ trên không trung muốn trấn áp xuống!
Đồng thời, một cỗ uy áp vô tận bao phủ toàn trường, phong tỏa không gian, tất cả mọi người không cách nào thoát khỏi.
Một cỗ tuyệt vọng cùng với yên ắng đã phủ một lớp bụi lên trong lòng mọi người.
Minh chủ Giới Minh đã đụng chạm tới biên giới của Đại Đạo chí tôn, một kích này, đã hiển lộ ra cái uy của Đại Đạo, đủ để nghiền nát Thiên Đạo.
Linh chủ đưa tay vung lên, Hỗn Độn kỳ tung bay theo gió, phát động lên pháp tắc vô biên, tung bay lên bầu trời!
Hỗn Độn kỳ biến lớn không ngừng, trong nháy mắt đã biến thành màn che trời, tạo thành bình chướng với ý đố ngăn cản tám cái cánh tay kia.
"Ầm!"
Tám chưởng đồng thời rơi xuống, mảnh màn che kia lập tức biến hình, in ra bề ngoài của tám cánh tay, ép xuống từng chút một!
Dư ba kinh khủng tàn phá bừa bãi mảnh không gian này, chỉ là uy áp thôi cũng đã khiến cho khí huyết của mọi người cuộn trào lên, ngay cả Đại Hắc cũng hứng chịu áp bách.
Thân thể đám người Cự Linh Thần càng là chấn động, bị đnáh bay ra ngoài, miệng phun máu tươi lan tràn trên mặt đất.
Diệp Lưu Vân nhìn vào tám bàn tay gần như vô địch ở bên trong bầu trời kia, nhịn không được nói: "Xong, chúng ta toang rồi."
"Toang thì toang, Tiêu Thừa Phong ta sống cả đời này như vậy cũng đáng giá!"
Tiêu Thừa Phong lau vết máu nơi khóe miệng, nhấc trường kiếm trong tay lên, "Nếu không phải gặp được cao nhân, ta chỉ sợ chính mình còn đang dương dương tự đắc ở cảnh giới Tiên Nhân, như con kiến hôi nằm trong chén, làm sao có thể nhìn thấy sự tráng lệ của thế giới này, hiện tại, ta thế nhưng là ngay cả đại năng cảnh giới Thiên Đạo cũng có thể làm hắn bị thương! Ha ha ha, sớm sống chiều chết ta cũng nguyện ý!"
"Nói hay lắm!"
Dương Tiễn lập tức mở miệng tán thưởng, hắn suy nghĩ một chút, phát hiện chính mình không có cách nào nói ra lời nói càng trang bức hơn, chỉ có thể nói: "Nói ra quá hay rồi, lời này cũng là tiếng lòng của ta!"
"Thôi đi, canh gà phải uống ít, nhân lúc còn thời gian, nhanh ăn hết đồ còn sót trên người mới là vương đạo, đừng để lại tiếc nuối."
Cự Linh Thần ở một bên vừa nói vừa móc sô cô la ra há miệng nuốt vào.
"Nói cũng đúng, sô cô la mà cao nhân tặng cho chúng ta, chúng ta còn chưa hưởng qua đây này."
"Tới tới tới, cho ta góp vui."
Lập tức, mọi người cùng nhau bắt đầu nhai bẹp bẹp.
"Oa, vào miệng thật trơn, còn dính."
"Rất ngọt, ăn rất ngon."
"Trước khi chết còn có thể được ăn vào thứ ngon cỡ này, vậy cũng có thể nhắm mắt rồi."
"Khoan đã! Cái này ... cảm giác cỗ lực lượng này là gì?!"
"Quét sạch suy yếu làm về chính mình."
Mọi người chỉ cảm thấy thương thế trên người mình bắt đầu khôi phục một cách nhanh chóng, pháp lực cuộn trào như sông biển, loại cảm giác này thật giống như lão già bảy tám chục tuổi đột nhiên quay trở về thanh niên hai mươi tuổi, tinh thần tỏa nắng!
Đồ tốt, thứ mà cao nhân tặng, quả nhiên là thứ tốt khó có thể tưởng tượng được!
"Linh đan diệu dược, đây mới là linh đan diệu dược chính tông a!"
Thái Thượng Lão Quân kinh thán không thôi, vội vàng nói: "Tranh thủ thời gian đưa cho Cẩu đại gia, Long đại gia còn có Linh chủ đại nhân bọn họ đi!"
Lập tức, mọi người ném sô cô la về phía đám người Cẩu đại gia.
"Gâu gâu gâu!"
Đại Hắc nhảy lên một cái đớp lấy sô cô la vào trong miệng, trong đôi mắt chó lập tức bùng sáng lên, "Ừm, thật thú vị!"
"Không tốt!"
Biến hóa nơi này tự nhiên dẫn tới sự chú ý của Tả sứ, trong lòng của nàng lộp bộp một trận, cỗ cảm giác không hiểu quen thuộc kia bắt đầu xông lên đầu.
Nhất là vào lúc nàng nhìn thấy đám người này đang phân chia ra sô cô la gì gì kia thì càng là tê cả da đầu.
Tới, lại tới!
Quỷ dị và không hiểu.
Cứ mỗi khi sắp kết thúc, kiểu gì cũng sẽ xuất hiện biến cố không cách nào tưởng tượng.
Ta phải thận trọng!
Khuôn mặt nàng ta trở nên ngưng trọng, âm thầm lui tới sau lưng mọi người.
Lúc này Cổ Ngọc tương đối thoải mái, dáng vẻ như đã nắm chắc thắng lợi trong tay, bởi vì bóng ma của hắn là cái xẻng trong tay của lão Long cũng không còn đấu qua đấu lại với hắn nữa.
Cho nên đứng ở một bên xem kịch, chỉ còn chờ xem tình cảnh bi thảm của đám người kia.
Trong lúc vô tình thì nhìn thấy Tả sứ đang lui về phía sau, một mặt dáng vẻ hốt hoảng, lập tức nhíu mày tới gần, "Ngươi sao vậy? Sợ cái gì? Chúng ta sắp thắng rồi!"
Thắng cái rắm!
Tả sứ đương nhiên không dám nói ra suy nghĩ trong lòng mình, chỉ có thể nói: "Tình huống không tốt lắm, chỉ sợ sẽ có biến cố."
Cổ Ngọc lắc đầu, "A, nhát như chuột, làm ầm lên."
Lúc này, Dương Tiễn rất cung kính đưa một miếng sô cô la tới trước mặt Linh chủ, "Linh chủ đại nhân, còn xin tin tưởng chúng ta, thứ này nói không chừng có thể giúp một tay."
Linh chủ đưa tay nhận lấy, không dừng lại chút nào lập tức đưa luôn vào trong miệng của mình.
Lập tức, một cỗ khí tức cường đại bốc lên từ trên người của nàng, hình thành xu thế nhảy vọt, không thể ngăn cản.
Hư ảnh của nàng ta vốn đang suy yếu vậy mà trở nên ngưng thực với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, ánh mắt cũng trở nên linh động hơn, khiến cho tàn hồn này của nàng càng có linh tính hơn, có một chút khí tức sinh mệnh tản ra.
"Đây là cái gì?"
"Nàng ta đến cùng ăn thứ gì?"
"Có thể bổ sung bản nguyên cho Đại Đạo chí tôn, điều này sao có thể?!"
"Trên thế giới không có khả năng cất dấu loại thần vật như vậy, giả, đây đều là ảo giác!"
Thân thể Minh chủ Giới Minh run lên, hoảng sợ mở to hai mắt ra mà nhìn, dị tượng quanh thân huyễn hóa thành ngàn vạn thế giới, đủ để trấn áp chư thiên, trên trán nổi lên gân xanh, tám cánh tay khua mây đuổi gió.
Lực lượng của tám cánh tay khổng lồ trên bầu trời kia dậy sóng, khiến cho Hỗn Độn rung động hình thành gió bão, phẫn nộ gào thét lan ra xung quanh.
Tuy nhiên, nhưng thủy chung không cách nào phá mở phòng ngự của Hỗn Độn kỳ, ngược lại bị Hỗn Độn kỳ chậm rãi đỡ trở về!
"Không ổn!"
"Chạy!"
Tả sứ quan sát thấy tình huống không đúng, quyết định thật nhanh, lập tức quay đầu là chạy mà không do dự chút nào, không có một chút lưu luyến nào.
Cổ Ngọc sững sờ, đuổi theo, muốn kéo Tả sứ trở về.
Giọng điệu Tả sứ vội vã, không muốn phức tạp, chỉ nói: "Không kịp giải thích, nhanh chóng rời khỏi cái nơi thị phi này!"
Cùng vào thời gian này, bên trong đôi mắt Linh chủ bắn ra hào quang, cầm Hỗn Độn kỳ hơi vung lên, tám cánh tay khổng lồ trên bầu trời kia lập tức tan vỡ biễn thành hư vô.
Sau đó, nàng ta mặt vô biểu tình, toàn thân tắm rửa ở bên trong ánh sáng mạnh, thân thể bay lên không trung, bay thẳng về phía Minh chủ Giới Minh!
Vào lúc này, đại đạo quanh thân nàng vang lên ầm ầm, pháp tắc cộng minh, giống như phong thái tài hoa của Linh chủ trước kia tái hiện tại thế, không thể ngăn cản!
Minh chủ Giới Minh muốn rách cả mí mắt, hiện ra vẻ mặt tuyệt vọng, tự biết chạy không thoát, thê thảm nói: "A, ta liều mạng với ngươi!"
Tám cánh tay của hắn cùng nắm lạy, tung ra một cú đấm ầm vang, có cái uy khai thiên, đủ để đánh nát thiên đạo thế giới!
"Phá Giới Thần quyền!"
"Càn Khôn Tịch Diệt!"
Linh chủ đưa tay một chỉ, uy nghiêm hùng vĩ.
"A -- "
Tám cánh tay của Minh chủ Giới Minh lại vỡ nát lần nữa, thân thể cũng đang bị tiêu diệt nhanh chóng, lần này không có ngừng lại giữa đường, một mực biến toàn bộ thành tro bụi, sinh mệnh bản nguyên cũng lập tức bị xóa bỏ!
Cổ Minh sợ hãi thét lên, khuôn mặt biến dạng, "Linh ... Linh chủ khôi phục rồi?!"
Hắn đang định chuẩn bị quay đầu chạy trốn.
Đại Hắc đã nhảy tới, quần cộc mặc trên mông chó lóe lên ánh sáng màu đen, ánh sáng đen đó từ trên mông nó bắn tới chùm lấy đầu của Cổ Minh.
Lập tức tạo thành hiệu quả mù mắt và hoa mắt, khiến Cổ Minh không xác định được phương hướng.
"Quần cộc chùm đầu!"
Chân chó Đại Hắc cầm một cây gậy gỗ lên, bắt đầu dùng gậy gõ vào trên đầu của Cổ Minh!
"Phanh phanh phanh!"
m thanh dễ nghe.
Mỗi một gõ đều khiến thân thể Cổ Minh run rẩy, phát ra tiếng kêu thảm.
"Buông tha ta, bằng không người của Cổ tộc sẽ không bỏ qua cho các ngươi!" Cổ Minh còn đang làm giãy dụa cuối cùng, gào thét không thôi.
"Ngu đần, thả ngươi đi thì Cổ tộc vẫn sẽ không bỏ qua cho chúng ta." Đại Hắc nở ra nụ cười lạnh khinh thường, gậy gỗ trên chân nó phóng lớn đến vô cùng thô to, "Này thì thả này, ăn một gậy thật to này của Cẩu gia!"
...