Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 819: CHƯƠNG 819: NHẤT ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH THỨC HẮN

Một vị đại năng cảnh giới Thiên Đạo khác của Giới Minh sớm đã bị dọa đến sợ té đái té cứt, tâm trạng sụp đổ, một lòng muốn chạy trốn.

Chỉ có điều chạy trốn rõ ràng là không thể nào.

Hắn ta đã tuyệt vọng khi bị bao vây, cuối cùng đã bị xẻng của lão Long lấy đi sinh mệnh bản nguyên, không cam lòng mà ngã xuống.

Đám người Dương Tiễn nhìn vào cuộc chiến xoay chuyển đột ngột, trong lúc nhất thời kinh hô không ngừng, cảm xúc lên xuống, kích động không thôi.

"Không hổ là cao nhân, một chút sô cô la vậy mà đã xoay chuyển tình thế lại cứu chúng ta thêm một mạng."

"Sô cô la này thật sự là quá trân quý, ngay cả tàn hồn của Linh chủ đại nhân cũng bởi vậy mà đạt được khôi phục."

"Quả nhiên mọi chuyện đều nằm ở trong lòng bàn tay của cao nhân, hắn chắc chắn sớm đã liệu tới loại tình huống này, bởi vậy ở trước khi chia tay mới cố ý tặng sô cô la cho chúng ta."

"Xâu chuỗi lại liên kết, cao, thật sự là cao a!"

Cùng một thời gian, Cổ Ngọc vốn còn muốn mang Tả sứ trở về, nghe được động tĩnh đằng sau, chính mắt thấy tám cánh tay to lớn kia của Minh chủ Giới Minh bị nổ tan, lập tức sợ hãi một trận.

Nhất là khi cảm nhận được khí tức sinh mệnh của Cổ Minh càng ngày càng suy yếu đi thì càng họa đến hồn vía lên mây, không nói hai lời lập tức mang theo Tả sứ tăng tốc chạy trốn, hoảng hốt chạy bừa.

"Lợi hại, cái cảm giác đối với nguy hiểm của ngươi thật sự là lợi hại!"

Hai mắt cực nóng của Cổ Ngọc nhìn vào Tả sứ, kích động nói: "Lần này xem như ngươi đã cứu ta một lần, ta sẽ không bạc đãi ngươi!"

Tả sứ nơi nào còn có tâm trí nói chuyện phiếm với hắn, nàng ta bây giờ chỉ một lòng nghĩ tới việc chạy trốn, tìm một chỗ nào đó bắt đầu ẩn cư, thuận miệng nói: "Cổ Ngọc đại nhân khách khí, chuyện này không có gì."

Bây giờ Minh chủ Giới Minh đã chết rồi, chiến lực cấp cao của Giới Minh cũng cơ bản không còn, đại thế đã mất, nàng ta mệt mỏi tâm tư cũng mệt mỏi.

Thất bại cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy đã để cho nàng ta không còn một chút nóng nảy nào nữa.

Nếu như không phải bởi vì sự cẩn thận của mình, vậy mình dòng độc đinh của Giới Minh này chắc chắn cũng mất ...

Chuyện cũ xin đừng nhắc lại, trong một thế giới nguy hiểm như thế này, hãy quy ẩn và sống một cuộc sống tốt đẹp.

"Ai, sao có thể nói như vậy? Cổ Ngọc ta từ trước tới nay có ân tất báo!"

Cổ Ngọc khoát khoát tay, sau đó trịnh trọng nói: "Yên tâm, sự cường đại của Cổ Chi nhất tộc ngươi ngay cả một góc của tảng băng chìm cũng còn chưa nhìn thấy, chờ ta đi triệu tập nhân thủ, người trong Hỗn Độn chẳng qua chỉ là gà đất chó sành mà thôi! Tới lúc đó, ngươi nghe hiệu lệnh của ta, theo ta cùng đi xuất chinh!"

Hắn coi trọng là phần lực cảm nhận này của Tả sứ, chuẩn bị đưa tới bên cạnh mình, có thể mang tới hiệu quả.

Triệu tập nhân thủ?

Còn chuẩn bị mang theo ta đi xuất chinh?

Tâm trạng Tả sứ lập tức lạnh đi một nửa.

Mặt ngoài thì gật đầu, nói qua loa: "Được, tới lúc đó ngươi gọi ta là được."

Cổ Ngọc cười to nói: "Ha ha ha, sảng khoái! Tới lúc đó ngươi nghe thấy tín hiệu của ta thì ngươi lập tức tới."

Ha ha, ta tới ta chính là chó!

Tả sứ cười lạnh trong lòng, đã hạ quyết tâm không chen chân vào nữa, trước tiên tìm một nơi tốt đẹp sống một quãng thời gian yên bình đã rồi lại nói.

...

Lúc này, trận đại chiến rung động Hỗn Độn đã kết thúc.

Mọi người trôi nổi ở bên trong Hỗn Độn, bởi vì nếm qua sô cô la của cao nhân, bởi vậy từng tên đều có tinh thần đầy đủ, tuyệt không lộ ra vẻ chật vật.

Linh chủ được thần quang vờn quanh, một giọng nói thanh tao từ trong miệng nàng ta phát ra, "Cảm ơn."

"Không ... không cần khách khí, ngài thế nhưng cũng đã cứu chúng ta."

"Đúng vậy a, cần phải là chúng ta cảm ơn Linh chủ đại nhân mới đúng."

"Hơn nữa, sô cô la này cũng không phải là công lao của chúng ta, hoàn toàn chính là do cao nhân tính toán chu toàn."

Mọi người lập tức mở miệng nói lời khách khí, trên mặt lộ ra nụ cười thân thiện.

Linh chủ tự nhiên mang theo một cỗ khí tức để cho người ta kính úy.

Linh chủ tiếp tục hỏi: "Có thể nói cho biết vị cao nhân đó là ai không?"

Đại Hắc mở miệng nói: "Hắn là chủ nhân của ta, tự cho mình là phàm nhân, lời nói của hắn chính là đại đạo, xung quanh đều là những thứ không tầm thường, tuy nhiên lại đều được hắn cho là thứ bình thường."

Quân Quân đạo nhân tiếp lời nói: "Cao nhân bình thường chỉ là những lời nói thuận miệng hoặc là thuận tay gảy là có thể quấy lên phong vân, dẫn dắt đại thế thời đại, thậm chí mở ra Thần Vực."

Nữ Oa gật đầu nói: "Xuất thân chúng ta vốn bình thường, thực lực không đủ, may mắn mà nhận được rất nhiều ân huệ của cao nhân."

Bọn họ cùng nhau nhìn vào Linh chủ, ý đồ tìm được một chút đáp án từ trên người của nàng.

Bởi vì, mọi chuyện trước đó đều là suy đoán trong lòng bọn họ, nhưng căn bản không biết cao nhân đến tột cùng là vì sao sẽ như thế, Linh chủ có kiến thức rộng rãi, nói không chừng sẽ biết.

Biết ý tứ của cao nhân, mọi người mới có thể làm việc cho cao nhân được dễ dàng hơn.

Linh chủ trầm mặc.

Lắc đầu rồi lại gật đầu một cái.

"Ta không rõ ràng lắm."

Nàng ta nói thẳng, "Ta chỉ là một đạo tàn linh mà bản tôn để lại, thiếu đi rất nhiều ký ức, không cách nào nhìn tìm được bản chất."

"Có điều, dựa theo những gì các ngươi nói, cảnh giới của nhân vật bực này đã vượt qua bản tôn ta trước đây."

Đám người Quân Quân đạo nhân cũng không cảm thấy quá kinh ngạc, trong lòng họ sớm đã có phán đoán.

Dương Tiễn tiếp tục hiếu kỳ hỏi: "Linh chủ đại nhân khả năng có thể suy đoán ra một chút ý đồ của cao nhân?"

Linh chủ mở miệng nói: "Nếu như có thể mà nói, hy vọng các ngươi nói cho ta biết càng nhiều tin tức hơn."

Lập tức, mọi người kể lại tất cả những gì mà mình biết lại cho nàng nghe, tuy rằng những chuyện này đều đã trở thành quá khứ, nhưng là thông qua cách kể, nội tâm của bọn họ vẫn kinh thán không thôi, tràn đầy thành kính và kính nể.

Sau khi mồm năm miệng mười kể lại xong, tất cả mọi người lại đưa ánh mắt rơi vào trên người Linh chủ một lần nữa.

Thật lâu, lúc này Linh chủ mới thở ra một hơi, mở miệng nói: "Cảm giác rất quen thuộc."

Nàng ta tắm rửa bên trong thần quang, thấy không rõ khuôn mặt, tuy nhiên mọi người lại có thể cảm nhận được, nàng ta hẳn là đang nhíu mày.

Cuối cùng ngưng trọng mở miệng, "Hắn bố trí xuống trận cục này, có phải là vì ..."

"? ? ?"

Đám người Đại Hắc đầu óc mơ hồ, hoài nghi không thôi.

Linh chủ chắc chắn là đã mở miệng nói, nhưng rõ ràng lời nói nói ra khỏi miệng giống như gặp phải nguyên nhân không hiểu nào đó, thế mà đột nhiên biến mất, không thể nghe thấy!

"Chuyện này vô cùng quan trọng, hiện tại ta còn không cách nào nói ra, xem như nói ra khỏi miệng cũng sẽ bị đại đạo che lấp."

Linh chủ mở miệng giải thích, sau đó nói: "Tóm lại, chuyện này quá mức nghịch thiên, đủ để phá vỡ Hỗn Độn, nghịch mệnh đến cực điểm, là một trận đại cục vạn cổ!"

Phá vỡ Hỗn Độn.

Đại cục vạn cổ.

Thậm chí sẽ bị đại đạo che giấu!

Quả tim mọi người đập rộn lên, rung động tới cực điểm, trong lúc nhất thời quên nói chuyện, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.

Chúng ta sớm nên nghĩ tới, bây giờ từng bước một đi tới, một bước nào không phải là ở trong ván cờ của cao nhân, được cao nhân nắm trong tay.

Xem như như thế, bọn họ thế nhưng không có một chút ý khiếp đảm nào, ngược lại nhiệt huyết dâng trào, muốn xung phong cho cao nhân!

Nữ Oa trịnh trọng hỏi: "Linh chủ đại nhân, chúng ta có thể làm những gì cho cao nhân?"

Linh chủ nhìn lướt qua mọi người, dường như có một ý nghĩa sâu xa không thể giải thích được trong mắt nàng ta.

"Các ngươi..."

"Đều là người mà cao nhân chọn trúng, nhớ kỹ nhất định phải cố gắng tu luyện cho thật tốt."

"Còn nữa, ký ức ta không được đầy đủ, nhưng là có thể cảm nhận được, cao nhân đã tiến vào một cái thời kỳ rất quan trọng, các ngươi ... nhất định không được đánh thức hắn, cũng không được để vật lạ hoặc vô tình đánh thức hắn, bảo vệ trạng thái này của hắn một cách cẩn thận!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!