Hoa Hướng Dương lo lắng quát lớn: "Người trẻ tuổi, thời gian của ta không còn nhiều lắm, ngươi cũng giống như vậy, trạng thái này của ngươi cũng sẽ chết! Nhanh há mồm, nhận lấy!"
"Sau lưng ta có cao nhân, ta không sợ!"
"Ngu xuẩn!"
Một người một hoa lấy một loại tư thế giằng co kỳ lạ.
Một mực giằng co tới Thần Vực, tình trạng của hoa Hướng Dương đã là kiệt sức, rễ cây co rụt lại, sinh cơ bắt đầu tiêu tán, động cũng không cách nào động được, về phần Giang Lưu, miệng của hắn đã bị đâm tới sưng lên.
Thấy đằng trước cách đó không xa là Lạc Tiên sơn mạch, đôi mắt Giang Lưu lập tức sáng lên, mở miệng nói: "Tế Linh tiền bối, sắp tới, các ngươi được cứu rồi!"
"Người tuổi trẻ ngốc ngếch." Hoa Hướng Dương thở dài vô lực.
Giang Lưu đi tới chân núi Lạc Tiên sơn mạch, thở hổn hà hổn hển, sắc mặt tái nhợt, bước nhanh lên núi.
Thương thế của hắn thật ra thì cũng rất nặng, vết thương to to nhỏ nhỏ trên người nhiều đến hơn trăm chỗ, vô số kiếm ý tàn phá trong cơ thể hắn, máu tươi tràn ra không ngừng, có thể kiên trì tới đây đã xem như là cực hạn.
Thấy được Tứ Hợp viện, Giang Lưu cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bên trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, hít sâu một hơi, khàn giọng nói: "Thánh ... Thánh Quân đại nhân có ở nhà không? Tại hạ Giang Lưu, cầu ... cầu kiến."
"Kẹt kẹt."
Đại môn mở ra, Lý Niệm Phàm từ bên trong thò đầu ra, nhìn thấy dáng vẻ của Giang Lưu thì lập tức giật nảy cả mình.
"Giang Lưu, làm sao mà ngươi lại trở thành dáng vẻ này rồi?"
Mắt Lý Niệm Phàm lộ ra vẻ lo lắng, lại thấy được nữ tử mà hắn ôm trong ngực thì lập tức cảm thấy hãi hùng khiếp vía, thương thế của hai người này đều rất nặng, vết thương dữ dằn không nói, càng là mất quá nhiều máu, trị liệu muộn thì chắc chắn sẽ mất đi mạng nhỏ.
Lý Niệm Phàm âm thầm đoán được, trước đó sau khi Giang Lưu rời đi, đã nói chính mình ra ngoài giải quyết phiền phức, xem ra hắn không chịu nổi, ngược lại bị đối phương đánh cho thảm hại như thế này, thiếu chút thì chết rồi.
Giang Lưu vội vàng nói: "Cầu Thánh Quân đại nhân mau cứu Điệp Nhi."
Lý Niệm Phàm không dám trậm trễ, lập tức gật đầu, "Không thành vấn đề, mau mau ốm vào phòng ta, đặt lên giường."
Sau đó hắn lại nói với Tiểu Bạch: "Tiểu Bạch, ngươi nhanh chuẩn bị chút Kim Sang dược, băng bó toàn thân Giang Lưu."
"Tiểu Đát Kỷ, lấy dao phẫu thuật của ta ra."
"Hỏa Phượng, bưng một chậu nước nóng tới cho ta."
Lý Niệm Phàm phân phó từng việc.
Sau đó, giơ tay cởi bỏ quần áo trên ngực của Điệp Nhi, dạ thịt trắng hơn tuyết lập tức lộ ra ngoài.
Làn da trắng trẻo non nớt, một đạo vết thương kinh khủng do kiếm gây ra xuất hiện, máu vẫn chảy ra nhuộm đỏ cả làn da.
"Thầy thuốc là tấm lòng của mẹ cha, phi lễ chớ nhìn, thiếu nữ này nói không chừng còn là bạn gái của Giang Lưu, không được nhìn loạn."
Lý Niệm Phàm vội vàng chuyên tâm nhìn chằm chằm vào vết thương, ổn định tâm tình, tập trung vào ca phẫu thuật, sau đó khâu vết thương cẩn thận.
Một canh giờ sau, Lý Niệm Phàm như trút được gánh nặng ra khỏi phòng, giải phẫu rất thành công.
Lúc này, Giang Lưu cũng đã được Tiểu Bạch xử lý xong vết thương, trên người hắn có quá nhiều vết thương to to nhỏ nhỏ, ngay cả mồm cũng sưng thành lạp sườn, vô cùng thê thảm.
Trực tiếp bị bọc trong băng gạc biến thành xác ướp, chỉ để lại một đôi mắt hở nhìn ra ngoài, chớp chớp nhìn vào Lý Niệm Phàm, đầy vẻ lo lắng.
Lý Niệm Phàm mỉm cười nói: "Yên tâm đi, không có gì đáng ngại."
Sau đó, lực chú ý của hắn lúc này mới đặt vào trên những thứ khác mà Giang Lưu mang về.
"Hoa Hướng Dương, còn có thật nhiều Hồ Điệp? Hơn nữa còn là Thất Thải Hồ Điệp, vừa đúng có thể tăng thêm một chút phong cảnh cho hậu viện của ta."
Hai mắt Lý Niệm Phàm sáng lên, nhịn không được đưa mắt nhìn Giang Lưu, trong lòng không thể không có chút cảm động.
Giang Lưu đã bị thương thành dáng vẻ này vậy mà vẫn còn không quên mang về một đóa hoa Hướng Dương và Hồ Điệp cho mình, phần tâm ý này quả nhiên là quá sâu.
Giang Lưu nhỏ giọng hỏi dò: "Thánh Quân đại nhân, hoa ... hoa Hướng Dương anyf còn có thể cứu được không?"
"Chỉ là có hơi không đủ dinh dưỡng mà thôi, vấn đề nhỏ."
Lý Niệm Phàm tùy ý khoát khoát tay, sau đó cười nói: "Giang Lưu, hoa này thế nhưng là thứ tốt, sau này rất có thể có hạt dưa để nhấm, không tệ, xem như không tệ."
Vừa nói, hắn bưng chậu hoa lên, mang theo đám Hồ Điệp kia, đi về phía hậu viện.
Về phần đóa hoa Hướng Dương kia thì cúi đầu thấp xuống, không nhúc nhích, giống như thành bức tượng.
Không còn sức lực chỉ là một khía cạnh, nguyên nhân quan trọng hơn là nó bị dọa dọa tới mộng bức.
Từ khi bắt đầu tiến vào Tứ Hợp viện, nó cũng cảm nhận được đầu óc của mình có chút không đủ để dùng.
Tất cả nơi này, bắt đầu từ không khí đã để cho nó không thể nào hiểu được, tất cả tồn tại ngưu bức hống hống thế mà cứ giả dạng làm ra một bộ dáng vẻ rất bình thường.
Nó thậm chí còn nảy sinh ra một dạng nghi vấn, đến cùng là thế giới này thay đổi hay là chính mình bị chứng rối loạn tinh thần rồi?
Thương thế của Giang Lưu nặng như thế, gặp phải kiếm ý vô tận ăn mòn, sắp tới tử vong, thế mà được sinh linh kỳ dị được gọi là Tiểu Bạch kia bôi lên một chút Kim Sang dược sao đó thì bọc lại, thương thế lấy một loại tốc độ vô cùng kinh khủng mà phục hồi trở lại.
Còn có Điệp Nhi, dựa theo lý thuyết, nàng ta chắc chắn phải chết, thế mà còn nói là không có gì đáng ngại?
Đây chính là cao nhân mà trong miệng Giang Lưu một mực nói tới sao?
Hắn hình như còn chuẩn bị trồng ta ở hậu viện của hắn, chẳng lẽ thật có thể cứu sống ta sao?
Ta đường đường là Tế Linh, là có thể được người trồng sống sao?
Ngay vào lúc nó suy nghĩ lung tung, cảm thấy nó ngày càng suy yếu đi, và sắp rơi vào trạng thái an tường thì nó cảm thấy rằng thân rễ của nó đã được trồng trên mặt đất.
Ngay một nháy mắt sau đó, giống như một người đang ở trong mùa đông khắc nghiệt đột nhiên lao vào suối nước nóng, người sắp chết khát được uống một hớp lớn nước mát, máy điện thoại sắp tắt máy được nối với nguồn điện, một cỗ cảm giác thoải mái trước nay chưa từng có từ rễ cây vọt khắp toàn thân, để toàn thân nó cũng phải run rẩy lên.
"Cái này, cảm giác lực lượng này là ..."
Một cảm giác ấm áp bắt đầu dâng lên trong cơ thể, để hoa Hướng Dương cảm thấy trở nên hoảng hốt.
Nó giống như trở về lúc mới sinh ra, khi đó, mặt trời mới lên, ánh mặt trời rạng rỡ, chính mình hướng về phía mặt trời tắm mình trong ấm áp, quên mất đã bao lâu rồi không được thoải mái như thế ...
"Không đúng, ngay cả loại độc không rõ trên người ta thế mà cũng được loại trừ!"
Nội tâm hoa Hướng Dương cuộn trào, kinh hãi đến lá cũng tái đi, vội vàng nhìn vào môi trường xung quanh chỗ mình.
"Đây là, đất này là ... Hỗn Độn Tức Nhưỡng?!"
"Cả một cái hậu viện lớn như thế này, tất cả bùn đất thế mà đều là Hỗn Độn Tức Nhưỡng? Ta muốn điên rồi, đây rốt cuộc là cái nơi thần tiên nào? Ta không phải là đang nằm mơ chứ?"
"Ừm? gốc cỏ dại bên cạnh ta đây thế mà cũng là Tế Linh? Còn có những hoa dại kia cũng là Tế Linh, cây cối đều là Tế Linh, đầy sân đều là Tế Linh ..."
Thân rễ hoa Hướng Dương rủn ẩy, lá và hoa bắt đầu tràn ra những hạt sương.
Đây là nước mắt của nó.
Nó khóc...
Vạn cổ trước đó, Hỗn Độn Tế Linh nhiễm cổ độc không rõ, định mệnh sẽ bị tiêu diệt trong dòng sông dài năm tháng, nó chưa bao giờ từng nghĩ, sẽ có một ngày nó gặp được nhiều Tế Linh như vậy, nó giống như thấy được sự huy hoàng năm đó của Tế Linh nhất tộc!
Cao nhân!
Người trẻ tuổi kia nói lại là thật.
Nơi này thật sự có một vị cao nhân không có gì làm không được!