Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 832: CHƯƠNG 832: ĐÂY LÀ THẦN THÔNG ĐỐN CỦI ĐI VỀ ĐẠI ĐẠO!

Đám Thất Thải Hồ Điệp đi theo dính vào trên hoa Hướng Dương, cũng như vậy đều rơi vào trạng thái đờ đẫn.

Nơi này là ở bên trong thế giới mộng ảo sao?

Nằm mơ cũng không dám tưởng tượng có thể được sống ở bên trong loại hoàn cảnh này.

Hoa cỏ cây cối không có loại nào mà không phải là Tế Linh, đất trồng, nước chảy vậy mà cũng là tồn tại không dám tưởng tượng, những hạt đất trên mặt đất này dù chỉ là một hạt cũng là báu vật vô giá, đặt ở trước kia, bọn chúng dù là đạt được một hạt đất như vậy, đoán chừng muốn cười tới nổi điên luôn rồi, Thần quỳ cũng muốn cười điên lên...

Đầu óc của bọn nó vang lên ông ông, bị chấn động tới chóng mặt.

Còn có sinh linh sống ở nơi này, kia có phải là một đám ong mật vờn quanh ở trong một mảnh vườn hoa không?

Mỗi một con đều để bọn chúng sinh ra một loại cảm giác áp chế trên huyết mạch.

Hỗn Độn dị chủng!

Chắc chắn chính là Hỗn Độn dị chủng a!

Niếp Niếp và Long Nhi phụ trách quản lý hậu viện chạy chậm mà tới, thấy được hoa Hướng Dương và Hồ Điệp thì cùng nhau phát ra một tiếng kinh hô.

"Oa, ca ca, những con bướm này thật xinh đẹp a, là mới tới sao?"

"Đóa hoa này thật là kỳ lạ, tuy nhiên màu sắc lại rất tươi đẹp a!"

Lý Niệm Phàm cười nói: "Hoa này thế nhưng là đồ tốt, không chỉ tươi đẹp mà nó còn có thể sản xuất ra hạt dưa, đây chính là thần khí giải buồn, lại vừa có thể giết thời gian."

Hắn đã bắt đầu tưởng tượng lấy, cuộc sống sau này mình vừa đọc báo vừa gặm nhấm hạt dưa.

Không nghĩ tới ở thế giới tu tiên thế mà cũng có hoa hướng dương, quả nhiên là niềm vui ngoài ý muốn.

Hắn nói lời dặn dò: "Hoa hướng dương này hình như dinh dưỡng không đầy đủ, các ngươi thế nhưng là phải chăm sóc cho thật tốt."

"Ừm vâng, ca ca yên tâm đi."

"Bao trên người chúng ta, chúng ta đã là dân chuyên nghiệp."

"Chuyên nghiệp?" Lý Niệm Phàm không nhịn được cười, lắc đầu nói: "Khoảng cách các ngươi tới chuyên nghiệp còn kém xe lắm đây."

Niếp Niếp và Long Nhi ở trong mắt Lý Niệm Phàm, mãi mãi cũng chỉ là tiểu hài tử ham chơi, để các nàng tới quản lý hậu viện thật ra chủ yếu chính là để các nàng vừa chơi vừa làm việc, cùng hai chữ chuyên nghiệp căn bản là không đi đôi với nhau.

Niếp Niếp lập tức không phục, phồng má nổi giận đùng đùng nói: "Ca ca, ngươi đây là đang xem thường chúng ta sao?"

Mà ngay cả Long Nhi một mực nhu thuận cũng nhìn chằm chằm vào Lý Niệm Phàm, "Ca ca, chúng ta đều làm việc rất nghiêm túc."

"Yêu hô, xem ra các ngươi còn không phục."

Lý Niệm Phàm nhìn vào dáng vẻ tức giận của các nàng, nhịn không được đưa tay lên véo má của các nàng, nói tiếp: "Được, các ngươi đi theo ta, ta để cho các ngươi phải tâm phục khẩu phục."

"Hừ, không có khả năng!"

Niếp Niếp và Long Nhi cau mũi lại, nội tâm đã quyết định, như thế nào đi nữa thì các nàng đều sẽ không phục!

Lý Niệm Phàm mang theo Niếp Niếp và Long Nhi vừa đi ra khỏi hậu viện, Thần Quỳ và đám Thất Thải Hồ Điệp kia xôn xao không ngừng, bắt đầu bái kiến xung quanh.

Thất Thải Hồ Điệp thận trọng bay vào giữa những bông hoa, bay theo những con ong mật.

Thần Quỳ thì cung kính chuyển động đóa hoa, gật đầu chào về phía các thực vật ở xung quanh.

"Xin chào các tiền bối, ta là người mới tới, còn xin chiếu cố nhiều hơn."

...

Lý Niệm Phàm trở lại nội viện, lập tức tiến vào phòng chứa đồ đạc linh tinh, sau đó thì chính mình làm ra tiếng vang binh binh bang bang một lúc.

Không bao lâu sau thì thấy Lý Niệm Phàm mang ra một quyển sách trông tương đối dày nặng.

Trang bìa có màu xanh biếc, có vài nếp nhăn, dùng tay phủi một cái, còn có một trận bụi tung bay, trên đó in một dòng chữ "Sổ tay Nông nghiệp bách khoa toàn thư."

"Học tập và thực hành phải kết hợp với nhau thì mới là tốt nhất"

Lý Niệm Phàm đưa sách cho Niếp Niếp và Long Nhi, "A, trong này viết mới là chuyên nghiệp, nhớ là phải học tập cho giỏi."

Niếp Niếp và Long Nhi vẫn còn tức giận, sau đó thì lật xem sách.

Có điều, khi lật ra từ đầu tiên, ánh mắt của các nàng đột nhiên ngừng lại, bởi vì toàn bộ bên trong trang sách này thế mà tỏa ra ánh sáng.

Ánh sáng vàng nồng đậm chiếu ra từ trong sách, lại cũng không có làm nhói đau mắt của các nàng, ngược lại có chút dịu dàng ôn hòa.

Đạo vận cường đại tràn lan mà ra, pháp tắc vô tận vờn quanh, hình thành từng đợt dị tượng, ầm ầm xung quanh.

Đây là động tĩnh mà chỉ có bảo vật xuất thế tạo cho Hỗn Độn chấn động mới có.

Quyển sách này, nội dung ghi lại trong này chỉ sợ đủ để nghịch loạn Hỗn Độn!

Tờ đầu tiên, các hạng mục chú ý về đất trồng.

Niếp Niếp và Long Nhi như đói như khát nhìn chằm chằm vào nội dung trên đó, từ tư thế cầm quốc, lại tới phát lực, còn có vị trí đất trồng vân ... vân và mây mây, tất cả tất cả mọi thứ đều được nói rõ kỹ càng, còn có thêm hình ảnh minh họa.

"Cái này ... cái này động tác cày cấy này, như dán đại đạo vào, đủ để làm một thần thông!"

"Đây không phải là đang cày đất, đây rõ ràng là đang cày đại đạo!"

"Hóa ra khoảng cách tới chuyên nghiệp của chúng ta thế mà còn kém nhiều như vậy."

"Thì ra động tác vắt sữa là như thế này, nhất định phải nắm bắt vị trí và cường độ cho tốt.."

"Khó trách bò sữa ở hậu viện trước kia tới lúc vắt sữa lại không quá phối hợp."

"Làm như thế này còn có thể để cho gà và Khổng Tước để nhiều trứng hơn? Học được."

...

Giang Lưu làm xác ướp, yên tĩnh ngồi ở cách đó không da, ánh mắt nhìn thoáng qua cảnh tượng quen thuộc trong sách, lập tức tinh thần chấn động, nhịn không được hỏi: "Thánh Quân đại nhân, xin hỏi ta có thể xem cùng được không?"

Lý Niệm Phàm thuận miệng nói: "Đương nhiên là được."

Giang Lưu lập tức xúm tới, con mắt lóe sáng.

Lúc này phần bọn họ nhìn thấy chính là phần đốn củi.

Đại não Giang Lưu ầm vang một cái một mảnh trong sáng, gắt gao nhìn chằm chằm vào hình ảnh cùng lời dạy bảo trong sách.

"Hóa ra đây mới là tư thế chính xác trong việc đốn củi."

"Đốn củi cũng có một con đường để tìm mà con đường này chính là đại đạo!"

"Đây là thần thông đốn củi đi về đại đạo!"

Thời gian hắn đốn củi dài như vậy, vốn còn tưởng rằng mình đã tìm thấy đường đi, dựa vào một tay đao pháp đốn củi càng là giết chết Kiếm Thị đệ bát của Chưởng Kiếm nhai, bây giờ xem ra lại là ếch ngồi đáy giếng!

Quyển sổ tay Nông Nghiệp bách khoa toàn thư này quá trân quý, có thể gọi là quyển sách đứng đầu trong Hỗn Độn!

Tuy nhiên, thần thư bực này ở trong mắt cao nhân chẳng qua chỉ là dùng để học tập trồng trọt nông nghiệp mà thôi, quả nhiên là bất kể những thứ quý giá đến đâu, đều sẽ trở thành thói quen thường ngày khi ở bên cạnh cao nhân.

Lý Niệm Phàm thấy bọn họ cảm thấy hứng thú tri thức đối với nông nghiệp như vậy thì cũng không có quấy rầy, chỉ đứng ở một bên mỉm cười.

Đợi tới khi bọn họ đọc xong, Lý Niệm Phàm lúc này mới bắt đầu hỏi Giang Lưu xảy ra chuyện gì.

Trong mắt Giang Lưu tràn đầy áy náy, xấu hổ nói: "Thánh Quân đại nhân, ta phụ lòng kỳ vọng của ngài, ngay cả thanh kiếm mà ngài tặng cho ta cũng làm mất rồi."

Lý Niệm Phàm an ủi: "Mất kiếm là chuyện nhỏ, chỉ cần còn sống là tốt rồi."

Có điều, Giang Lưu hiển nhiên là không nghĩ như vậy, ánh mắt hắn trở nên ảm đạm, trong lòng càng cảm thấy buồn khổ, cao nhân chắc chắn là đang thất vọng đối với mình.

Lý Niệm Phàm để ý tới cảm xúc của Giang Lưu, không thể không khẽ chau mày.

Người thanh niên này là một người ngay thẳng, rất có thể có cái suy nghĩ về cái gọi là kiếm còn thì người còn mà kiếm mất thì người mất, cũng không thể để cho hắn cứ thế mà sa sút xuống được.

Trầm ngâm một lát, hắn mở miệng noi: "Lần mất kiếm này đối với ngươi mà nói có lẽ là một chuyện tốt."

Giang Lưu hơi sững sờ, nghi hoặc nhìn về phía Lý Niệm Phàm.

Lý Niệm Phàm tiếp tục nói: "Giang Lưu, ngươi khả năng chính mình không phát hiện, ngươi quá coi trọng kiếm."

"Ngươi cảm thấy thanh kiếm đó là nền tảng của ngươi, thanh kiếm đó có thể mang tới lực lượng cho ngươi, bên trong thanh kiếm đó có truyền thừa của ngươi, ngươi dựa vào thanh kiếm đó quá nhiều, cho rằng nó là nguồn tự tin của ngươi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!