Bóng đêm dần dần biến mất, phía chân trời bắt đầu xuất hiện những tia sáng.
Lý Niệm Phàm bước ra khỏi phòng giữa tiếng gà gáy vào buổi sáng sớm.
Tiểu Bạch rất chuyên nghiệp mang đồ rửa mắt tới cho Lý Niệm Phàm, mở miệng nói: "Chủ nhân, buổi sáng tốt lành."
Lý Niệm Phàm mỉm cười đáp lại nói: "Cảm ơn."
Sau đó lại nói: "Đúng rồi, Long Nhi các nàng không phải la nói muốn đi theo ta luyện công buổi sáng sao? Đi gọi các nàng dậy."
"Tuân mệnh, chủ nhân thân yêu."
Một lát sau.
Ở dưới sự dìu dắt của Lý Niệm Phàm, mọi người đều đã xếp hàng chỉnh tề ở bên trong Tứ Hợp viện, bắt đầu tập Thái Cực.
Động tác nhẹ nhàng, tư thế khoan thai, trông rất là vui tai vui mắt.
Đây xem như là một loại tu thân dưỡng tính, tu luyện tâm tình, đánh xong một lần, để cho lòng người vui vẻ, cả người nhẹ nhõm.
Mấy người Đát Kỷ đứng sau lưng Lý Niệm Phàm, động theo động tác của hắn, chỉ cảm thấy ở trong nhất cử nhất động của mình thế mà ẩn chứa đại đạo vận luật, mơ hồ có một loại cảm giác nắm lấy toàn bộ thế giới.
Mỗi một động tác, đều thật sự là quá mức hài hòa, tay lướt qua hư không giống như gió thổi trên bầu trời, chầm chậm rãi giơ lên, như nước chảy trên mặt đất, tựu nhiên mà lưu loát, thế này sao lại là đang luyện công buổi sáng, rõ ràng là đang múa với đại đạo giữa thiên địa.
Rõ ràng là đang vận động, nhưng lại cực kỳ thoải mái, thoải mái hơn so với bất cứ lúc nào, nhưng các nàng không có một chút nghi ngờ, lúc này chính mình đánh ra một chưởng nhẹ nhàng, lại so một chưởng toàn lực mà đánh ra còn uy lực còn muốn lớn hơn!
Đây là bởi vì các nàng lúc này, ở dưới sự dìu dắt của Lý Niệm Phàm, dựa theo thiên địa vận luật, giống như đầu bếp róc thịt trâu, người không hiểu mổ trâu thì không biết nên đặt tay chỗ nào, làm nhiều công ít, mà lại có nhịp điệu, một đao nhẹ nhàng, lại cường đại hơn nhiều so với một đao dùng sức.
Trong đôi mắt đẹp của Đát Kỷ và Hỏa Phượng mang theo một tia mê mang, lại hàm chưa theo một chút vẻ giật mình, đắp chìm vào trong loại cảm giác kỳ diệu này.
"Đây chính là Đại Đạo sao?"
Đại Đạo vô hình vô chất, mà vào lúc này, các nàng giống như đã đụng chạm tới đại đạo, ở đầu ngón tay của các nàng, giống như có nước chảy róc rách mà qua, đây là đại đạo đang lưu động.
Có điều, trong lúc các nàng muốn dùng sức đi nắm lấy, lại phát hiện như là gió, căn bản không nắm được.
Loại cảm giác trông như có thể chạm tay tới nhưng lại không chạm được, để nội tâm các nàng không thể không phiền não một trận, khí huyết gần như cuộn trào, hơi loạn.
Tuy nhiên chẳng mấy chốc, nội tâm của các nàng đã được xoa dịu bởi Thái Cực quyền, lòng vẫn còn sợ hãi hít sâu một hơi, chậm rãi xoa dịu lại.
Con đường tu hành long đong vất vả, hơi không cẩn thận sẽ rơi vào vạn kiếp bất phục, cái gọi là ngộ đạo, chỉ cần một ý nghĩ sai lầm thì chính là cách biệt một trời.
Từ xưa tới nay, vô số thiên chi kiêu tử được sinh ra, lại đều nhanh chóng vẫn lạc như sao chổi, có thể đi tới về sau thì đều có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Đây cũng bởi vì, đại đạo không có dấu vết để mà tìm kiếm ngoài ra còn có vô số các lối rẽ, một khi chính mình mất phương hướng ở trong đó thì sẽ không có khả năng quay đầu.
Vừa rồi đạo tâm các nàng đều thiếu chút bị hao tổn, nếu như tẩu hỏa nhập ma thì chỉ sợ sẽ trở thành nô lệ của lực lượng truy tìm đại đạo.
Quá kinh khủng, Đại Đạo chí tôn quả nhiên không phải dễ dàng đạt được như vậy.
Còn may bộ quyền pháp đại đạo này của chủ nhân lại cực kỳ nghịch thiên, hắn cố ý truyền thụ Đại Đạo Thần quyền này cho chúng ta thì chắc chắn là lo lắng chúng ta, vì là để giúp chúng ta có thể cảm ngộ đại đạo được tốt hơn, quả nhiên là dùng nhiều tâm tư trí lực để suy đi tính lại!
Còn về phần Long Nhi các nàng thì không tồn tại phiền não như Đát Kỷ và Hỏa Phượng, dù sao tu vi của các nàng còn thấp, còn không tới mức tiếp xúc tới sâu như vậy.
Tuy nhiên cũng đều có được ích lợi không nhỏ, được khí tức đại đạo tới tẩm bổ, các nàng đối với việc cảm ngộ đạo sẽ càng sâu sắc hơn, pháp lực quanh thân bắt đầu xoay chuyển như ý, có một loại cảm giác như chưởng khống vạn vật trong thiên địa.
Trong lòng các nàng đột nhiên có một loại xung động, đó là xung động khai thiên tích địa, sáng tạo thế giới!
Điều này đại biểu, khoảng cách các nàng tới cảnh giới Thiên Đạo đã là rất gần rồi!
Tư Đồ Thấm và Tần Mạn Vân đưa mắt nhìn nhau, tuy rằng đã ở bên cạnh cao nhân thật lâu, nhưng vẫn như cũ vẫn thường xuyên hiện ra vẻ sợ hãi thán phục.
Đặt ở trước kia, các nàng nằm mơ cũng không dám nghĩ mình có thể trưởng thành tới cảnh giới bây giờ, mà từ sau khi theo cao nhân, cũng chỉ có khoảng thời gian ngắn ngủi mấy tháng mà thôi vậy mà đã trưởng thành tới độ cao mà vô số năm trước đó đều không đạt được!
Mình có thể được cao nhân lựa chọn làm Cầm đồng, Thư đồng thì chính là vinh hạnh to lớn, không cần biết trong tương lai cao nhân cần chúng ta làm cái gì, đều tuyệt đối không thể làm cho cao nhân thất vọng!
Sau khi Lý Niệm Phàm làm xong động tác cuối cùng thì cười nói: "Được rồi, thu thếp, tiếp theo thì chuẩn bị ăn điểm tâm đi."
Hắn xoay người, nhìn thấy Hỏa Phượng và Đát Kỷ vẫn còn đang đứng sững sờ tại chỗ, đôi mắt mơ mơ màng màng, không biết là đang suy nghĩ cái gì, nhịn không được hiếu kỳ mà hỏi: "Tiểu Đát Kỷ, đang nghĩ gì vậy?"
Đát Kỷ khẽ thở dài nói: "Công tử, ta chỉ là đang nghĩ đại đạo vô hình, lại chứng minh sự tồn tại của nó như thế nào đây?"
Nàng ta vô cùng bối rối, cũng có hơi nhụt chí, đột nhiên cảm thấy đại đạo xa không thể chạm, không có chỗ xuống tay.
Lý Niệm Phàm hơi sững sờ.
Đại đạo?
Đây là vấn đề triết học sao?
Hắn trầm ngâm, suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào để cho oai chút.
Lúc này, ngoài cửa lại truyền tới một tràng tiếng gõ cửa.
"Tiểu thần Tiêu Thừa Phong, cầu kiến Thánh Quân đại nhân."
Lý Niệm Phàm bảo Tiểu Bạch đi mở cửa, sau đó Tiêu Thừa Phong, Dương Tiễn và Giang Lưu cùng nhau đi vào.
Giang Lưu tới đưa củi cho Lý Niệm Phàm, Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn thì tới mang thịt rừng cho Lý Niệm Phàm.
Bọn họ tiến vào Tứ Hợp viện, cùng nhau đưa mắt ăn nhịp hành lễ với Lý Niệm Phàm: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."
"Các vị, buổi sáng tốt lành."
Lý Niệm Phàm lên tiếng chào hỏi với bọn họ rồi nói: "Không có ý tứ, các ngươi ngồi đi, ta trả lời một vài vấn đề cho tiểu Đát Kỷ đã."
Đám người Tiêu Thừa Phong liên tục nói không sau, cũng không có lựa chọn ngồi xuống.
Sau đó, bọn họ nghe thấy Lý Niệm Phàm nói với Đát Kỷ: "Vừa rồi ngươi mới hỏi nên chứng minh sự tồn tại của đại đạo như thế nào."
Lập tức, ba người Tiêu Thừa Phong vừa mới vào cửa thân thể đều chấn động, quả tim đập lên phình phịch, thậm chí da đầu cũng bắt đầu run lên.
Bọn họ tuyệt đối không nghĩ tới, vừa mới tiến vào Tứ Hợp viện thế mà vừa đúng lúc động phải cảnh tượng kích động như thế.
Cao nhân thế mà đang truyền đạo cho Đát Kỷ tiên tử!
Mình có thể nghe được thì tuyệt đối có lợi ích to lớn, chắc chắn đây sẽ là một tạo hóa lớn a!
Lập tức, bọn họ nhìn vào Lý Niệm Phàm, hai tai đều muốn cưỡng ép dựng cả lên.
Đã thấy, Lý Niệm Phàm nhặt lên một chiếc lá, đưa nó lên trên đầu và sau đó thả tay ra.
"Tiểu Đát Kỷ, bắt lấy chiếc lá này."
Đát Kỷ mở tay của mình ra, chiếc lá nhanh chóng rơi vào trong lòng bàn tay của nàng.
Lý Niệm Phàm hỏi: "Tiểu Đát Kỷ, ngươi có biết trước không?"
Ðát Kỷ lắc đầu.
Lý Niệm Phàm tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi đưa tay ra trước ở đây chờ chiếc lá, làm sao ngươi biết chiếc lá sẽ rơi ở đây?"
Oanh!
Con ngươi của tất cả mọi người ở đây đều đột nhiên co rụt lại, toàn thân đều nổi lên một lớp da gà.
Đây là một vấn đề tầm thường.
Thậm chí ngay cả dân chúng bình thường đều biết được, nhỏ đến mức chẳng ai thèm để ý đến chứ đừng nói là sẽ nghĩ tới.
Nhưng vào lúc này được Lý Niệm Phàm gợi ý ra, bọn họ mới ý thức tới chuyện này không tầm thường.
Đúng vậy a, bọn họ rõ ràng đều sẽ không biết trước, lại làm sao có thể biết được vị trí của chiếc lá sẽ rơi vào đâu sau giây tiếp theo?