Đầu óc Đát Kỷ và Hỏa Phượng càng là rung động ầm ầm, mơ hồ bắt lấy cái gì.
Lý Niệm Phàm ung dung mở miệng, "Chiếc lá rơi xuống chính là đạo, quá trình rơi xuống là quỹ tích của đạo, trên đời này, vạn sự vạn vật đều tuần hoàn theo quý tích của chính nó, thường thông qua một hiện tượng là có thể đoán trước được tương lai sắp xảy ra chuyện gì, đây chính là đại đạo."
Sau đó, hắn lại nhặt chiếc lá kia lên một lần nữa, mở miệng nói: "Tiểu Đát Kỷ, ngươi bắt lấy một lần nữa."
Đát Kỷ nghe vậy, lại giơ tay lên lần nữa.
Song lần này, ở lúc chiếc lá rơi xuống, Lý Niệm Phàm dùng miệng thổi nhẹ, quỹ tích của chiếc lá này lập tức xuất hiện biến hóa, rơi xuống bên cạnh tay của Đát Kỷ mà không rơi vào lòng bàn tay của nàng.
"Đại đạo nhìn như vô hình, nhưng là đường đi của nó lại là có hình, thậm chí chúng ta có thể thử nghiệm đi thay đổi, từ đó đạt được vô số loại khả năng."
Trong lòng của tất cả mọi người đều nhấc lên sóng to gió lớn, sinh ra một loại cảm giác nhìn thấy bầu trời xanh khi mây bị đẩy đi.
"Hóa ra đây chính là đại đạo! Đại đạo vẫn luôn ở ngay bên cạnh chúng ta!"
"Cao nhân dùng phương thức đơn giản nhất, lại có thể nói ra đại đạo chí lý, lấy nhỏ thấy lớn, hóa phức tạp thành đơn giản, đây là cảnh giới cỡ nào, tầm mắt chỉ sợ cao hơn không biết bao nhiêu cấp bậc!"
"Đại đạo bao trùm vạn vật, vạn vật trên đời đều ở trong sự bao phủ của đại đạo, nhìn thấu đại đạo là nhìn thấu quá khứ hiện tại và tương lai, chưởng khống chư thiên vạn giới!"
Đát Kỷ và Hỏa Phượng sáng tỏ thông suốt, đại đạo vốn còn cảm thấy mình không thể nắm bắt được thì vào lúc này đại đạo dường như bị lột sạch quần áo bại lộ ra trước mắt mình.
Vào lúc này, nút thắt cổ chai khiến đạo tâm của các nàng bất ổn lập tức buông lỏng, lập tức bị phá tan!
Khí tức quanh thân các nàng biến hóa điên cuồng, một cỗ khí thế dẫn động trời xanh, khiến cho Hỗn Độn cũng sinh ra rung động.
Nửa bước Đại Đạo Chí Tôn cảnh!
Mà khí tức trên thân những người khác cũng theo đó mà thay đổi theo, pháp lực quanh thân xoay nhanh, pháp tắc như biển, gào thét quay cuồng!
Long Nhi, Niếp Niếp, Tư Đồ Thấm, Tần Mạn Vân bao gồm cả Tiêu Thừa Phong, Giang Lưu, Dương Tiễn vừa mới tới, tất cả đều bước vào cảnh giới Thiên Đạo!
Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi này, ở bên trong cái Tứ Hợp viện hơi nho nhỏ này lại phát sinh biến đổi kinh thiên, nếu như truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ rung động thiên hạ, trở thành một đoạn giai thoại vãi nồi.
"Ta đây là trở thành đại năng Thiên Đạo?"
Ba người Tiêu Thừa Phong còn chưa thể tin nổi, mắt trợn tròn, trong đó hiện lên đầy vẻ mơ mơ màng màng.
Nói ra ngươi có khả năng không tin, chúng ta ở sau khi tiến vào cửa, sau đó thì được nghe cao nhân nói chuyện thì lập tức cất cánh ngay tại chỗ.
Đây chính là cảnh giới Thiên Đạo a, bình cảnh kẹt chết vô số tu sĩ.
Ở sau khi rung động xong, ngay sau đó thì chính là sự vui mừng tột độ.
Mặc dù Tiêu Thừa Phong đã dốc sức kiềm chế, nhưng miệng vẫn như cũ há ra thật to, niềm vui căn bản không che giấu được.
Cơ hội đưa thịt rừng tới lần này, là hắn và Dương Tiễn thật vất vả mới tranh được, chính là chờ mong có thể thu hoạch được một chút xíu cơ duyên ở chỗ cao nhân.
Dù sao, theo gần đây càng ngày càng xảy ra nhiều chuyện, bọn họ dần dần phát hiện thực lực của mình có hơi theo không kịp, đây đối với kẻ thích kiêu ngạo quá mức như Tiêu Thừa Phong mà nói thì hoàn toàn là một loại đả kích.
Tuyệt đối không nghĩ tới, thật sự kiếm được cơ duyên, mà lại là cơ duyên vô cùng to lớn, ta biết mà, tới bái phỏng cao nhân tuyệt đối là được sống!
Hiện tại đi vào cảnh giới Thiên Đạo, ta xem trong toàn bộ Hỗn Độn này, có thể có mấy người có thể tiếp được một kiếm của ta, ha há hà ha!
Lý Niệm Phàm nhìn vào Tiêu Thừa Phong hỏi: "Chuyện gì mà vui vẻ như vậy?"
Tiêu Thừa Phong thu lại vẻ vui mừng, lúng túng nói: "Ách, lời nói vừa rồi của Thánh Quân đại nhân đã để cho ta có được ích lợi không nhỏ, kìm lòng không được."
Dương Tiễn ở bên cạnh thì nói: "Thánh Quân đại nhân, tối hôm qua chúng ta có thu hoạch không nhỏ, cố ý tới đưa thịt rừng cho ngài."
Lý Niệm Phàm ngạc nhiên hỏi: "Ồ? Lại có thịt rừng nữa sao?"
Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong vận chuyển Long tộc đi vào, mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân mời xem."
"Yêu hô, nhiều Long như vậy, không đúng, Long tộc lại có nhiều chủng loại như vậy?"
Lý Niệm Phàm dò xét từng cái, trong lòng không thể không giật mình.
Ngoại trừ Cự Long màu bạc lần trước ra, thế mà còn có Long Mã thân ngựa, còn có Ứng Long trên người có thêm hai cánh, còn có Song Đầu long có hai đầu...
Long tộc này làm sao lại giống như cá, chủng loại phong phú, cũng không biết mùi vị có khác nhau hay không?
Long Mã đến cùng là có vị thịt Long hay là vị thịt ngựa?
Lý Niệm Phàm âm thầm nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, tràn đầy chờ mong.
Hắn hiếu kỳ hỏi: "Các ngươi là từ đâu ra mà kiếm được nhiều Long như vậy?"
Trước đó không lâu vừa mới mang tới một nhóm Long, được làm thành thịt khô mang ra ngoài chia, lần này tới lại càng nhiều hơn.
Dương Tiễn mở miệng nói: "Không dối gạt Thánh Quân đại nhân, tối hôm qua Long tộc trong Hỗn Độn liên thủ với nhau đi tới Thần vực muốn báo thù cho những con Long lần trước, cũng may, các tông môn trong Thần vực cùng nhau liên thủ ngăn cản, lúc này mới trấn áp chúng nó xuống."
"Tối hôm qua thế mà lại xảy ra chuyện lớn như vậy?" Lý Niệm Phàm trợn tròn mắt, nhịn không được mà nói: "Thật là đáng sợ."
Đám Long này tới báo thù chắc chắn là tìm tới Long Nhi, hơn nữa làm thịt Long thành thịt khô thế nhưng là bút tích của hắn, nếu quả như thật truy cứu xuống tới, đám Long này đều tới tìm chính mình để báo thù.
Còn may nhân duyên của mình không tệ, đám Long này mới không thể nháo tới Tứ Hợp viện.
Hắn không yên tâm hỏi: "Sau này còn sẽ có tai họa ngầm gì không?"
Dương Tiễn nói: "Thánh Quân đại nhân cứ yên tâm, Long tộc đã được trấn áp toàn bộ!"
Lý Niệm Phàm thở một hơi dài nhẹ nhõm, cười nói: "Vất vả cho các ngươi."
Nói tiếp: "Quy củ cũ, nhiều Long như vậy, ta vẫn sẽ làm thành thịt khô, sau đó các ngươi lại mang tới cho mỗi một tông môn lớn một lần nữa đi, nhất là những tông môn tham dự sự kiện trấn áp Long tộc lần này, đều phải đưa tới chút, tới làm cho bọn họ cảm thấy được ấm lòng."
Chuyện tối ngày hôm qua, càng thêm chứng minh tầm quan trọng khi có bằng hữu, nếu như không có các thế lực lớn đứng ra, vậy tối hôm qua ta chắc chắn là không cách nào ngủ được an nhàn như vậy.
Phải tạo nhiều mối quan hệ hơn, sau này có chuyện gì xảy ra còn có thể có người đứng ra gánh vác giúp.
Dương Tiễn gật đầu đồng ý, "Được, Thánh Quân đại nhân."
Sau đó, Lý Niệm Phàm giữ đám người Dương Tiễn lại để ăn sáng rồi mới để cho bọn họ rời đi.
Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong vừa ra khỏi Tứ Hợp viện, hai người lập tức không kiềm chế nổi, nụ cười trên mặt càng lúc càng rạng ngời, kích động tới khó có thể kiềm chế.
Bọn họ rời khỏi Lạc Tiên sơn mạch, bay thẳng tới Thiên Cung với tốc độ cực nhanh.
Khí thế quanh thân dậy sóng, pháp tắc cuộn trạo trong phạm vi trăm dặm, dị tượng bay múa đầy trời, dẫn tới toàn bộ Thiên Cung phải liếc nhìn.
Cự Linh Thần dắt cuống họng lên quát ầm ầm: "Đậu đỏ rau mồng tơi, Dương Tiễn, Tiêu Thừa Phong, các ngươi các ngươi chứng được Thiên Đạo rồi?!"
Hắn kinh ngạc tới cái cằm đều muốn rơi xuống trên mặt đất, không thèm giữ phép lịch sự, mở miệng là nói tục liên tục...
Ngọc Đế cũng vội vàng chạy ra, mắt trợn tròn hỏi: "Làm sao các ngươi đã đi vào Thiên Đạo rồi? Chẳng lẽ đạt được kỳ ngộ nào từ chỗ của cao nhân sao?"
Giọng nói của hắn đều đang run rẩy, không phải bởi vì kích động, mà là bởi vì hối hận, bởi vì ước ao ghen tị.
"Bệ hạ, đây không phải là chuyện rõ ràng rồi sao? Căn bản không cần hỏi."
Trên mặt Tiêu Thừa Phong viết đầy vẻ đắc ý, sau đó nói: "Lúc chúng ta đi tới bái phỏng cao nhân, vừa lúc gặp đúng dịp cao nhân đang truyền đạo cho Đát Kỷ tiên tử, thuận tiện ngoài dự tính lắng nghe một chút, ai ngờ nghe xong cái thì đột phá, ai, chính là nghe không hiểu ra sao cả."
"Đúng vậy a, đột phá mà không có một chút cảm giác nào."
Dương Tiễn khẽ gật đầu, cảm thán nói: "Thật ra thì ta vẫn là rất hâm mộ các ngươi, cái phần khó khăn khi các ngươi đột phá bình cảnh kia, chúng ta là không được trải nghiệm tới a."
Đám người Ngọc Đế biểu cảm giống như ăn phải quả canh, chua tới nhăn mặt nhăn mày.
"Cầu các ngươi, đừng nói nữa, có tin ta sẽ khóc cho các ngươi xem hay không?"
"Làm người không thể quá đáng a, các ngươi đây quả thực là có ý định giết tâm trạng của người!"
"Sớm biết lần này cho dù ta chết cũng phải đi a! Ta thế mà bỏ qua, ta là đồ con lợn!"