Đại hắc quát lớn một tiếng, quần cộc trên mông lập tức thoát khỏi cái mông của nó, đón gió mà động, biến thành một cỗ lưu quang, vượt qua pháp tắc đại đạo, thẳng tiến về phía cái bóng mờ kia mà đi.
Hào quang của quần cộc này có lực lượng của khảm bao quanh, che giấu thị giác và cảm giác, đột nhiên chụp vào trên đầu của bóng mờ!
Bóng mờ kia vốn còn đang bào vào sức một mình, một người độc chiến ba người, khí thế hào hùng, hăng hái, các loại thần thông đại đạo được hắn thi triển ra, dị tượng ầm vang.
Đột nhiên có một chiếc quần cộc bay tới chụp vào đầu, lập tức biến thành kẻ mù lòa, bắt đầu nghi ngờ cuộc sống.
"A! Đây là pháp bảo gì? Tại sao có thể như vậy?"
Hắn hoảng hồn lên, thân thể vội vàng lui lại, trong mắt chỉ có mênh mông khảm, đã mất đi tất cả cảm nhận với thế giới bên ngoài.
"Ha ha ha, chết đi cho ta!"
Diêm Ma cười lên như điên, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, nhanh chóng truy kích tới.
Linh chủ và Vương Tôn cũng như vậy.
Linh chủ dáng người yểu điệu, đạp trên Tuế Nguyệt Trường hà mà lên, đưa tay chỉ một chỉ về phía bóng mờ, thần thông đại đạo bộc phát ra.
"Càn Khôn Tịch Diệt!"
Vương Tôn thì đánh ra một quyền, "Phá Giới Thần quyền!"
Sức mạng mang tính hủy diệt nương theo lấy thần thông buông xuống trên người bóng mờ, lập tức khiến cho hắn run rẩy không ngừng, phát ra tiếng kêu thảm.
Độc nhãn của Diêm Ma lại phóng xạ ra tia sáng đỏ lần nữa, "Chết đi cho ta, Huyễn Diệt Chi Mục!"
Ba thần thông mỗi một cái đều đủ để khiến tê thiên liệt địa, uy lực cường đại khiến xung quanh bóng mờ kia trở nên vặn vẹo tới cực điểm.
Giống như bị nhốt ở trong gương trong một mảnh không gian, vặn vẹo vỡ vụn không ngừng, thân thể uốn éo thành các loại dáng vẻ.
Toàn thân bóng mờ, ánh sáng vô tận lập lòe, sinh mệnh bản nguyên đều huyễn hóa ra, sáng tối chập chờn.
Ngay vào một khắc cuối cùng hắn sắp bị xóa đi, sinh mệnh bản nguyên lại bộc phát ra ánh sáng cực hạn, một cỗ khí tức kỳ lạ bay lên.
"Mời bản tôn xuống!"
Giọng nói trầm thấp truyền ra từ trong miệng của hắn, sau đó bóng mờ kia lập tức tiêu tán thành vô hình.
Tuy nhiên, một cỗ uy áp kinh khủng tới cực hạn lại theo đó ầm ầm mà tới!
"Ầm!"
Cỗ uy áp này thẳng tới Tuế Nguyệt Trường hà, bóp méo thời không, giống như thực chất, căn bản không cách nào chống lại.
Vào giờ khắc này, mọi thứ nơi này đều dừng lại, ngay cả sóng cả bên trong Tuế Nguyệt Trường hà cũng hạ xuống dừng lại.
Trên không trung, một bàn tay rất lớn chậm rãi hiển hiển, không biết tới từ đâu, cũng không biết đến như thế nào, trấn áp về phía mọi người mà tới!
Bàn tay này giống như ẩn chứa Chư Thiên Vạn Giới, uy lực không hiện lên nhưng lại có thể để cho người ta từ đáy lòng cảm nhận được một cỗ cảm giác không thể địch nổi.
Mọi người muốn tránh né thế nhưng ngay cả động cũng không động được chút nào.
Trong lòng bọn họ chỉ có thể sợ hãi nghĩ tới, "Cường giả rất mạnh của Cổ tộc xuất thủ, là bản tôn của cái bóng mờ vừa rồi!"
"Quá kinh khủng, đây chính là Đại Đạo chí tôn sao? Hay là ... còn mạnh hơn nữa?"
"A a a -- "
Theo bàn tay này dần dần hạ xuống, Diêm Ma lại đột nhiên gào thét lên một cách điên cuồng, mái tóc bay lên, thân thể phóng lớn lên một cách nhanh chóng.
Trong nháy mắt đã đạt tới độ cao trăm trượng, đồng thời còn đang lớn lên.
Đối mặt với bàn tay hạ xuống, giống như chống trời, giơ hai tay lên nghênh đón lấy.
Linh chủ và Vương Tôn cũng có thể động, cùng nhau phát động thần thông hướng về phía bàn tay lớn kia.
Cùng một thời gian.
Bên trong Tứ Hợp viện.
Trong tay Lý Niệm Phàm đang cầm cần câu, ngôi ngay ngắn bên cạnh hồ nước ở hậu viện, đang điều chỉnh thử.
Long Nhi và Niếp Niếp thì ở bên cạnh hắn, tò mò mà nhìn.
"Xem như được rồi."
Hắn mỉm cười, đưa tay nhẹ hất lên, lưỡi câu ổn định rơi vào trong hồ nước.
Trước đó không lâu vừa mới thả vào nhiều cá tràn ngập sức sống như vậy, tới bây giờ xem ra là cũng có thể câu được rồi đi.
Lý Niệm Phàm chăm chú nhìn chằm chằm vào trung tâm hồ nước, trong lòng tràn đầy chờ mong, để cho ta câu được một con cá lớn đi.
Dưới đáy hồ nước.
Một đám cá trơ mắt nhìn vào lưỡi câu đang chìm xuống từng chút một, cuối cùng dừng lại, lập tức trong đôi mắt toát ra vẻ mặt phức tạp.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?
Cao nhân bắt đầu câu cá.
Trước khi bọn chúng tới tự nhiên là đã làm xong chuẩn bị tâm lý, bọn chúng là dùng để cho cao nhân thả rồi câu, nhưng không nghĩ tới một ngày này lại tới nhanh như vậy.
"Còn chờ đợi cái gì nữa? Cao nhân ban cho chúng ta tạo hóa lớn như vậy, hy sinh thân thịt không phải là cần phải sao? Nhanh đi cắn câu!"
Cẩu Long mở miệng răn dạy với các con cá, sau đó chỉ vào một con cá, mở miệng nói: "Ngươi đi cắn câu!"
Con cá kia hai mắt rưng rưng, từ từ bơi lên một cách đau buồn, cuối cùng quyết tâm liều mạng, há mồm táp về phía lưỡi câu.
Cũng được, có thể được cao nhân ăn thì đây cũng là một loại vinh dự, đây chính là thời cơ ta có thể tiếp xúc với cao nhân ở khoảng cách gần nhất.
Tuy nhiên, lưỡi câu ở trong nước hơi rung động, thế mà tránh khỏi miệng con cá kia, nó thế nhưng là cắn hụt.
Các con cá đều sững sờ, sau đó nhịn không được mà bơi tới nếm thử.
Lúc này mới phát hiện ra, có một cỗ lực lượng kỳ lạ ở trên lưỡi câu, tránh đi cái miệng của bọn nó, không cho bọn nó cắn trúng.
Bọn chúng choáng váng.
Cao nhân đây là đang câu cái gì?
Bên trong Tuế Nguyệt Trường hà.
Bàn tay lớn lôi cuốn lấy xu thế vô địch, trấn áp mà tới.
"Ầm ầm!"
Đầu tiên là va chạm với Diêm Ma, chỉ một cái tiếp xúc, thân thể Diêm Ma lập tức nổ tung, huyết nhục tung bay, sinh mệnh bản nguyên đã nứt ra.
Thần thông của Linh chủ và Vương Tôn bị tiêu diệt trong lòng bàn tay, lực phản chấn trực tiếp khiến bọn hắn thổ huyết không ngừng, thân thể lập tức rơi vòa trong Tuế Nguyệt Trường hà.
Bàn tay lớn tiếp tục hạ xuống, không đợi hạ xuống, uy lực tràn ra đã không cách nào tưởng tượng, trấn áp ở trên đám người Đại Hắc, gắt gao đè xuống bọn họ, khiến cho bọn họ không ngẩng đầu lên được.
Đồng thời, thân thể bắt đầu vỡ ra, có sương máu nổ tung, bàn tay căn bản không cần hoàn toàn hạ xuống là cũng đủ để cho bọn họ hóa thành bột mịn!
"Xong, đây cũng quá mạnh."
"Chết chắc, chúng ta chết chắc."
"Khó trách có thể động tay động chân vào trong Tuế Nguyệt Trường hà, đây cũng quá kinh khủng, cũng không biết so với cao nhân thì ai lợi hại hơn."
"Công tử, thật xin lỗi, gốc cây ăn quả này khả năng không cách nào mang về được cho ngài."
"Gâu ... chủ nhân, cứu ta a, ta tốt xấu gì cũng là một con chó có chất thịt tốt nhất a, ô ô ô ----"
Bọn họ có lòng muốn phản kháng, chết được oanh liệt một chút, lại phát hiện ngay cả động cũng chẳng động được, chỉ có thể suy nghĩ lung tung ở trong đầu.
Lúc này.
Bên trong hư không lại đột nhiên hiện ra một cỗ ba động kỳ dị.
Một cái lưỡi câu hoành không xuất thế, vượt qua thời gian, đột nhiên buông xuống mà tới, giống như từ không gian bên kia rủ xuống vậy.
Toàn bộ thương khung đều không ổn định và chiếc lưỡi câu này dường như đã trở thành trung tâm của thiên địa, hiện ra rõ ràng trong tầm mắt của mọi người.
So với bàn tay khổng lồ, lưỡi câu này không có một chút uy thế nào, cũng không có khí tức cổ quái, nhưng lại càng thu hút người, nó vừa xuất hiện, xung quanh không có bất cứ thứ gì khác, mọi thứ đều chỉ là phù vân!
Lưỡi câu xẹt qua thương khung (trời xanh), bay trong không gian, bay thẳng tới bàn tay khổng lồ kia, đại đạo đều đang nhường đường!
Tốc độ của nó không nhanh, nhưng lại ẩn chứa ý chí không cách nào tránh né, bá đạo tới cực điểm!
"Đây là cái gì? Làm sao có thể? !"
Trong không gian truyền tới một tiếng thét lớn kinh hãi muốn chết, nơi phát ra chính là chủ nhân của bàn tay khổng lồ này, đối mặt với lưỡi câu này giống như đang đối mặt với một loại tồn tại đáng sợ không thể tưởng tượng nào đó.
Hắn liều mạng muốn tránh né, nhưng tuyệt vọng thấy rằng mệnh cách của mình đã được định sẵn.
"Không, không -- "
Hắn run rẩy phát ra tiếng gào thét không cam lòng, trơ mắt nhìn vào chiếc lưỡi câu móc vào lòng bàn tay khổng lồ!