Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 900: CHƯƠNG 900: LÀM SAO TA LẠI BIẾN THÀNH MỘT CON CÁ RỒI?

Hậu viện Tứ Hợp viện.

"Soạt!"

Theo một loạt bọt nước to lớn bắn lên, một con cá lớn được kéo lên từ trong hồ nước, dưới ánh mặt trời phác họa ra một cái độ cong rất lớn, có giọt nước văng khắp nơi.

Mà ngay lúc con cá lớn này xuất hiện, một cỗ lực lượng cường đại ập xuống, cả mảnh thiên địa này đều chấn động, bầu trời trên Tứ Hợp viện gió nổi mây phun, pháp tắc bắt đầu không ổn định.

Vào lúc này, mong mật hút mật ong nhanh chóng chui vào tổ, bò sữa đang ăn cỏ thì bốn chân cong xuống, Khổng Tước đứng trên ngọn cây hoảng hốt bay xuống, mà ngay cả gió cũng ngừng, hoa cỏ cây cối tất cả đứng im.

Cùng lúc, bọn chúng đều nhìn về phía hồ nước trước tiên, ánh mắt nhìn chòng chọc vào con cá kia, tim đập rộn lên, hoảng sợ đến cực độ.

Trong hồ nước.

Những con cá kia càng là rung động không ngừng, hốt hoảng toán loạn trong nước, thân thể run rẩy, vây đuôi luống cuống.

"Kia, con cá kia là ... Đại Đạo?"

"Hóa ra cao nhân căn bản không phải là đang câu chúng ta mà là đang câu con cá kia!"

"Quá kinh khủng, con cá này đến tột cùng là tới từ chỗ nào, đây là vượt qua không gian, bị cao nhân câu được tới?"

"Đây chính là chí tôn a, nguồn gốc không biết có còn là cá nữa hay không, tuy nhiên cao nhân nói nó là cá vậy thì nó chính là cá."

"Đúng đúng đúng, chúng ta cũng là cá, chớ nói chuyện, ta muốn thổi bong bóng."

...

Sự xuất hiện của Đại Đạo chí tôn gây ra đại đạo cổng hưởng, sinh ra dị tượng trong thiên địa, càng là có uy áp kinh khủng đè xuống thế gian, để sinh linh trong hậu viện đều cảm thấy một trận hãi hùng khiếp vía, tuy nhiên chẳng mấy chốc thì cỗ dị tượng này đã được hậu viện trấn áp mà xuống, thoáng cái biến mất.

"Cộp cộp!"

Toàn trường, chỉ còn lại con cá lớn kia đang liều mạng vung vẩy cái đuôi, dãy nảy trên mặt đất phát ra âm thanh.

Đầu óc của nó còn đang mộng, bị dọa tới sợ vỡ mật, lập tức bắt đầu nghi ngờ cuộc sống.

Tình huống như thế nào?

Làm sao ta lại biến thành một con cá rồi?

Ta đang ở đâu?

Nó có thể cảm nhận được rõ ràng, mình bị một cỗ lực lượng vô thượng lôi kéo vượt qua không gian, mạnh mẽ thông qua Tuế Nguyệt Trường hà kéo chính mình tới nơi này.

Đây là thủ đoạn gì? Đến cùng là ai xuất thủ?

Mà khi nó rơi vào hậu viện thì mắt cá càng là muốn trợn lồi ra ngoài.

Hỗn Độn dị chủng!

Hỗn Độn linh căn!

Hỗn Độc Tức Nhưỡng!

Đây cuối cùng là cái nơi kinh khủng nào?

Tại sao trong Hỗn Độn lại có tồn tại đáng sợ như thế này? Không có khả năng! Chắc chắn là giả!

Cả người nó phát lạnh, muốn lớn tiếng lên tiếng gào thét, lúc này mới phát hiện, chính mình là một con cá thì làm sao gào thét lên được, chỉ có thể mở rộng cái miệng ra để mà thổi bong bóng.

"Yêu hô, một con cá thật là lớn, cỗ sức sống này càng không thể chê."

Đôi mắt Lý Niệm Phàm sáng lên không thể không lên tiếng cảm khái, sau đó thì vừa sợ vừa ngạc nhiên nói: "A? Làm sao mà toàn thân đều là màu vàng kim, vảy cá cũng rất kỳ dị, lão Long Vương dường như không có đưa chủng loại này tới đây đi."

Niếp Niếp đo đạc một chút, lập tức cao giọng nói: "Oa, một con cá thật lớn a, thế mà lớn bằng nửa người ta."

Long Nhi thì đã khoa tay múa chân reo hò lên, "Xem xét ăn chắc sẽ rất ngon, ăn cá đi, ăn cá đi."

Nàng ta muốn đi bắt con cá này, tuy nhiên lại bị đuôi cá hất ra, toàn bộ thân hình còn lại của cá đều đang liều mạng nhảy lên, nhảy lên đều đạt tới độ cao hơn một mét, muốn quay trở lại hồ nước.

"Hôm nay ta sẽ dạy cho các ngươi một chút kỹ thuật bắt cá."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, "Con cá này nuôi tới quá tốt, sức sống tràn đầy, vì để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì tốt nhất lập tức đánh ngất xỉu nó."

Dứt lời, hắn thuận tay nhặt lên một cục đá, đập chuẩn xác không sai vào trên đầu cá.

Lập tức, toàn bộ thế giới trở nên yên tĩnh, con cá kia không nhúc nhích, rơi vào trạng thái ngất xỉu.

"Như vậy, vào lúc mổ cá nó cũng không cảm thấy thống khổ, tránh khỏi giãy dụa, vô cùng thuận tiện, học được chưa?"

Long Nhi và Niếp Niếp đều gật đầu, "Ừm ân, ca ca thật lợi hại."

...

Bên trong Tuế Nguyệt Trường hà.

Mọi người đều là trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào nơi bàn tay lớn kia biến mất, mãi mà còn chưa tỉnh hồn lại.

Cuối cùng, đám người Đại Hắc cùng lúc đưa tay, khép cái miệng đang há to của mình lại, không hẹn mà cùng hít vào một ngụm khí lạnh.

"Cao nhân, chắc chắn là cao nhân xuất thủ!"

Giang Lưu vô cùng kích động hét lên thành tiếng, hai mắt rưng rưng, mang theo vẻ sùng kính không gì sánh kịp.

Hoàng Đức Hằng run giọng nói: "Thật là đáng sợ, đây chính là Đại Đạo chí tôn a, cứ như vậy bị cách không gian câu đi mất, cao nhân đây cũng quá hung tàn, khó có thể tưởng tượng, kinh khủng như vậy!"

"Ta biết chủ nhân sẽ ra tay mà, hắn không nỡ bỏ Đại Hắc ta, gâu gâu~"

"Thật là cao ... cao nhân sao?"

Lăng lão đầu dùng sức nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước, sợ hãi nói: "Thế mà lợi hại như vậy?"

Hắn cảm thấy khó có thể tin, tuy rằng dọc đường đi đã được nghe qua rất nhiều chuyện không tầm thường của cao nhân, nhưng vào lúc này, đã vượt qua sức tưởng tượng của hắn.

Tần Mạn Vân gật đầu nói: "Không sai chắc chắn là công tử, khí tức trên cái lưỡi câu kia rất quen thuộc, nó luôn được đặt ở góc tường trong hậu viện."

"Lăng lão đầu, cao nhân cũng là ngươi có thể nghi ngờ sao?" Hoàng Đức Hằng lập tức hóa thân thành fan cuồng của cao nhân, mở miệng nói: "Quên nói với ngươi, Tuế Nguyệt Trường hà này cũng là cao nhân huyến hóa mà ra! Hắn câu vài con cá từ nơi này đi không phải là chuyện rất bình thường sao?"

Linh chủ đứng ở trên mặt sông Tuế Nguyệt Trường hà, ổn định lại tâm thần chấn động của mình một chút, trong Hỗn Độn cuối cùng cũng có tồn tại trấn áp Tuế Nguyệt Trường hà.

Nàng ta nhìn thoáng qua thân thể tàn phế chỉ còn lại một nửa của Diêm Ma, giơ tay cấm phong nó lại.

"Linh chủ, ngươi cái tiểu nhân hèn hạ này, thả ta ra, a a a!"

"Ngươi bây giờ căn bản không giết chết được ta, ta sẽ không bỏ qua ngươi!"

Diêm Ma còn đang gào thét, tràn đầy cừu hận đối với Linh chủ.

Năm đó hắn bị Linh chủ phong ấn một lần, bây giờ vừa mới thoát khốn, đánh một trận giúp Linh chủ rồi lại rơi vào trong tay của Linh chủ, thật sự là uất ức.

Hắn nổi điên nói: "Bên trong Đệ Lục gới của ta còn có chí tôn, sẽ tới chinh chiến nô dịch các ngươi!"

"Thật là ồn ào! Đại chiêu, quần cộc trùm đầu!"

Mắt chó của Đại Hắc hiện lên vẻ lạnh lùng, giơ tay vung lên, quần cộc lập tức trùm vào trên đầu của Diêm Ma.

Tư Đồ Thấm thè lưỡi ra, chỉ vào Diêm Ma bị quần cộc trùm đầu nói: "Gia hỏa này đuổi theo chúng ta, làm ta sợ muốn chết, ta có thể đánh hắn không?"

"Ta cũng muốn đánh, ta còn chưa từng được đánh Đại Đạo chí tôn a, chắc chắn sẽ rất có cảm giác thành tựu."

"Cảm giác chắc chắn không tệ, chắc chắn sẽ rất thoải mái."

Những người khác hai mắt lập tức phát sáng lên.

Sau đó, đều xúm lại xung quanh Diêm Ma, chính là một trận quyền đấm cước đá, như là đánh vào trên bao cát vậy, tuy rằng đánh không chết, nhưng có thể làm cho tâm trạng người ta được thoải mái.

Toàn bộ đầu của Diêm Ma đều ở bên trong quần cộc, "Ô ô ô ----"

Đánh một trận xong, bọn họ lúc này mới hành lễ với Linh chủ nói: "Bái kiến Linh chủ."

Linh chủ mở miệng nói: "Lần này thật sự là may mắn mà có các ngươi, bằng không chỉ sợ kiếp số khó thoát."

Tư Đồ Thấm nói: "Đây toàn bộ đều là dựa vào cao nhân mà xuất thủ."

Linh chủ lạnh nhạt gật đầu, thầm nghĩ trong lòng: "Sự tồn tại của cao nhân quả nhiên là mấu chốt để phá cục, chỉ là không biết có thể một mực ở bên trong quỹ tích vận mệnh hay không."

Tần Mạn Vân thì hiếu kỳ nói: "Linh chủ đại nhân, không biết Đệ Lục giới mà Diêm Ma nói là có ý gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!