Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 901: CHƯƠNG 901: HỖN ĐỘN HẢI VỰC

Linh chủ mở miệng nói: "Có một nơi được gọi là Hỗn Độn Hải vực ở ngoài rìa Hỗn Độn, trong vùng biển này ẩn chứa nguy cơ rất lớn, lại ẩn chứa đại đạo loạn lưu vô biên, cho dù là chí tôn cũng khó có thể vượt qua, ở bên kia của Hỗn Độn Hải vực chính là một giới khác, ở dưới khoảng thời gian đặc biệt và điều kiện đặc biệt, đại đạo loạn lưu sẽ suy yếu, hình thành thông đạo kết nối giữa hai giới, đây cũng là nguồn gốc của đại kiếp."

Giang Lưu mở miệng hỏi: "Cổ tộc ở vào giới thứ mấy mà chúng ta thì ở giới thứ mấy?"

Linh chủ nói: "Cổ tộc là Đệ Nhất giới, chỗ chúng ta thì là Đệ Thất giới, theo ta được biết thì tổng cộng cũng chỉ có Thất giới."

Tư Đồ Thấm không thể không hỏi: "Vì sao lại có đại kiếp? Giữa các giới với nhau cứ nhất định phải không chết không thôi sao?"

Linh chủ đưa mắt nhìn về phía Tư Đồ Thấm, ánh mắt lại đột nhiên trở nên lăng lệ, "Cho dù là một gốc cây hay là một ngọn cỏ đều muốn tranh đoạt chất dinh dưỡng trong bùn đất huống chi là con người."

"Tu sĩ chúng ta, tranh đoạt là linh khí, một khi không có linh khí thì cho dù là người vô địch cỡ nào thì cũng sẽ phải chết đi, khi tu sĩ và cường giả càng ngày càng nhiều thì tài nguyên chắc chắn sẽ càng ngày càng ít đi thậm chí sẽ khiến cho linh khí trong giới không cung ứng đủ, dưới loại tình huống này thì chắc chắn sẽ đặt mục tiêu vào trên giới khác."

Linh chủ lời ít mà ý nhiều, trong đôi mắt mọi người lập tức lộ vẻ chợt hiểu.

Càng là thứ cường đại thì cần càng nhiều tài nguyên, cướp đoạt nhỏ yếu đã trở thành trạng thái bình thường.

Giống như một gốc cây và một ngọn cỏ cùng sinh trưởng ở cùng một chỗ, nếu như lượng nước không đủ, gốc cây kia chắc chắn sẽ cướp đoạt nguồn nước từ đó khiến cho ngọn cỏ kia phải chết héo.

Sinh linh bình thường tiêu hao rất ít tài nguyên, nhưng là một khi tụ tập lại thì vẫn là góp gió thành bão, cho nên một khi tài nguyên mất cân bằng, cường giả không ngại tạo ra vô số giết chóc để thành toàn cho mình.

Hoàng Đức Hằng kinh hãi nói: "Nói như vậy, Cổ tộc không chỉ cướp đoạt giới của chúng ta mà còn diệt đi Đệ Lục giới? Những giới khác không phải đều bị diệt rồi chứ?"

Nếu thật là như vậy, vậy Cổ tộc chắc chắn sẽ tạo ra rất nhiều cường giả, nghĩ thôi cũng làm cho người ta không rét mà run.

Linh chủ lắc đầu, "Việc này là bí mật, thần hồn của ta không trọn vẹn, biết được cũng không nhiều, tình huống thực sự ra sao chỉ sợ chỉ có đi tới những giới khác thì mới có thể hiểu rõ."

"Diêm Ma này xử lý như thế nào?"

Đại Hắc đưa mắt đánh giá Diêm Ma, cảm thán nói: "Xem thân hình này, chỉ sợ chủ nhân không quá ưa thích ăn loại nguyên liệu nấu ăn này, bằng không chắc chắn phải dẫn trở về để cho chủ nhân nấu ăn."

"Thôi được rồi, hắn không xứng."

Tuy nói Diêm Ma là Đại Đạo chí tốn, rất khó giết chết, nhưng đây đối với Lý Niệm Phàm mà nói rõ ràng không phải vấn đề, thứ duy nhất phải cân nhắc chính là thích ăn hay không.

Diêm Ma: "Ô ô ô! (Móa nó ta cám ơn ngươi!)"

Linh chỉ mở miệng nói: "Ta sẽ tiếp tục phong ấn hắn, các vị xin cáo từ."

"Cáo từ."

Đại Hắc thu hồi quần cộc trên đầu của Diêm Ma, dẫn theo mọi người lên đường trở về.

Nó lấy gốc cây ăn quả kia ra, bây giờ đã là một gốc cây trơ trụi, trông kém vô cùng.

Đại Hắc sửa cành cây lại một chút, nhịn không được tức giận nói: "Diêm Ma cái thứ chó má kia, hút một cây ăn quả thật tốt thành khô như thế này, cũng không biết có còn sống nữa hay không, để cho ta bàn giao với chủ nhân như thế nào đây a."

Bọn họ hóa thành lưu quang, bay đi trong Hỗn Độn, bay thẳng về phía Thần Vực.

Cùng một thời gian trước đó.

Ngoài Hỗn Độn Hải vực.

Nơi này là Đệ Nhất giới.

Bên trong Hỗn Độn mênh mông, có một vùng đại địa dày trôi nổi, dưới bầu trời xám xịt lại dựng lên một bệ đá kỳ dị.

Trên bệ đá chạm khắc hoa văn tinh xảo, xung quanh dựng đứng lên sáu tòa Thần đài, bệ đá chính giữa cũng có một tòa Thần đài đứng ở đó.

Trên bảy tòa Thần đài, mỗi một tòa đều có một người ngồi xếp bằng trên đó, pháp lực cuộn trào quanh thân, có lực lượng đại đạo vờn quanh hình thành dị tưởng, khiến cho thiên địa phải vặn vẹo giống như thần phục dưới chân bọn họ vậy.

Sáu người xung quanh đều dẫn lực lượng của riêng mình vào trong cơ thể người ở giữa kia, cấu tạo ra một cái cầu nối đặc thù, cực kỳ kỳ dị.

Bệ đá này rõ ràng là một loại trận pháp nào đó, bọn họ thì đang tiến hành một loại nghi thức đặc thù.

Lại vào lúc này, đôi mắt ở giữa kia lại đột nhiên mở ra, sợ hãi gào thét thành tiếng, "Không ----"

Sau đó thì không gian xung quanh vặn vẹo một trận, thân thể bị lực lượng vô danh nuốt mất, lập tức biến mất ngay tại chỗ!

Vẻ mặt sáu người còn lại đột nhiên biến sắc, trong đôi mắt họ đều hiện ra vẻ kinh hãi và không hiểu.

"Có chuyện gì xảy ra? Cổ Lực người đâu?"

"Đến cùng là ai, thế mà có thể đột nhiên để cho Cổ Lực biến mất ở dưới mắt của chúng ta!"

"Vừa rồi ta dường như thấy được một cái bóng mờ lưỡi câu, tuy nhiên khả năng là hoa mắt."

Bọn họ cau mày, lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa.

Một người trong đó mở miệng nói: "Vừa rồi Cổ Lực dẫn động lực lượng bản nguyên, rất rõ ràng là hóa thân ở bên trong Tuế Nguyệt Trường hà gặp phải nguy cơ, để hắn cái bản tôn này không thể không ra tay."

Một người khác tiếp lời nói: "Đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra, ngay cả bản tôn của hắn vậy mà cũng không đối phó được, thậm chí còn bị đối phương theo đó mà kéo đi qua."

"Chẳng lẽ sinh linh của Đệ Tam giới tiến vào Tuế Nguyệt Trường hà?"

"Các ngươi nói, có phải là người của Đệ Thất giới hay không?"

"Trận đại kiếp ở vạn cổ trước đó, chúng ta dọn dẹp rất triệt để, chỉ có điều đoạn thời gian từ đó cho tới nay tuy lâu nhưng Đệ Thất giới không có khả năng dựng dục ra cường giả bực này."

"Tuy nhiên hình như Đệ Thất giới quả thực phát sinh một số biến cố, đã xuất hiện Đại Đạo chí tôn hình thức ban đầu, chỉ sợ để cho bọn họ có thời gian để trưởng thành thì sẽ rất khó giải quyết."

"Vậy thì đừng chậm trễ!"

Một người trong đó đột nhiên đứng lên, hắn có hình thể cường tráng, khuôn mặt như đá núi bị dao cạo, từ trên Thần đài đạp bộ mà ra, khí tức cuộn trào quanh người, lạnh lùng cao ngạo nói: "Để cho ta dẫn đầu xông phá Hỗn Độn Hải vực, tới Đệ Thất giới, chém chết những biến số kia, quấy cho tới long trời lở đất!"

Dứt lời, hắn bước ra bước chân trầm ổn,t hân thể lập tức biến mất ở nơi xa....

Thần Vực.

Lạc Tiên sơn mạch.

Cả đám người dọc theo đường núi mà đi lên, chẳng mấy chốc thì đã đi tới trước cửa Tứ Hợp viện.

Viện này trông bình thường không có gì lạ, nằm ở giữa khu rừng, nhưng là Hoàng Đức Hằng và Lăng lão đầu đi theo thì trong lòng đang kịch liệt nhảy loạn, cảm giác thở thôi cũng cảm thấy ngột ngạt.

Đây chính là chỗ ở của cao nhân sao?

Ta thế mà không phát giác ra viện này có bất kỳ chỗ thần dị nào, thật sự là quá bất phàm, đây mới thật sự là phản phác a.

Bọn họ vừa hồi hộp vừa mong đợi, không ngừng vặn vẹo khuôn mặt già nua, để khóe miệng nở ra nụ cười.

Chờ chút gặp mặt đại lão, ta nhất định phải giữ cho bằng được nụ cười này.

Tần Mạn Vân tiến lên gõ cửa một cái, sau đó đẩy cửa vào, cười nói: "Công tử, chúng ta trở về."

Lúc này, Lý Niệm Phàm đang ngồi ở trên ghế, dùng dao cạo sạch vảy cá.

Cười nói: "Trở về rồi? Chuyện sao rồi, cứu được người ra không?"

Tần Mạn Vân trả lời: "Đã cứu ra được."

Hoàng Đức Hằng và Lăng lão đầu đi theo thận trọng cất bước đi vào, cung kính hành lễ nói: "Đa tạ ân cứu mạng của Thánh Quân đại nhân."

Lý Niệm Phàm nhịn không được lắc đầu nói: "Các ngươi đây thế nhưng là tạ nhầm người, cứu các ngươi rõ ràng là bọn họ, có quan hệ gì với ta?"

Hoàng Đức Hằng nói: "Khụ khụ, chúng ta đã cám ơn mấy người Mạn Vân cô nương."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, "Tranh thủ tới ngồi đi, các ngươi trở về đúng lúc thật, ta vừa mới câu ra được một con cá lớn, vừa đúng để mời các ngươi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!