Vừa mới câu được một con cá?
Trong nội tâm của mọi người đều giật nảy một cái, sau đó thì ánh mắt cùng rơi vào trên người con cá kia, tròng mắt lập tức như muốn lồi ra ngoài, thiếu chút nữa thì ngất xỉu.
Đây là, khí tức này là ...
Không sai, là con cá kia, chắc chắn là con cá kia!
Không đúng, không phải cá, mà là đại lão xuất thủ bên trong Tuế Nguyệt Trường hà kia!
Hắn quả nhiên đã bị cao nhân câu tới tận đây, hơn nữa còn biến thành cá ... cái này giải thích như thế nào ...
Vào lúc này, bọn họ đều đang tê hết cả da đầu, gần như muốn nổ tung, trong đầu không thể không nghĩ tới cái bàn tay khổng lồ làm cho bọn họ sợ hãi và tuyệt vọng ở bên trong Tuế Nguyệt Trường hà kia.
Tuy nhiên, trong nháy mắt, chủ nhân của bản tay khổng lồ này đã hóa thành một con cá, đang được đặt ở trên thớt, để cho người ta mổ một cách tùy ý như vậy.
Loại cảm giác này thật sự là vãi cả nồi, quá ảo, quả thực giống như nằm mơ vậy.
Đại lão, đại lão siêu cấp!
Trâu bò!!!
Lý Niệm Phàm trông thấy mọi người ngây ngẩn cả người ra thì không thể không cười nói: "Thế nào, bề ngoài con cá này không tệ chứ?"
Tần Mạn Vân nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, thấp giọng nói: "Không ... không tệ, con cá này vừa nhìn đã biết là vô cùng uy mãnh."
Lý Niệm Phàm gật đầu nói: "Đúng vậy, ta nói với các ngươi, lúc vừa câu đi ra, sức sống của nó thế nhưng là rất dồi dào, giãy nảy lên cao ba thước, chất thịt chắc chắn sẽ rất ngon, các ngươi thật đúng là có lộc ăn."
Đây chính là Đại Đạo chí tôn, sức sống có thể không dồi dào được sao?
Chờ chút, chất thịt?!
Cao nhân đây là muốn ăn Đại Đạo chí tôn sao?
Sắc mặt mọi người lập tức đỏ lên, kích động tới mỗi một cái tế bào trong toàn thân đều đang run rẩy, liên tưởng tới tay nghề của cao nhân thì bữa cơm này quả thực khó lường a!
Lăng lão đầu đã hoa mắt chóng mặt từ lúc bước vào Tứ Hợp viện, mới nhẫn nhịn ổn định lại tâm thần thì lại nghe thấy lời vừa rồi của Lý Niệm Phàm, đầu óc lại choáng váng lên, thân thể hắn rùng mình trong giây lát, đột nhiên cảm thấy hơi khó xử, nhịn không được bước ra, giọng run rẩy khẽ hỏi: "Cái này ... ta, ta cũng được ăn sao?"
Lý Niệm Phàm nói: "Người tới là khác, đương nhiên là được rồi, không biết đạo hữu xưng hô như thế nào?"
Lăng lão đầu lập tức nói ngay: "Bần đạo tên là Lăng Lập Quần, là bạn cực kỳ thân với Hoàng Đức Hằng, đi theo hắn mà tới."
Khóe miệng Hoàng Đức Hằng không thể không giật giật vài cái, rất muốn nói thân thân cái con em gái ngươi, hiện tại biết nhấc lên có quan hệ với ta rồi sao? Bình thường làm sao không thấy ngươi nhiệt tình như vậy.
Lăng Lập Quần tiếp tục nói: "Đúng rồi, Thánh Quân đại nhân, lần đầu tới bái phỏng cho nên cố ý mang theo một gốc cây ăn quả tới, chỉ là dọc đường phát sinh chuyện ngoài ý muốn, cây ăn quả có chút không chịu nổi, không biết còn có thể sống được nữa hay không."
Lý Niệm Phàm thầm giật mình, lúc này mới để ý tới gốc cây họ đang khiêng ở đằng sau kia đang trơ trụi, không có một chiếc lá nào, vỏ cây hơi nhăn nheo, trông giống như một gốc cây đã chết vào mùa thu.
Hắn vội vàng đi tới, "Nhanh để cho ta xem xem."
"Đây là cây Hạch đào (cây óc chó)!"
Lý Niệm Phàm nhận ra được, vừa mừng vừa sợ, có chút nghĩ mà sợ nói: "Còn may, lực lượng sinh mệnh của cây này đủ mạnh, còn chưa chết héo hoàn toàn, còn có thể cứu, ta phải nhanh mang nó tới trồng ở hậu viện."
Niếp Niếp và Long Nhi lập tức chạy tới, xung phong nhận việc nói: "Ca ca, chúng ta tới giúp ngươi."
"Ha ha ha, được, cẩn thận một chút."
Tâm trạng Lý Niệm Phàm không tệ, trước đó không lâu được cây hoa hướng dương thì có được hạt dưa, hiện tại lại có cây hạch đào, đối với những quả hạch này, hắn thế nhưng là vô cùng thích.
Mùi vị của hạch đào ăn chẳng những ngon, hơn nữa còn có thể bổ não, cái này thế nhưng còn quý giá hơn nhiều so với hoa quả, xem như không tệ.
"Các vị, xin lỗi tạm thời không tiếp được."
Đồng thời, Lý Niệm Phàm phân phó nói: "Tiểu Bạch, con cá này giao cho ngươi, tranh thủ thời gian xử lý nhanh một chút, làm ra nhiều món ăn tới chiêu đãi khách."
Tiểu Bạch nói: "Được rồi, chủ nhân tôn quý của ta."
Đợi tới khi Lý Niệm Phàm đi hậu viện, Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần lúc này mới thoáng thở phào một hơi, đối mặt với cao nhân quả thực có áp lực quá lớn.
Bọn họ lại tiếp tục âm thầm đánh giá mọi thứ xung quanh trong Tứ Hợp viện, thi thoảng lại co rúm cái cổ lại, vô cùng rung động đối với mọi thứ trong Tứ Hợp viện này.
Đây mới thực là nơi tầm đạo, ẩn chứa tạo hóa vô song trên đời, ở chỗ này, chắc chắn có thể tu luyện tới chí đạo cực hạn, bất kỳ bí cảnh nào cũng không sánh bằng một vài thứ trong này.
"Xuy xuy xuy."
Tiểu Bạch cầm dao phay trong tay, đang dọn dẹp vảy cá một cách cẩn thận, mỗi một dao rơi xuống, vảy cá màu vàng kim tung bay, rơi xuống trên mặt đất, trông có hơi dơ dáy.
Có điều, ánh mắt của Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quân lại tập trung nhìn vào, nhìn chòng chọc những vảy cá kia, hô hấp trở nên dồn dập.
"Đây chính là vảy cá của Đại Đạo chí tôn, trên đó ẩn chứa đại đạo mạch lạc, căn bản không có khả năng gặp được, còn muốn trân quý hơn so với chí bảo!"
"Vảy con cá này, hoàn toàn có thể chế tạo ra đại khí tuyệt thế! Toàn thân Đại Đạo chí tôn đều là bảo, thi thể đủ để thay trời đổi đất!"
Bọn họ la hét ở trong lòng, nhìn vào vảy cá mà mắt đỏ ngầu cả lên.
Khi thấy Tiểu Bạch cầm ống nước, coi đống vảy cá như rác rưởi chuẩn bị phun đi thì tâm thần bỗng nhiên run lên, lập tức không nghĩ ngợi chút nào bước tới.
Mặt mũi Hoàng Đức Hằng đầy vẻ nịnh nọt nói: "Tiểu Bạch đại nhân, xin hỏi vảy con cá này có thể cho ta không? Tại hạ vô cùng cảm kích."
Lăng Lập Quần thì lấy lòng nói: "Tiểu Bạch đại nhân, ngài thế nhưng là thân thể vạn vàng, chỗ vảy cá này đâu cần phải làm phiền ngài tới dọn, để cho ta tới đi, việc này ta quen."
Tiểu Bạch không có vấn đề nói: "Tùy các ngươi vậy, tóm lại phải quét sạch nơi này là được rồi."
"Tiểu Bạch đại nhân yên tâm, cứ giao cho ta."
"Tiểu Bạch đại nhân rộng rãi, bái tạ."
Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần cười nịnh cúi đầu với Tiểu Bạch, vừa quay đầu, nụ cười biến mất, hai người lập tức nhặt lên từng chiếc vảy.
Khuôn mặt Hoàng Đức Hằng đỏ lên giận dữ mắng nhỏ: "Lăng lão đầu, ngươi có ý tứ gì? Lão tử chia sẻ cơ duyên với ngươi nên mới mang ngươi tới chỗ của cao nhân, ngươi vậy mà đối với lão tử như vậy? Ta nói rồi, nhặt đồ bỏ đi là công việc của ta!"
"Đánh rắm! Công việc nhặt đồ bỏ đi này người có tài mới chiếm được, quên nói cho ngươi biết, ta tu tiên trước đây chính là đại vương rác rưởi."
Lăng Lập Quần không nhường một bước nào, vừa vùi đầu nhặt vảy cá trên đất, vừa nói: "Cây ăn quả kia thế nhưng là của ta, nói tới, ngươi còn là dánh tới ánh sáng của ta!"
Hoàng Đức Hằng mắng to: "Ngươi cái tên bạch nhãn lang này, vừa rồi là nói ra lời chó là bằng hữu cực kỳ thân với ta."
Hai người vừa mắng nhau vừa nhanh chóng nhặt vảy cá, có điều trong lòng bọn hắn cũng không có quên đi công việc của chính mình, quát dọn sân bãi tới còn sạch sẽ hơn so với liếm.
Một lát sau, Lý Nhiệm Phàm từ hậu viện đi ra, nói với Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần: "Đa tạ hai vị tặng cây ăn quả, có lòng."
Bọn họ vội vàng nói: "Thánh Quân đại nhân khách khí, chúng ta thật ra thì chẳng qua là gặp hoa hiến phật mà thôi."
Sau đó, Lý Niệm Phàm mang nước trái cây và đồ ăn vặt lên cho mọi người, sau đó thì cùng Tiểu Bạch tiến vào khâu nấu nướng.
Bởi vì con cá này rất lớn, nên phải chọn ra nhiều cách ăn con cá này, đầu cá nấu canh, thân cá thì kho tàu, da cá thì chiên dầu, chẳng những không lãng phí mà hương vị còn là mỗi loại mỗi vẻ.
Nước trái cây và đồ ăn vặt tuy rằng cũng đều không phải là thứ bình thường, để cho Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần phải kinh hô trong lòng, nhưng lực chú ý của bọn hắn phần lớn vẫn không tự chủ được mà đặt vào trên con cá kia.
Dù sao, đây cũng là Đại Đạo chí tôn a!
"Cô cô cô -- "
Dần dần, nước canh trong nồi bắt đầu sôi trào lên, một cỗ mùi thơm theo đó bay ra, dung nhập vào không khí, chui vòa xoang mũi của mọi người, để bọn hắn nuốt nước bọt không ngừng, trông mà thèm không thôi.
Đây chính là mùi vị khi chín của Đại Đạo chí tôn sao? Ngay cả trong mùi thơm cũng mang khí tức của Đại Đạo.
Còn chưa bắt đầu ăn, chỉ việc ngủi cỗ mùi thơm này thôi, bọn họ đã đều có cảm ngộ đối với đạo của chính mình.
Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần càng là lập tức nhắm mắt lại, vừa dùng sức hít lấy mùi thơm, vừa đắm chìm trong đó, mặt mũi đầy vẻ say mê, trên khuôn mặt già hiện ra vẻ tương đối hèn mọn.