"Ca ca, ăn được chưa?"
Long Nhi và Niếp Niếp đã ngồi ở trước bàn, trước mặt đã bày xong bát đũa, một bộ dáng vẻ có thể ăn bất cứ lúc nào, trông mòn con mắt.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Đừng nóng vội, sắp rồi, chờ ta trước tiên thả vào chút rau thơm."
Vừa nói, hắn nhấc nắp nồi lên.
Trong một cái chớp mắt, một làn khói dày đặc như sương mù bay ra từ trong nồi, bao phủ xung quanh trông như tiên cảnh.
Mà ở trong mắt mọi người thì trong nồi bộc phát ra vầng sáng vô tận, đây quả thực là gió lốc linh khí, đại đạo bay múa đầy trời.
Thế này sao lại là đang nấu canh cá, đây rõ ràng chính là đang nấu đại đạo a!
Lý Niệm Phàm thuận tay cho hành lá và rau thơm đã chuẩn bị sẵn vào trong nồi, đảo đơn giản vài đảo thì cười nói: "Được rồi, mọi người chuẩn bị bắt đầu ăn đi."
Sắp bắt đầu ăn rồi sao?
Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần đều giật mình trong lòng, giống như học sinh tiểu học nghe thấy lão sư nói bắt đầu giảng bài, lập tức ngồi nghiêm chỉnh, thở mạnh cũng không dám.
Bọn họ trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào món ăn trong nồi được múc lên, sau đó bày ra ở trước mặt mình.
"Ta chuẩn bị bắt đầu a!"
Long Nhi và Niếp Niếp kích động hô to một tiếng, sau đó thì tuyệt không khách khí gắp lấy một miếng thịt cá đưa vào trong miệng của mình.
"A miamiamia~ "
"Trời ạ, ăn quá ngon!"
"Cảm giác hương vị như muốn nổ tung ra ở trong miệng, chất thịt của con cá này so với bất kỳ một con cá nào mà ta đã từng ăn đều vượt xa."
"Một con cá lớn như vậy, chất thịt thế mà lại không có già, ngược lại trơn mềm vô cùng, rất đã miệng."
Lý Niệm Phàm nhịn không được vỗ vào đầu của các nàng một cái, cười mắng: "Ăn thì ăn đi, lấy ở đâu ra nhiều lời như vậy."
Hai tiểu nha đầu này đi theo chính mình, nói ra những lời nói tâng bốc như vậy càng ngày càng nhiều, ăn thôi còn thuận tiện đánh giá một phen, thật sự là một đôi biết làm cho mình có thể diện.
Long Nhi và Niếp Niếp lè lưỡi ra, không lên tiếng.
Thịt cá là ăn ngon thật, tuy nhiên ở sau khi vào trong bụng của các nàng, một cỗ khí tức ấm áp đột nhiên bộc phát ra trong bụng, cỗ khí tức này chẳng những trong nháy mắt dung nhập vào pháp lực của các nàng, để pháp lực của các nàng trong nháy mắt tăng lên mấy lên, càng là xông thẳng lên đầu, để các nàng rơi vào một loại trạng thái kỳ dị.
Đầu óc của các nàng lập tức trống rỗng, cả người giống như đang trôi lơ lửng bên trong Hỗn Độn, giơ tay lên là sẽ có tinh thần bay tới, sau đó chuyển động quanh xung quanh bên cạnh mình.
Tinh thần càng ngày càng nhiều, coi càng nàng làm trung tâm, vào lúc này, các nàng giống như thành trung tâm của Hỗn Độn, trong lúc giơ tay đủ để chưởng khống vũ trụ vô tận.
"Cỗ cảm giác này là ... cảm giác chưởng khống đại đạo?"
"Tay cầm nhật nguyệt hái tinh thần, tới cuối Thiên Đạo ta là đỉnh! Đây là góc nhìn của Đại Đạo chí tôn sao!"
"Lúc ca ca làm thịt cá, đều dung nhập đạo con cá này vào trong đó."
Long Nhi và Niếp Niếp kinh thán không thôi, các nàng cảm ngộ đạo tự nhiên mà vậy theo đó bắt đầu dâng trào, cùng với pháp lực, lập tức đưa nhanh chóng đẩy cao tu vi của các nàng lên.
Chỉ là một miểng thịt cá, đã khiến cho các nàng từ Thiên Đạo sơ kỳ sắp đẩy lên tới cảnh giới Thiên Đạo trung kỳ!
Phải biết, trước đó không lâu các nàng thế nhưng là vừa mới đột phá tới cảnh giới Thiên Đạo.
Tư Đồ Thấm và Tần Mạn Vân cũng theo đó gắp một miếng thịt cá lên rồi để vào trong miệng mình.
Lập tức, bọn họ chỉ cảm thấy thân thể giống như theo gió mà lên, trở nên vô cùng nhẹ nhàng, như thể dung nhập vào trong gió, một mực bay bay ra khỏi Thần Vực, đứng ở trên Hỗn Độn.
Bọn họ theo dõi sự thay đổi của các tinh thần, cảm nhận được sự ra đời và hủy diệt của ngàn vạn thế giới.
Ngón tay Tần Mạn Vân không thể không nhảy lên, giống như muốn lấy quỹ tích tinh thần làm dây đàn, khảy lên một bản chương nhạc Hỗn Độn, Tư Đồ Thấm cũng sinh ra một cỗ xung động, muốn dùng bút lông miêu tả đi ra sự thay đổi của toàn bộ Hỗn Độn.
Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần cũng khó nhịn xuống, vô cùng chờ mong cầm lấy thìa, chậm rãi múc một muống canh cá màu trắng như sữa, sau đó hút vào trong miệng từng chút một.
Lập tức, thân thể bọn họ chấn động mãnh liệt, vẻ mặt lập tức đỏ lên cả một mảnh, lực lượng cường đại tới gần như kéo căng cơ thể của bọn họ, bụng càng là lập tức phồng lên.
Có điều bọn hắn cắn răng một cái, trong lòng hạ quyết tâm, gắt gao áp chế xuống, liều mạng tiêu hóa, sợ sẽ tạo ra động tĩnh gì đó ở trước mặt cao nhân.
Dựa vào thực lực của bọn hắn, thế mà thiếu chút nữa thì không thể ngăn cản lực lượng bên trong một ngụm canh này, cái này thực sự quá trân quý, thế giới không có linh đan diệu dược nào có thể so sánh.
"Quá cường đại, thật khó có thể tin, nấu cơm thế mà có thể nấu tới tinh hoa của Đại Đạo chí tôn đều ở bên trong nồi canh này."
"Cao nhân thực sự là quá trâu bò, chỉ là nấu nướng chi đạo này, chỉ sợ đã đạt tới tiêu chuẩn Đại Đạo chí tôn!"
Bọn họ nghĩ tới mà chấn động không gì sánh nổi, đồng thời trong lòng không thể không sinh ra một loại bất đắc dĩ và bi ai.
Món ăn nghịch thiên như thế này đặt ở trước mặt mình, lại bởi vì năng lực có hạn mà không cách nào ăn nhiều một cách thỏa thích, đây quả thực là tra tấn.
Chuyện thống khổ nhất trên đời không phải mong mà không được, mà là rõ ràng có đồ vật tuyệt vời nhất bày ra ở trước mặt mình, nhưng lại bởi vì năng lực có hạn mà không cách nào hưởng dụng một cách thỏa thích.
Bi ai a!
Đát Kỷ và Hỏa Phượng cũng là há đôi môi đỏ ra, bắt đầu ăn.
"Ô ... nóng quá!"
Tư thế của các nàng vặn vẹo, trên thân thể mềm mại thế mà xuất hiện một lớp mồ hoi thật mỏng, một cỗ lực lượng nóng rực đang du tẩu trong cơ thể, để các nàng giống như ngâm mình vào trong suối nước nóng.
Các nàng vốn đã đi tới cảnh giới nửa bước Đại Đạo, thịt con cá này xuất hiện, lập tức thúc giục tu vi của các nàng, để khoảng cách các nàng đạt tới Đại Đạo chí tôn càng ngày càng gần, cỗ lực lượng cường đại này, cần dùng tâm đi tiêu hóa.
Bữa cơm này cũng chỉ có Lý Niệm Phàm là ăn tới không kiêng nể gì cả, thịt cá kho phối hợp với canh cá tươi mới, quả thực chính là song tuyệt, ăn tới người vô cùng dễ chịu, vô cùng hài lòng.
Hắn uống hết một bát canh cá, nhịn không được nói với đám người Hoàng Đức Hằng: "Các ngươi thật không cần phải khách khí như vậy đâu, cứ ăn đi, các ngươi ăn quá ít a."
Không biết là bọn họ có chuyện gì xảy ra, ăn canh mà cũng dùng thìa, múc một muống một muỗng nhỏ, hai lão già rồi còn đóng vai thục nữ làm cái gì nữa a.
Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần vội vàng nói: "Khụ khụ, chúng ta thật không cách khí, ăn được rất nhiều, thật đủ rồi."
Lý Niệm Phàm nhìn vào số canh còn lại trên bàn, mở miệng nói: "Ai, chúng ta nhiều người như vậy, thế mà còn chưa có tiêu diệt hết con cá này, lực chiến đấu của các ngươi thật không được a, thật không còn người nào ăn sao?"
"Công tử, ta thật là đã no đủ rồi."
Đát Kỷ và Hỏa Phượng đứng lên, cùng nhau đi về phía chỗ máy tập thể hình bên kia, các nàng cần thông qua luyện yoga để tiêu hóa những gì đạt được từ bữa cơm này, thực sự tiêu hóa không được, buổi tối sẽ luyện với công tử một chút, chắc hẳn chẳng mấy chốc là có thể bước vào Đại Đạo.
Cái bụng Giang Lưu phình lên, nói chuyện giống như cũng có hơi đuối sức, "Thánh Quân đại nhân, ta đã no quá rồi."
Lý Niệm Phàm khoát tay áo, "Thôi được, Tiểu Bạch mang đồ ăn còn thừa lại ra hậu viện làm phân bón đi, đúng, cũng đổ vào trong hồ nước một chút để cho những con cá kia ăn."
Tiểu Bạch lập tức lĩnh mệnh đi.
Sau đó nó bưng đồ ăn thừa tiến vào hậu viện, trong chốc lát, toàn bộ hậu viện đều náo nhiệt lên, lá cây rung động ào ào ào.
"Tiểu Bạch Tiểu Bạch, cho ta một ngụm."
"Canh cá thơm quá a, nhanh tưới vào dưới ta một chút, ta cần tưới nhuần."
Trong hồ nước, những con cá kia càng là đã đợi không kịp, thi nhau nhảy ra khỏi mặt nước tạo ra từng đường từng đường vòng cung trên không trung.
"Oa, món ăn mà cao nhân làm ra, quá thơm!"
"Đây chính là món ăn mà nguyên liệu là Đại Đạo chí tôn a, quả thực vượt quá tưởng tượng, quá làm cho người ta kích động!"
"Cơ duyên lớn, tạo hóa lớn, chúng ta thật sự là quá hạnh phúc!"
"Cao nhân trâu bò!"
...