Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 904: CHƯƠNG 904: DIỆT THẾ MA ĐAO!

Bên ngoài Tứ Hợp viện.

Sau khi Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần cung kính chào từ biệt với Lý Niệm Phàm thì đang chậm rãi đi xuống chân núi.

Trong đôi mắt già nua của Lăng Lập Quần hiện ra nước mắt, bờ môi run rẩy, vô cùng tiếc hận nói: "Nhiều canh cá như vậy, cứ vứt sạch như vậy, nghĩ thôi mà đã đau lòng tới không thể thở nổi rồi."

Một bữa ăn giàu có tới cực điểm như vậy, ngưng tụ tinh hoa cả đời của Đại Đạo chí tôn, hoàn toàn có thể nói là tạo hóa độc nhất vô nhị có một không hai trong Hỗn Độn, thế mà ... bọn họ lại chỉ có thể ăn được mấy ngụm...

Đây quả thực còn khó chịu hơn so với việc giết bọn hắn.

Nếu như có thê,r bọn họ tình nguyện uống canh uống tới bạo thể mà chết, làm một con ma no đủ cũng là hạnh phúc.

"Ai, ai nói không phải sao? Một nồi canh cá lớn như vậy, ta tổng cộng chỉ múc năm muôi nhỏ, đây là ta đánh bạc với tính mệnh liều chết đi uống, ô ô ô..."

Hoàng Đức Hằng cũng là bi thống mà gật đầu, nói tới chỗ thương tâm, tiếc nuối mà khóc ồ lên.

Lăng Lập Quần hâm mộ nói: "Có thể được cao nhân nuôi dưỡng ở hậu viện thì thật sự là quá hạnh phúc, mỗi ngày ăn chút canh thừa thịt nguội, vậy cũng là cơ duyên vô cùng to lớn."

Hoàng Đức Hằng khoát tay áo nói: "Được rồi, xem như như thế, chúng ta cũng nên thỏa mãn, một bữa ăn như vậy chắc chắn đều ở trong bố cục của cao nhân, nếu như chúng ta quá tham lam, chắc chắn sẽ làm cho cao nhân phản cảm."

Lăng Lập Quần gật đầu nói: "Nói cũng phải, một bữa ăn như vậy đã để chúng ta cùng lúc đi tới cảnh giới Thiên Đạo đỉnh phong, thậm chí mơ hồ thấy được đại đạo, đây chính là cảnh giới mà chúng ta tu luyện vô số năm tháng cũng xa không thể chạm!"

Việc lấy Đại Đạo chí tôn làm thức ăn, nếu thật sự để một người ăn hết sạch thì chỉ sợ có thể nhảy lên trở thành cường giả rất mạnh, tuy nhiên cái này rõ ràng là không được thực tế, dù cho là Đát Kỷ và Hỏa Phượng thì cũng làm không nổi.

Càng là cường giả, tài nguyên chiếm lấy càng nhiều, lực lượng trong cơ thể tự nhiên càng lớn, mà một khi bỏ mình lực lượng phóng thích ra cũng không thể tưởng tượng, giống như một kình rơi xuống mà sinh ra vạn vật.

Giống như Bàn Cổ năm đó bỏ mình, có thể huyễn hóa ra thế giới Hồng Hoang, dựng dụng ra long phượng những sinh linh cường đại này, tinh hoa của Đại Đạo chí tôn vậy dĩ nhiên càng cao cấp hơn vô số, dựng dục ra đại năng Thiên Đạo chẳng qua cũng chỉ là thao tác thông thường.

Hoàng Đức Hằng đột nhiên cười nói: "Lăng lão đầu, ngươi khi đó thế nhưng là không tin ta, hiện tại ta mang ngươi đi kiếm lần tạo hóa này thì cảm thấy như thế nào?"

Lăng Lập Quần nhếch miệng, kiêu ngạo nói: "Được, lần này xem như ta nhờ ơn của ngươi, đa tạ ngươi có thể nghĩ tới ta."

"Yêu hô, ta vẫn là lần đầu tiên nghe thấy ngươi nói lời đa tạ a, ha ha ha."

Hoàng Đức Hằng cười lên ha hả, trêu ghẹo một lúc thì sau đó lại ngưng trọng nói: "Lần này chúng ta tham dự vào chuyện lớn như vậy, biết được bí mật, lại may mắn đạt được tạo hóa mà cao nhân ban cho, chắc chắn phải làm việc cho cao nhân thật tốt mới phải!"

"Ta cần ngươi tới dạy sao?"

Lăng Lập Quần hừ hừ, sau đó thì cảm khái nói: "Không nghĩ tới Hỗn Độn chúng ta thế mà thuộc về Đệ Thất giới, cũng không biết những giới khác kia sẽ như thế nào, hơn nữa Cổ tộc lại ngo ngoe muốn động, xem ra loạn thế thực sự sắp tới a! Cao nhân làm như thế, nghĩ tới là có bố cục lớn, chúng ta tự nhiên phải như Thiên Lôi sai đâu đánh đó."

Hoàng Đức Hằng nói: "Đi đi đi, chúng ta cùng đi Thiên Cung thông báo chút."

...

Một đoạn thời gian sau đó, cũng không có chuyện gì lớn xảy ra, Lý Niệm Phàm lại trở về trạng thái nhàn nhã trong Tứ Hợp viện.

Làm đủ loại việc, dưỡng cá, đánh đàn, thư pháp vẽ tranh vân ... vân, thi thoảng còn mang theo mọi người đi ngắm cảnh xung quanh, rất là hài lòng.

Về phần đông đảo thế lực trong Thần vực, ở khi sau khi nghe thấy Hoàng Đức Hằng và Lăng Lập Quần thu hoạch được cơ duyên ở chỗ của cao nhân thì đều không ngoại lệ đều đỏ ngầu cả mắt, cả đám đều đi khắp nơi tìm kiếm lấy nơi có linh căn đặc thù.

Hôm nay.

Đệ Nhất giới, bên ngoài Hỗn Độn Hải vực

Nơi này có một Cổ tộc đang tập trung lại, bọn họ nhìn sâu vào trong Hỗn Độn Hải vực, giống như đang đợi cái gì đó.

Mà ở trước mặt bọn họ, có một cái vòng xoáy màu đen hiển hiện lên, trong vòng xoáy còn có đại đạo loạn lưu đang chuyển động loạn lên, không biết dẫn tới nơi nào.

Có bốn tên đại năng Cổ tộc phân biệt đứng ở xung quanh vòng xoáy, thi triển pháp lực, ổn định lại vòng xoáy này.

Lúc này, một tên Cổ tộc bước chân mà tới, đảo mắt đã đi tới nơi này, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào vòng xoáy, khí tức cuộn trào lên quanh người, giống như nắng gắt, tỏa ra ánh sáng vàng bức người, lập tức trở thành tiêu điểm của toàn trường.

Hắn chính là một trong bảy đại chí tôn kết nối với Tuế Nguyệt Trường hà.

Tất cả Cổ tộc ở xung quanh đều hành lễ nói: "Bái kiến Cổ Hà chí tôn."

Cổ Hà khẽ gật đầu, hỏi: "Thông đạo vượt qua Hỗn Độn Hải vực sao rồi? Lúc nào có thể đi vào Đệ Thất giới?"

Có người trả lời: "Bẩm chí tôn, đại đạo loạn lưu bên trong Hỗn Độn Hải vực rõ ràng là đã yếu đi rất nhiều, hơn nữa rất nhiều khí tức cũng đều đang thức tỉnh, đoán chừng không tới năm năm nữa, sẽ có ngày ổn định lại, lại thêm chúng ta đang dốc sức đả thông, tới lúc đó, cái cửa vào này sẽ ổn định, đủ để tiến vào Đệ Thất giới."

"Năm năm? Quá chậm."

Cổ Hà nhướng mày, lắc đầu nói: "Đệ Thất giới không chỉ có Thần vực, mà còn có dấu hiệu xuất hiện Đại Đạo chí tôn, đây cũng không phải là điềm tốt, chắc chắn sẽ xảy ra biến cố mà chúng ta khó mà dự báo được."

Thời gian năm năm, đối với phàm nhân mà nói thì dài, nhưng đối với Cổ tộc sống trong năm tháng vô tận mà nói thì chẳng qua chỉ là trong nháy mắt.

Có điều bây giờ, một số người ở tại Đệ Thất giới kia truyền về báo động, lại thêm bên trong Tuế Nguyệt Trường hà xuất hiện chuyện ngoài ý muốn khiến trong lòng Cổ Hà bất an, không thể chờ được.

"Cổ Hà chí tôn có ý tứ là?"

Cổ Hà lạnh nhạt nói: "Trước tiên ta vượt giới đi qua, có ta đi qua, không cần biết là loại biến cố nào xuất hiện, ta đều có thể trấn áp dễ dàng! Lần này tuyệt đối không được có chuyện ngoài ý muốn nào nổi lên, chúng ta nhất định phải san bằng Đệ Thất giới!"

Người kia khổ sở nói: "Cổ Hà chí tôn, thực lực càng mạnh gặp phải đại đạo loạn lưu cũng sẽ càng mạnh, chỉ sợ khó mà làm được."

"Ta dám nói như vậy thì tự nhiên là có biện pháp."

Trong giọng nói của Cổ Hà tràn đầy ngạo nghễ, "Các ngươi nghe ta, ta sẽ bước vào Đệ Thất giới ở một tháng sau!"

Dừng một chút, bên trong đôi mắt của hắn lóe ra ánh sáng khác thường, sau đó cười lạnh nói: "Trước đó, ta còn phải tạo cho Đệ Thất giới một số phiền phức trước!"

Lời nói này rơi xuống, tay hắn vừa nhấc lên, trong tay xuất hiện một thanh cổ đao màu vàng đen, trên thân đao còn quấn lấy khí đen, khí tức hung lệ ngập trời tràn ra, càng ẩn chứa khí tức sát lục (giết chóc) vô tận, không biết đã tru diệt (giết chết) bao nhiêu sinh linh.

"Diệt Thế Ma đao! Đồng bạn của ta ngươi đi trước đi!"

Cổ Hà đưa tay vung lên, lập tức ném Ma đao vào bên trong vòng xoáy kia!

...

Đảo mắt, thời gian ba ngày lại trôi qua.

Hôm nay, một thanh đại đao đen nhánh hóa thành luồng sáng màu đen bay xuyên qua trong Hỗn Độn.

"Hô hô hô!"

Đại đao này phát ra tiếng rít gào, khói đen kinh khủng ở xung quanh thế mà huyễn hóa ra vô số quỷ ảnh, trông sữ tợn và đáng sợ, uy thế kinh thiên càng là ngưng tụ ra vòng xoáy, mang tới chấn động trong Hỗn Độn.

Nó không biết từ chỗ nào bay qua mà tới, dọc được thế không thể đỡ, nhưng phàm là những tinh thần gặp ở trên đường đi, tất cả bởi một đao mà trảm diệt, hóa thành dòng lũ năng lượng đáng sợ, lan tràn ra khắp nơi.

Cuối cùng đi vào bên trong một phương thế giới nhỏ, xuyên qua trời xanh, ngừng lại ở một nơi nào đó trong thế giới nhỏ này.

"Ầm ầm!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!