Quan trọng nhất là, cái tên này căn bản chính là kẻ điên, ai còn nguyện ý đánh với hắn?
Có điều, sắc mặt Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong đều trở nên ngưng trọng, bày ra tư thế chuẩn bị chiến đấu.
"Hắn lại muốn diệt Thần Vực, vì sao hắn lại nảy sinh ra loại ý chí này? Tuyệt đối không thể để cho hắn thực hiện được!"
Thần Vực thế nhưng là chỗ của cao nhân, há lại có thể cho tà ma bực này tới làm càn!
Dương Tiễn chắp tay nói: "Các vị, tà ma cường đại, khẩn cầu cùng nhau liên thủ, không thể để cho hắn muốn làm cái gì thì làm!"
Lão giả Bạch Vân quán kia gật đầu nói: "Đó là tự nhiên."
Một người trung niên khác thế lực ở bên trong Thần Vực cũng ngưng trọng nói: "Hắc đoa kia quá quỷ dị, mọi người đều phải cẩn thận."
Có điều, còn có mấy người không có nói gì, yên lặng lui lại.
Cổ Chiến quá mạnh, tới giao thủ rất có thể sẽ chết, bọn họ không muốn đi liều tính mạng, cảm thấy không cần thiết.
"Thần Vực, diệt Thần Vực!"
Trong miệng Cổ Chiến lại lẩm bẩm lần nữa, sau đó ánh mắt quyết định một cái phương hướng, bắt đầu dậm chân mà đi!
Dương Tiễn lạnh lùng nói: "Ngăn hắn lại!"
Vừa dứt lời, hắn xuất thủ trước, cổ tay vừa nhấc, Khổn Tiên Thằng theo đó mà ra, hóa thành một luồng ánh sáng, với xu thế trói buộc lao về phía Cổ Chiến.
Cổ Chiến vung tay lên, Hắc đao trẳm thẳng vào trên luồng sáng đó, Khốn Tiên Thằng lập tức một phân thành hai, mất hết linh vận.
Khí tức giết chóc của Cổ Chiến nhận ra Dương Tiễn, sát phạt cuồng bạo mà tới.
Ngay vào lúc đám người Tiêu Thừa Phong ngưng tụ pháp lực, thời khắc chuẩn bị cùng nhau xuất thủ, một luồng sáng hoa lệ đột nhiên từ đằng xa kích xạ mà tới, rơi vào xong quanh Cổ Chiến, biến thành lồng giam, vây Cổ Chiến vào trong đó.
"Trải qua nhật nguyệt tịch diệt, ngồi nhìn năm tháng trôi qua, ta sẽ tuyên cổ vĩnh hằng!"
Một giọng nói như có như không mà uy nghiêm vang lên theo, để trong lòng đám người Dương Tiễn hơi kinh ngạc, giương mắt nhìn lại, đã thấy nơi xa có một đạo thân ảnh đang chậm rãi tới gần.
Sắc mặt của mọi người đều ngưng tụ, không dám khinh thường, từ khí tức tới xem, người này thật sự không thể khinh thường.
Lời này có ý tứ là còn muốn lâu đời hơn so với năm tháng, đây tuyệt đối là một lão quái vật!
Nói không chừng tới từ trước vạn cổ!
Dần dần, một người mặc trường sam màu trắng chậm rãi tiến vào tầm mắt của mọi người, trường sam màu trắng nổi bồng bềnh, ẩn chứa tiên khí, quanh thân tỏa ra hào quang, mang tới cảm giác cao thâm khó lường cho người.
Trên mặt của hắn lại là đeo một chiếc mặt nạ kỳ lạ, trên mặt nạ hiện ra khuôn mặt đứa bé đang nở nụ cười, khuôn mặt đứa bé này đỏ rực, cười híp mắt.
Mang tới cho người ta một loại cảm giác người vật vô hại.
Dương Tiễn lập tức tiến lên hành lễ: "Tại hạ Dương Tiễn, đa tạ tiền bối xuất thủ tương trợ."
Người kia gật đầu nói: "Ta chính là Tinh Nhai chủ Chưởng Tinh các, bởi vì cảm ứng được khí tức của Diệt Thế Ma đao nên mới đặc biệt chạy tới đây,k không nghĩ tới vẫn là tới chậm một bước, để nó khống chế giết chóc."
Tiêu Thừa Phong kinh ngạc nói: "Đao kia gọi là Diệt Thế Ma đao? Cái tên thật là bá đạo."
Tinh Nhai mở miệng nói: "Đây cũng không phải là chí bảo vô chủ, mà là binh khí thuộc về Đại Đạo chí tôn, chủ nhân gọi là Cổ Hà là chí tôn của Cổ tộc."
Mọi người lập tức sợ hãi, "Binh khí của chí tôn Cổ tộc?"
Khó trách Ma đao này sẽ tạo ra giết chóc không ngừng nghỉ, hóa ra chính là vì diệt thế mà tới!
Đồng thời, họ cũng ngạc nhiên về sự uyên bác của Tinh Nhai, ngay cả chí tôn Cổ tộc cũng biết, quả nhiên không thể nghi ngờ gì nữa hắn là lão quái vật, nói không chừng còn là một vị ... chí tôn.
Dương Tiễn càng cung kính hơn nói: "Tiền bối, tại sao Diệt Thế Ma đao lại buông xuống chỗ này?"
Tinh Nhai nói: "Diệt Thế Ma đao chỉ là đi trước, nó buông xuống Hỗn Độn, nói rõ Cổ Hà cũng sắp tới, hắn đây là đang lập chiến thư đối với Hỗn Độn, khiêu khích thôi."
"Người chưa tới, binh khí đã tới trước, quá càn rỡ, đây là không để chúng ta vào trong mắt một chút nào."
"Đây là chí tôn a, hắn có lực lượng để làm như thế."
"Trời ạ, chỉ là một thanh đao thôi vậy mà đã lợi hại như vậy, thế thì khi Cổ Hà kia tới thì sẽ đáng sợ cỡ nào?"
Mọi người đều kinh hãi không thôi, cảm nhận được một trận hoảng sợ.
Tinh Nhai mở miệng nói: "Diệt Thế Ma đao được sinh ra ở bên trong giết chóc không ngừng nghỉ, một khi kẻ yếu tới gần thì sẽ bị sát khí của nó thôn phệ, cường giả tới gần thì bị nó thao túng tâm chí, trở thành máy móc tới diệt thế, Cổ Hà chính là muốn để thanh đao này gia tăng phiền phức cho Hỗn Độn."
Có người may mắn nói: "Còn may có tiền bối xuất thủ, bằng không thì ai mà có thể ngăn cản, chắc chắn sẽ gây ra thảm họa."
Tuy nhiên, lời nói của hắn vừa dứt, lại đột nhiên có một tiếng răng rắc truyền tới.
Sau đó, chỉ thấy cái lồng giam giữ Cổ Chiến kia đã bị nứt ra.
Cái này. . .
"Ầm!"
Đao mang của Diệt Thế Ma đao từ trong cái khe nứt bắn ra, khí tức hủy diệt kinh khủng làm cho mọi người thi nhau lui lại, sau đó thì thấy cái lồng giam kia lập tức nổ tung, Cổ chiến lao ra một cách điên cuồng.
"Giết!"
Tay hắn nắm lấy Diệt Thế Ma đao, đối với mọi người chính là một trận chém lung tung.
Có người vội vàng nói: "Tiền bối, Diệt Thế Ma đao thoát khỏi lồng giam của ngươi."
Tinh Nhau nói lời nói nhẹ như mây gió: "Ta không mù, hơn nữa lồng giam của ta vốn không nhốt được hắn."
"Ngươi, ngươi..."
Tiêu Thừa Phong bừng tỉnh đại ngộ, trừng mắt nhìn Tinh Nhai, "Vừa rồi ngươi đều là trang bức (làm ra vẻ)? Móa nó ta còn tưởng rằng ngươi lợi hại thật!"
Móa nó, vừa ra trận bản thân nói ra lời dạo đầu ngưu bức như vậy, còn thể hiện ra dáng vẻ cao thâm khó lường, sau đó thì lại tỏ ra uyên bác nói ra một số bí mật, thổi lên tới rất lợi hại, cuối cùng cung cấp cho người một loại gọi là căng thẳng trực tiếp.
Giỏi thật, Tiêu Thừa Phong nói thẳng ra là giỏi thật.
Phong cách trang bức này còn muốn trang bức hơn so với mình.
Những người khác cũng đều trợn tròn mắt, vốn còn tưởng rằng lần này ổn rồi.
Dương Tiễn hít sâu một hơi, trịnh trọng nói: "Đừng phân tâm, mọi người liên thủ với nhau."
Mọi người cùng nhau xuất thủ, đông đảo ánh sáng pháp tắc xung kích về phía Cổ Chiến, lực lượng thần thông lan tràn ra, hóa thành lớp lớp dị tượng kinh thiên, muốn trấn áp Cổ Chiến.
Tuy nhiên, Cổ Chiến cầm Diệt Thế Ma đao trong tay, bằng vào một đao là có được lực lượng trảm diệt vạn pháp, công kích càng vô cùng cường đại, bình thường chỉ một đao vừa được vung ra thì đã đủ để vượt qua bất luận thần thông gì, để cho người ta không thể không tránh né mũi nhọn.
Hơn nữa, đao này không chỉ có ánh sáng hủy diệt kinh khủng, càng là có khí tức oán linh vô tận, quỷ khóc sói gào, cắn xé thôn phệ đối với mọi người.
Đây chính là binh khí của Đại Đạo chí tôn, nhiễm lấy khí tức đại đạo, thật sự là cường đại tới không thể tưởng tượng, quả thực để cho người ta cảm thấy tuyệt vọng.
Chẳng mấy chốc, mọi người cùng nhau hợp lực, không còn cách nào khác là phải chiến đấu nhưng một số người trong số họ đã bị thương, trận chiến vô cùng khó khăn.
Quanh người Tinh Nhai lóe lên quang mang, đằng sau giống như có ngàn vạn tinh thần lập lòe, bắn ra vô số đốm lửa, bắn về phía Cổ Chiến, "Tinh Quang Thôi Sán! (Ánh sao sáng ngời!)"
Lão đạo Bạch Vân quán trong tay cầm phất trần, vạch một cái vào trong không gian, lập tức có thần lôi dâng trào, ánh sáng màu tím bay vút lên trời, "Thiên Tuyệt Thần lôi!"
"Chưởng Diệt Càn Khôn!"
Mọi người cắn răng, cùng nhai thi triển thần thông, dẫn tới không gian vô tận vặn vẹo sụp đổ, oanh kích về phía Cổ Chiến.
Cổ Chiến cầm đao bằng hai tay, quét ngang không ngừng, đao mang đen nhánh thôn phệ mọi thứ, quét ra ngoài liên tục không ngừng.
"Mãn đường hoa túy tam thiên khách, nhất kiếm sương hàn thập tứ châu."
Hai mắt Tiêu Thừa Phong ngưng trọng, tay cầm trường kiếm, kiếm khí dâng trào lên như thủy triều, thoáng cái lấp đầy toàn bộ trời xanh, hàn mang chói mắt che lấp tất cả, nhuộm xung quanh thành trắng sáng, vạch phá trời xanh.
Kiếm quang vô tận từ bốn phương tám hướng bao trùm lấy Cổ Chiến, với nhiều thần thông đáng sợ như vậy, hắn không có khả năng tất cả đều có thể ngăn cản được, bị kiếm quang đáng sợ quét ngang ngực!