Trong Hỗn Độn mênh mông, một trận đại chiến kéo lên màn mở đầu.
Ba động khủng bố, ánh sáng vô số pháp lực đang tỏa ra, như là tinh hà đang nổ tung trong Hỗn Độn vậy, còn óng ánh hơn so với tinh thần.
Ánh kiếm hoa mỹ xẹt qua trước ngực của Cổ Chiến, lưu lại một vết kiếm sâu ở trên người của hắn.
Tinh Nhai của Chưởng Tinh các nhịn không được nhìn về phía Tiêu Thừa Phong còn đang một mặt lạnh lùng, trong lòng không thể không ngưng trọng một lúc.
Mãn đường hoa túy tam thiên khách, nhất kiếm sương hàn thập tứ châu.
Được, một câu rất có phong cách rất trang bức!
Câu nói phong cách như thế này đáng lẽ ra phải do Chưởng Tinh các ta nói ra để trang bức, trong Hỗn Độn quả nhiên là ngọa hổ tàng long, chính mình gặp phải đối thủ nhanh như vậy, lão giả dùng kiếm này là đại địch của ta a!
Tuy nhiên, vết kiếm kia lại không có một chút ảnh hưởng nào tới Cổ Chiến, có lớp lớp khí đen phun trào nơi miệng vết thương của hắn, hắn vốn đã tử vong rồi, đây chẳng qua chỉ là một cỗ thân thể ẩn chứa lực lượng hủy diệt và khí tức giết chóc được Diệt Thế Ma đao thao túng mà thôi.
"Giết!"
Cổ Chiến gào thét như là dã thú, Hắc đao giơ lên, khơi gợi ra tiếng kêu rên của ngàn vạn oán linh, chém thẳng về phía mọi người.
"Hô hô hô!"
Một mảnh địa vực này trong nháy mắt đã biến thành tử vực, những oán linh kia theo đao mang tuôn về phía mọi người, thế mà bộc phát ra lực lượng vô cùng đáng sợ, bao vây quanh đám người Dương Tiễn, cào và cắn xé một cách điên cuồng.
"Không tốt, Diệt Thế Ma đao kéo dài vạn cổ tuế nguyệt, ở bên trong lần đại kiếp trước kia không biết đã giết bao nhiêu sinh linh đây, đây là diệt thế thực sự, nó ngưng tụ oán linh quả thực nghe rợn cả người!"
"Diệt Thế Ma đao này thế nhưng là ngay cả đại năng cảnh giới Thiên Đạo cũng giết, ít nhất có hai mươi tên đại năng Thiên Đạo phải chết dưới thanh đao này! Oán linh bọn họ thật là đáng sợ!"
"Bên trong đao mang tràn đầy hủy diệt, càng là ngưng tụ vô số oán linh, cái hung khí này không phải là chúng ta có thể cản!"
Mọi người càng đánh thì càng kinh hãi, đối mặt với vô số oán linh cảm thấy da đầu tê dại, sinh ra cảm giác vô lực.
Tiêu Thừa Phong nhịn không được vội la lên: "Vị Chưởng Tinh các kia, ngươi không phải rất trâu bò sao? Ngươi nói chút xem làm sao bây giờ?"
Giọng nói của Tinh Nhai vẫn cao ngạo lạnh lùng như trước, mở miệng nói: "Ha ha, cái ma binh này mặc dù là của Đại Đạo chí tôn, uy lực to lớn, nhưng là Chưởng Tinh các ta có truyền thừa vô số năm tháng, vẫn có thể phong ấn nó một cách dễ dàng."
Dương Tiễn nói ngay: "Lợi hại a, vậy còn chờ gì nữa? Cần chúng ta phối hợp gì không?"
Tinh Nhai thản nhiên nói: "Đương nhiên, điều kiện tiên quyết của ta là không để cho nó tìm được vật dẫn, nhưng hiện tại thì ... ta cũng không còn cách nào."
Tiêu Thừa Phong như muốn nổ tung, mắng: "Không có cách nào thì ngươi nói cái rắm gì a, không trang bức có phải là sẽ không thoải mái hay không?"
Tinh Nhai nói: "Ta vừa tới đây thì đã nói quá muộn rồi, ngươi không nghe thấy sao?"
Lão đạo Bạch Vân quán kia hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Tinh Nhai bất đắc dĩ nói: "Đây là đại kiếp trong toàn bộ Hỗn Độn, không ai có thể trốn thoát, không được thì gọi thêm một số người, dùng nhân số làm ưu thế, cùng nhau trấn áp!"
Lại vào lúc này, Cổ Chiến quát lớn một tiếng, theo thời gian giao chiến kéo dài, khí tức giết chóc của hắn càng nồng đậm hơn, gần như là ngút trời, có thể so như hung thú.
Diệt Thế Ma đao ở trong tay của hắn vung ra.
Một đao, chỉ một đao.
Lại phát động đao mang màu đen cực kỳ kinh người, đao mang này xẹt qua chân trời, giống như cắt chém Hỗn Độn thành hai nửa, thi triển cái uy diệt thế tới phát huy vô cùng tinh tế.
Một đao này, ẩn chứa lực lượng đại đạo, đủ để tiêu diệt mọi thứ!
Đao mang thô to gần như bao phủ hết mọi người vào trong lưỡi đao.
Huyết dịch toàn thân của mọi người chảy ngược, cảm thấy hô hấp không thông, không kịp nghĩ nhiều, tất cả thi triển ra thủ đoạn phòng ngự mạnh nhất.
Tinh Nhai khoát tay, áo bào trắng sáng lên ánh sáng trắng mờ mịt, từ sau lưng trải rộng ra, giống như tinh thần đầy trời bộc phát ầm ầm, bao phủ về phía Hắc đao.
"Thiên Địa Vô Cực, Càn Khôn Kiếm pháp!"
Trường kiếm trong tay Tiêu Thừa Phong khẽ kêu lên, bộc phát ra một chùm sáng chói lòa, hóa thành bóng mờ thanh kiếm trong suốt, chống trời mà lên!
Những người khác thì cùng nhau thi triển thủ đoạn, gọi chí bảo phòng ngự ra, nhằm về phía Hắc đao.
Tuy nhiên, theo một trận nổ thật to, vô số sóng khí như là biển gầm đang tàn phá trong một mảnh khu vực của Hỗn Độn, thân hình đám người Dương Tiễn giống như diều bị đứt dây, cùng nhau bay ngược ra ngoài.
Linh vận của những pháp bảo phòng ngự kia lập tức bị Diệt Thế Ma đao thôn phệ, lập tức nhuộm thành màu đen, thành phế phẩm.
"Phốc!"
Tinh Nhai phun ra một ngụm máu tươi, sợ hãi nói: "Đánh tiếp nữa thì chúng ta chỉ có một con đường chết, các ngươi có quen biết cao thủ gì không, nếu như không có vậy ta xem như rút lui."
Sở dĩ Chưởng Tinh các có thể truyền thừa vô tận tuế nguyệt, thậm chí truyền lại đời đời trong đại kiếp chính là bởi vì biết tiến thối, tình huống không ổn thì kịp thời tìm một cái nơi an toàn để mà trốn.
Cái này gọi là núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đốt.
Dương Tiễn cũng lau máu tươi nơi khóe miệng mình một cái, khàn giọng nói: "Nếu như vào lúc này chúng ta đều chạy trốn, hậu quả sẽ như thế nào?"
"Hắn tự nhiên sẽ giết chóc liên tục không ngừng ở trong Hỗn Độn, hủy diệt mọi thứ nhìn thấy, tìm kiếm tới thế giới nhỏ khác, giết tới diệt thế mới thôi!"
Tinh Nhai lắc đầu, cay đắng nói: "Quan trọng nhất là đây vẫn chỉ là khúc nhạc dạo đầu, thanh kiến này tới, tượng trưng cho chủ nhân của nó cũng sắp đến, chúng ta ngay cả cái này cũng không ngăn cản được, tiếp theo cơ bản chỉ có thể nằm ngửa mặc người ta thích làm gì thì làm."
Dương Tiễn cắn răng nói: "Chúng ta làm sao có thể nằm ngửa để mặc cho hắn thích làm gì thì làm, chúng ta phải nằm trên, phải đè hắn xuống! Đi, dẫn hắn đi Thần Vực! Tập trung toàn bộ lực lượng của Thiên Cung tới trấn áp hắn!"
Nếu như Thiên Cung cũng không trấn áp được, Thần vực còn có những thế lực khác, chắc chắn phải phong ấn cái đao này lại!
"Thần Vực, tiêu diệt Thần Vực!"
Cổ Chiến nghe được lời đối thoại của bọn họ thì lập tức lên tiếng thét gào và đuổi theo.
Diệt Thế Ma đao vì diệt thế mà sinh ra, tàn niệm mà chủ nhân của nó lưu lại, muốn ở trước khi tới, trước tiên quấy phá Thần Vực tới long trời lở đất trước!
Trong Hỗn Độn, đao quang kiếm ảnh, đông đảo thân ảnh bay quai, để vô số sinh linh đều vô cùng kinh hãi, bị những khí tức hủy thiên diệt địa này chấn động tới run rẩy nằm im.
Đoạn thời gian trước, đám người Đại Hắc và Diêm Ma mới tàn phá trong Hỗn Độn một phen, bây giờ thì là đám người Dương Tiễn và Diệt Thế Ma đao lại đang đảo loạn Hỗn Độn, để cho vô số người cảm thấy bất an.
"Đến cùng là lại có chuyện gì xảy ra? Gần đây làm sao mà luôn có đại khủng bố từ trên trời giáng xuống?"
"Là thiên uy sao? Lão thiên đang nổi giận sao?"
"Ta có một loại dự cảm không được yên ổn, thiên hạ sắp đại loạn rồi!"
Một số hạng người có thực lực cường đại, cũng vô cùng hoảng sợ, lên tiếng cảm thán: "Chỉ sợ toàn bộ Hỗn Độn đều sắp loạn rồi, có nơi nào an toàn để cho ta trốn đi ở ẩn hay không?"
Đám người Dương Tiễn vừa đánh vừa lui, không ai dám cứng đối cứng với Cổ Chiến, dù là như thế, thì đều vẫn bị Diệt Thế Ma đao làm cho rung động, mỗi một tên đều bị thương tới bản nguyên, thương thế trên người khép lại thế mà trở nên cực kỳ chậm chạp, chật vật không chịu nổi.
Cũng may tốc độ bọn họ rất nhanh, đã bước vào bên trong Thần Vực, Tiêu Thừa Phong nói ngay: "Nhanh, gọi người!"
Dương Tiễn giơ tay lên mà không do dự chút nào, chạm vào trên huyệt thái dương của mình, lập tức một vệt sáng dài màu đỏ bắn ra từ con mắt thứ ba, xuyên qua thiên địa, nhuộm đỏ một mảng lớn trời xanh.
Đây là một cái tác dụng mới của con mắt thứ ba, phát tín hiệu.
Trong Thiên Cung, mọi người nhìn qua nhìn thấy mảng lớn trời xanh được nhuộm đỏ kia thì sắc mặt đều thay đổi lớn.