Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 912: CHƯƠNG 912: HƯNG PHẤN TỚI CHẲNG CHỊU NGỒI YÊN.

"A ô ô -- "

Đột nhiên, từng tiếng gào thét phẫn nộ truyền tới, nghe như tiếng quỷ hồn kêu thảm, làm cho người ta có hơi sợ hãi, rồi thì da gà nổi cả lên, buồn đái cũng phải nhịn...

Mọi người đang quét dọn đều không thể không nhíu mày mà ngừng lại, mà ngay cả Lý Niệm Phàm đang định đi vệ sinh thì cũng phải nhịn nỗi buồn bởi sự hiếu kỳ mà quan sát xung quanh.

Đã thấy, ở trên phía chân trời xa xa, không biết từ lúc nào, lớp mây thế mà được nhuộm thành màu đen, giống như có lớp lớp khí đen đáng sợ đang cuộn trào, tiếng kêu như tiếng quỷ hồn kêu thảm kia chính là truyền tới từ phía đó.

"Vãi nồi, khói đen nơi kia thật là dày đặc a, đó là cái thứ gì vậy?"

Lý Niệm Phàm sợ ngây người, quên cảm giác buồn buồn đang mắc phải, trong đầu hắn chỉ còn lại cảm nhận sao giống như cảnh tượng trùm phản diện xuất hiện ở trong phim điện ảnh vậy.

Chẳng lẽ lại là một tên đại ma đầu nào đó sao?

Hắn không thể không mở miệng nói: "Tiểu Đát Kỷ, ngươi cảm thấy thế nào?"

Đát Kỷ mở miệng nói: "Nơi đó tám thành là xuất hiện tà tu có tu vi cao thâm, chỉ có tạo thành giết chóc rất nhiều rất rất nhiều thì mới có thể tạo ra oán khí dày đặc tới như vậy."

Hỏa Phương cũng nói ngay: "Loại tà vật này nếu như buông xuống thế gian Thần Vực thì chắc chắn sẽ tạo ra tai họa lớn."

Khủng bố như vậy sao?

Lý Niệm Phàm lập tức nhịn không được mà hỏi: "Các ngươi có biện pháp trừ bỏ nào không?"

"Ca ca, ta, ta!"

Niếp Niếp lập tức giơ tay lên, hưng phấn mà nói: "Ta có thể đi! Ta ghét nhất là cái đám tà tu."

Ở vào trước đây khi mà nàng ta còn chưa có tu tiên, xem như là đã từng bị tà tu bắt, ký ức đó vẫn còn mới đây.

Tần Mạn Vân cũng như vậy mở miệng xung phong nhận việc nói: "Công tử, ta cũng có thể đi tới đó."

Long Nhi thì vung vẩy nắm đấm, mặt đầy vẻ mong đợi nói: "Ta cũng muốn đi, ca ca, để cho chúng ta đi cùng với nhau thì chắc chắn có thể đánh cho đối phương hoa lá tả tơi!"

Những người sống ở trong Tứ Hợp viện này của mình đều là những người như thế nào a.

Gặp phải họa lớn cỡ như thế này, người khác đều chỉ sợ mưa tránh chỗ trắng, nắng tránh chỗ đen, tránh còn chẳng kịp, kinh hồn bạt vía, thế nhưng mấy người này thì lại tốt rồi, từng người đều là ước gì nhanh chóng chạy tới để đánh nhau, còn hưng phấn tới chẳng chịu ngồi yên.

Có điều lời nói đi thì cũng phải nói lại, có thể sống ở dưới cùng một mái hiên với các nàng thì đây là chuyện thực sự có cảm giác an toàn, có lẽ đây chính là niềm vui sướng khi ôm bắp đùi cũng nên đi.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Được rồi, được rồi, đừng có làm rộn, vậy thì đi đi thôi, thế nhưng nhất định phải chú ý tới sự an toàn của mình."

"Ca ca yên tâm, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!"

Niếp Niếp vừa cười đùa, vừa là đã không thể chờ đợi nổi nữa, lập tức bay ra khỏi Tứ Hợp viện.

Lúc này.

Trên không gian.

Khí đên tuôn trào cuồn cuộn, giống như cơn sóng cả, phạm vi lan ra càng ngày càng rộng, bao trùm ở vùng trời này.

Tâm trạng đám người Quân Quân đạo nhân thì càng ngày càng trở nên nặng nề, một cỗ áp lực lớn đặt vào trên hai đầu vai của bọn hắn, gần như là không thể thở nổi.

Pháp thuật mà bọn họ liên thủ đủ để chiếu sáng chư thiên và ánh sáng rực rỡ đó có thể thanh tẩy tất cả các linh hồn ma quỷ, thế mà lại không thể làm gì được đối với những khí đen này, thay vào đó là bị áp chế.

Trong lúc tình cờ, trong khí đen có thiểm điện xẹt qua, hỏa diễm bốc lên, nhưng cũng chỉ giãy dụa trong một lát, như thể phù dung sớm nở thì tối tàn.

Khí tức tử vong cùng với khí tức giết chóc vô tận đã thôn phệ hết nơi này, bao phủ mọi người vào trong đó, mặc cho bọn họ thi triển ra pháp thuật gì thì cũng không thể trảm phá được những khí đen này.

Ngoài đó ra, oán linh không đếm nổi cũng đang bay quanh xung quanh mọi người, kêu rên và lôi kéo không ngừng, chỉ cần vừa có cơ hội cái là mọi người chắc chắn sẽ bị oán linh nuốt chửng lấy.

"Ha ha ha..."

Trong khí đen, có tiếng cười nhạo của oán linh truyền tới, tàn nhãn mà khát máu.

"Oán khí thật là khủng khiếp, cái này thật chỉ là binh khí của Đại Đạo chí tôn sao?"

"Coi như Đại Đạo chí tôn cũng sẽ không đáng sợ như thế đi, cái này chắc chắn là có quan hệ với Diệt Thế Ma đao, oán khí thanh đao này đủ để ăn mòn bất luận thiên đạo gì!"

"Chúng ta nhiều người liên thủ với nhau như vậy, thế mà cũng chỉ có thể miễn cưỡng tự vệ khi ở trong khí đen."

"Thế này thì có Ngọc Hoàng đại đế cũng phải bó tay."

"Ta bó tay nãy rồi mà!"

Mọi người không thể không kinh hãi, cắn răng khổ sở chống đỡ.

Tuy nhiên, khí đen vẫn còn đang càng ngày càng dày càng ngày càng đậm lên, bắt đầu bao phủ Thần Vực lại, càng là có xu thế nhiễm xuống mặt đất trên Thần Vực.

Nữ Oa lo lắng nói: "Không được, không thể cứ để cho chuyện này xảy ra tiếp tục như vậy nữa, bằng không Diệt Thế Ma đao thật sẽ rơi vào trên Thần Vực!"

"Để cỗ khí tức buồn nôn này nhiễm vào đại địa Thần Vực vậy chúng ta xem như thật quá có lỗi!"

"Làm sao bây giờ, chúng ta phải làm sao bây giờ?"

"A Di Đà Phật, Phật nói, ta không vào địa ngục thì ai sẽ vào địa ngục."

Đúng vào lúc này, một dàn tiếng phật xướng du dương vang lên, Giới Si chắp tay trước ngực, pháp tướng trang nghiêm, quanh thân hắn tắm rửa lấy Phật quang, bước chân mà tới, sau lưng còn có một đám trọc đầu đi theo.

Vào lúc này, sau gáy của bọn hắn, từng vòng từng vòng màu vàng kim lập lòe, Phật quang vô tận càng là ngưng tụ thành một cái bóng mờ Đại Phật màu vàng kim, tiến vào trong khí đen mà không do dự một chút nào, sau đó thì ngồi xếp bằng.

Phật quang của bọn họ thiếu đốt như hỏa diễm, đây là bọn họ đang lấy mạng sống của mình ra để đánh đổi, thiêu đốt lên Phật pháp của chính mình, dốc hết tất cả lực lượng để siêu độ cho những oán linh này.

"Mọi người cùng nhau xông lên, mệnh ta do ta không do trời!"

"Trời độ ta không độ nó!"

Lại có vô số đạo thân ảnh từ thế gian nhanh chóng lao tới, trên mặt đều mang theo thần sắc thấy chết không sờn, vô số pháp thuật từ trên người của bọn họ bắn về phía khí đen.

Tu vi của bọn hắn đều không phải là cảnh giới Thiên Đạo, có một số thậm chí mới chỉ là cảnh giới Đại La Kim Tiên, tuy nhiên vẫn xông tới mà không sợ chết, cố gắng đóng góp chút sức mọn của mình để không thẹn với đạo tâm của mình.

"Bệ hạ, tiểu thần đã tới!"

Một giọng nói thô kệch truyền tới, Cự Linh Thần tới, đằng sau hắn còn mang theo đông đảo thiên binh thiên tướng, mà ngay cả Thái Bạch Kim Tinh vị quan văn này cũng theo tới mà không sợ hãi một chút nào.

"Tất cả mọi người..."

"Khá lắm, đều khá lắm, con kiến hôi mặc dù yếu, nhưng cũng có dũng khí để mà ngẩng đầu nhìn trời!"

Mọi người hiện ra vẻ mặt kích động cùng với sự kiên định, mắt đều đã đỏ lên, hội tụ pháp lực của mình thành một vùng biển mênh mông tới gằng co với khí đen.

"Ong ong ong!"

Diệt Thế Ma đao khẽ kêu, nó nhận được sự khiêu khích vì thế mà trở nên vô cùng cuồng bạo.

"Ầm!"

Ngay vào thời điểm giằng co, thân thể Cổ Chiến ở sau khi phồng to lên thế mà nổ tung ầm ầm!

Vào lúc này, khí đen vô tận như là một cơn hồng thủy làm vỡ đê mà trút xuống, khí tức bạo tạc càng là phát động ra dư ba vô tận, lại một lần nữa đẩy khí đen tiến lên thêm mấy trượng!

Sự khuếch tán của khí đen đã ở vào thế không thể đỡ, như là từng ngón tay của ác ma đang bao phủ về phía đại địa của Thần Vực!

"Không!"

"Vẫn không được sao? Làm sao mà lại có thể mạnh tới như vậy?"

Bên trong đôi mắt của Quân Quân đạo nhân lại lộ ra vẻ tuyệt vọng, bi thương mà nói: "Xong, lần này còn có người nào có thể ngăn cản?"

"Cảnh tượng nơi này thật là náo nhiệt a."

Đột nhiên, một giọng nói mang tính trẻ con truyền vào trong tai của mọi người, giọng nói quen thuộc này khiến thân thể tất cả mọi người của Thiên Cung đều phải run lên, thi nhau kích động mà nhìn qua.

Sau đó thì chính là vô cùng vui mừng.

Đã thấy bốn người Long Nhi giẫm trên tường vân, đang hiện ra thân ảnh từ đằng xa.

Nhìn thấy Long Nhi các nàng, mọi người vốn là hốc mắt đỏ ngầu lập tức lại càng trở nên đỏ hơn, trong đó giống như còn có rơm rớm nước mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!