Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 913: CHƯƠNG 913: NHẬP PHÀM?

"Ô ô ô, Long Nhi cô nương, Niếp Niếp cô nương, các ngươi cuối cùng đã tới."

"Tới, đây chắc chắn là cao nhân phái bọn họ chạy tới cứu vớt chúng ta!"

"Ha ha ha, được cứu rồi, chúng ta được cứu rồi, bọn họ tới vậy lần này ổn rồi."

Rất nhiều người đều kích động mà hô lên, giống như thể niềm vui trong bóng tối vô tận nhìn thấy một chút ánh sáng vậy.

Tinh Nhai vốn đã chuẩn bị chạy trối chết cũng không nhịn được mà dừng lại một chút, hắn tò mò đến tột cùng người tới là ai, thế mà có thể mang tới cho mọi người niềm hy vọng to lớn tới như vậy.

Chẳng lẽ là Đại Đạo chí tôn sao?

Cái nhìn thấy, thế mà phát hiện người tới lại là hai tiểu nữ hài cùng với hai nữ tử, hơn nữa, trên tay của các nàng cầm không phải là binh khí?

Một người vác cái chổi trên vai, một người thì cầm cây lau nhà, một người thì trong tay cầm bàn trải không biết là gì, còn có một người thì trong tay cầm một tấm vải, khăn lau.

Đây là viện binh sao?

Các ngươi có chắc là không phải tới để quét dọn chiến trường chứ?

"Ai nha, không ổn Niếp Niếp tỷ tỷ, ta quên mang theo cái muôi tới!"

Long Nhi đột nhiên ảo não lên tiếng, cái muống thế nhưng là thứ mà nàng ta thường ngày dùng để tưới nước ở hậu viện, dùng vô cùng quen tay.

"A..., ta cũng quên mang cuốc rồi."

Niếp Niếp lên tiếng kinh hô, tuy nhiên sau đó thì ánh mắt của nàng lại rơi vào trên cái chổi trong tay, hai mắt hơn sáng lên, "Đúng rồi, chúng ta còn có cái này, có thể dùng luôn."

Long Nhi bừng tỉnh đại ngộ nói: "Đúng a, ca ca bảo chúng ta tổng vệ sinh, thứ kia bẩn như vậy thì chắc chắn phải quét đi."

"Vậy thì còn chờ đợi gì nữa, tranh thủ thời gian bắt đầu đi." Niếp Niếp lập tức động thủ.

Nàng ta phi thân lên, lập tức tiến vào phạm vi khí đen, sau đó thì vung cái chổi trong tay lên, theo những nơi cái chổi vung qua, khí đen nơi đó lập tức giống như tuyết mùa đông gặp ánh nắng mùa hè, lập tức bị xóa đi.

Long Nhi, Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm cũng nhảu vào, các nàng vừa rồi còn đang tổng vệ sinh ở Tứ Hợp viện, nắm giữ được một số kỹ xảo, bởi vậy mà quét dọn thuận buồm xuôi gió, xuôi chèo mát mái.

Cây lau nhà hình chữ Z của Long Nhi được kéo lê qua lê lại, những nơi lê qua, khí đen tiêu tán, bầu trời lại khôi phục sắc thái như lúc ban đầu, giống như nước sơn được tẩy đi vậy.

Trong tay Tư Đồ Thấm thì cầm bàn chải chùi bồn cầu, lao thẳng về phía nơi sâu nhất, những nơi lao qua, tất cả khí đen đều bị xóa đi, khí đen không thể tới gần người một chút nào, lập tức bám vào bên trên Diệt Thế Ma đao.

Những oan hồn kia giống như thể gặp phải thứ gì đáng sợ nhất trên thế giới, như thể có lại được ý thức, ôm đầu bỏ chạy.

Diệt Thế Ma đao vốn còn đang phun khí đen ra bên ngoài thì lập tức dừng lại, sau đó thì chỉ thấy bàn chải bắt đầu ra sức trải qua trải lại trên thân đao của nó.

Tư Đồ Thấm trải tới rất sung sướng, trong miệng còn đang động viên cho mình, "Ha ha này thì này, ha ha này thì này ..."

Trong nháy mắt, khí đen để cho mọi người phải tuyệt vọng lập tức bị tiêu trừ đi hơn phân nửa, ngay cả một chút sức phản kháng cũng không làm ra được, giống như thể một mỹ nữ bị đánh thuốc tới phê mặc cho người chà xát.

Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, giống như những kẻ ngốc đứng ngẩn ngơ tại chỗ, đều không dám tin vào hai mắt của mình.

"Không thể nào, không thể nào, những khí đen kia cứ như vậy mà tiêu tán?"

"Cái này, chuyện này, điều này ... bọn họ là đang tổng vệ sinh sao?"

"Ta hoài nhi Diệt Thế Ma đao mà chúng ta đối phó không phải là Diệt Thế Ma đao mà các nàng đang đối phó."

"Những cái chổi và cây lau nhà kia thế mà có thể trấn áp được Diệt Thế Ma đao, quá kinh khủng, đây chính là binh khí của Đại Đạo chí tôn a!"

"Ha ha, cây lau nhà và cái chổi kia còn là đạo cụ quét dọn của cao nhân đó nha!"

"Với cách nói này của ngươi, ta lập tức cảm thấy chuyện này là đương nhiên."

"Không hổ là cao nhân a, ta biết lần này là ổn mà, chỉ là không nghĩ tới lại làm tới nhẹ nhàng như vậy."

Tinh Nhai càng càng là hận không thể lôi họng và tròng mắt của mình lòi ra ngoài, há to miệng, cái cằm giống như sắp rớt từ trên không trung xuống mặt đất vậy.

"Ta ta ta, nàng ta, nàng ta ... giải quyết như vậy? Điều này sao có thể?"

Đột nhiên, trong con ngươi của hắn bắn ra hào quang, run giọng nói: "Quá kinh khủng, thật khó có thể tin, thật không thể nào mà đỡ nổi, thật vãi cả linh hồn làm cho ta thật bồn chồn, đây là ứng kiếp mà sinh, đây tuyệt đối là nhân vật ứng kiếp mà sinh! Sinh cơ, đây chính là chút hy vọng sống!"

Đột nhiên, chuôi Diệt Thế Ma đao lại ngưng tụ ra một đám khí đen, giọng nói lạnh lùng gần như khiến huyết dịch người ta phải đóng băng, "Không tệ, thế mà có thể trấn áp được binh khí của ta, một tháng sau, ta sẽ ... buông xuống!"

"Ừm? Thế mà còn chưa trải sạch."

Tư Đồ Thấm cầm bàn chải trong tay trở tay trải tới trên đám khí đen kia, sau đó tiếp tục trải Diệt Thế Ma đao lại một lần nữa rất nghiêm túc.

"Loảng xoảng đương đương!"

Tiếng Diệt Thế Ma đao từ trên không trung rơi xuống dưới đất làm cho mọi người bừng tỉnh, bọn họ nhìn vào Diệt Thế Ma đao, trong lúc nhất thời sắc mặt trở nên phức tạp.

Như thế này để mà so sánh thì bọn họ luôn cảm thấy chính mình giống như là một đám phế vật, bị đả kích, đả kích nhóm.

Quân Quân đạo nhân bay tới, xấu hổ nói: "Đa tạ ân cứu mạng của các vị tiên tử, bần đạo xấu hố, chỉ là một thanh binh khí thôi mà cũng không thể đối phó được."

Long Nhi nói với kiểu nhẹ như mây gió, như chó chạy ngoài đồng: "Không cần khách khí, chúng ta đúng lúc đang tổng vệ sinh, chỉ là tiện thể mà thôi."

Tiện ... tiện thể?

Tiện thể mà ngươi liền xóa đi binh khí của một tệ Đại Đạo chí tôn?

Khóe miệng của mọi người thi nhau co giật, cảm giác như quả tim mình lại bị trúng thêm một mũi tên nữa.

"Người ứng kiếp, các ngươi chắc chắn là người ứng kiếp!"

Tinh Nhai đột nhiên lao tới, kích động kêu lên với đám người Long Nhi, nói năng có vẻ như hơi lộn xộn, "Các ngươi có biết không, các ngươi là hy vọng của mảnh Hỗn Độn này, tương lai tuyệt đối sẽ là những người mạnh nhất!"

Niếp Niếp chẳng hiểu ra sao cả nhìn vào lão giả đeo mặt nạ trước mặt, mở miệng nói: "Chúng ta đi theo ca ca, chắc chắn sẽ rất mạnh, tuy nhiên không sánh bằng ca ca, nhiều lắm chỉ xem như là mạnh thứ hai mà thôi."

Tâm can Tinh Nhai run rẩy, kinh dị nói: "Ca ca? Chẳng lẽ còn lợi hại hơn so với các ngươi?"

Long Nhi không thể không nói, "Nói nhảm, sự cường đại của ca ca căn bản là không cách nào hình dung, vừa rồi chúng ta đang lao động tổng vệ sinh giúp ca ca, đi ra vội cho nên cũng chỉ mang theo những thứ này đi ra."

Tinh Nhai nhìn vào những thứ dùng để dọn dẹp trên tay bọn họ, nhịn không được mà hít vào một ngụm khí lạnh, trong đầu vang lên ông ông.

Đây là ca ca thần tiên gì vậy?

Trong Chưởng Tinh các của ta làm sao lại không có ghi chép nào?

Tiêu Thừa Phong mở miệng hỏi: "Tinh Nhai, Chưởng Tinh các không phải có danh xưng là tồn tại năm tháng vô tận sao? Khả năng biết được cao nhân là tồn tại dạng gì?"

Tinh Nhai kiêu ngạo mà nói: "Chưởng Tinh các tự nhiên không gì không biết, tuy nhiên các ngươi phải nói rõ ràng trước, đây rốt cuộc là cao nhân gì?"

Lập tức, mọi người kể lại một vài sự tích về cao nhân ra, càng nghe, nội tâm Tinh Nhai càng không bình tĩnh lại được, trên mặt hiện ra vẻ mặt càng ngày càng hoảng sợ.

Hắn lẩm bẩm nói, "Đây chẳng lẽ là, chẳng lẽ là ..."

Tiêu Thừa Phong nhịn không được nói: "Cầu ngươi đừng giả bộ trang bức! Chẳng lẽ là cái gì?"

Tinh Nhai hít sâu vào một hơi, ngưng trọng nói: "Nếu như ta đoán không nhầm, đây chính là Nhập Phàm trong truyền thuyết."

Ngừng lại một lúc, hắn nói tiếp: "Chuyện này xem như ở bên trong Chưởng Tinh các, cũng là lấy phương thức truyền thuyết mà ghi chép lại, căn bản là không biết có tồn tại hay không, hơn nữa, truyền thuyết này còn là lưu truyền từ những giới khác tới."

Quân Quân đạo nhân truy vấn: "Rốt cuộc Nhập Phàm là cái gì?"

"Hai chữ này nói ra rất dài dòng."

Không cần mọi người đặt câu hỏi, Tinh Nhai thâm trầm mở miệng nói: "Thật ra thì Hỗn Độn chỗ chúng ta là ở vào Đệ Thất giới, ngoài đó ra còn có sáu giới nữa, mà chỗ của Cổ tộc chính là Đệ Nhất giới, sự phân chia của bảy giới không thể nào khảo cứu, nhưng là Đệ Nhất giới, hoàn toàn chính xác là thế giới đầu tiên đản sinh ra sinh linh!"

Nữ Oa mở miệng nói: "Ngươi nói là Cổ tộc?"

"Phải, cũng không phải."

Tinh Nhai lắc đầu, lại gật đầu một cái, nói tiếp: "Các ngươi so sánh một chút xem giới này của chúng ta thế nhưng có sự khác biệt gì với Đệ Nhất giới không?"

Khác biệt?

Mọi người nhíu mày.

Bọn họ căn bản là chưa từng đi tới Đệ Nhất giới, trong lúc nhất thời không biết nên đi so sánh từ chỗ nào.

Đột nhiên, Tần Mạn Vân mở miệng nói với tính thăm dò: "Phương thế giới này của chúng ta, có Nhân tộc, có Yêu tộc vân ... vân, mà Đệ Nhất giới ta chỉ nghe được có mỗi Cổ tộc, ta cảm thấy chuyện này rất kỳ quái."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!