Theo cách nói này của Tần Mạn Vân, tất cả mọi người cũng là lập tức nhận thức tới vấn đề này, trong đôi mắt đều lộ ra vẻ nghi hoặc.
Đúng a, mọi người chỉ nghe thấy Cổ tộc, cũng không biết trong Đệ Nhất giới còn có những chủng tộc khác nào hay không, nếu có thì những chủng tộc này lại có quan hệ thế nào với Cổ tộc.
Tinh Nhai nhìn về phía Tần Mạn Vân rồi lại nhìn một chút vào khăn lau trong tay nàng, trong đôi mắt lộ ra chút vẻ hâm mộ.
Bốn nữ tử này vừa rồi quả thực làm ra mười phần danh tiếng a, lực lượng mà mọi người tập hợp đều không thể xóa đi khí giết chóc của Diệt Thế Ma đao vậy mà bọn họ cầm các dụng cụ vệ sinh chạy tới, cứ đưa tay quét qua quét lại, lau qua lau lại rồi thì trải qua trải lại thì giải quyết, quả thực chính là diễn dịch vẻ trang bức tới vô cùng tinh tế.
Nếu như ta có loại cơ hội chơi trội này lại phối hợp thêm đôi lời phong cách ...
Chỉ là nghĩ thôi đã nghĩ tới loại cảnh tượng kia, thân thể Tinh Nhai cũng không thể không kích động tới run rẩy lên, sau đó thì thiên hạ này còn có người nào mà không biết tới Tinh Nhai của Chưởng Tinh các?
Đại địch.
Các nàng đều là đại địch của ta a!
Tinh Nhai lấy lại tinh thần, mở miệng nói: "Ta muốn nói chính là điểm khác biệt này, bên trong Đệ Nhất giới, ban đầu tự nhiên không chỉ có mỗi một loại chủng tộc là Cổ tộc, có điều bây giờ thì chỉ còn lại mỗi chủng tộc bọn họ."
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đầu tiên là sững sờ, sau đó thì đáy lòng lập tức hiện lên một cỗ hàn ý dày đặc.
Bọn họ đều là người thông minh, trong nháy mắt là nghĩ ra một loại khả năng!
Những chủng tộc kia không thể nào bởi vì lực lượng tới từ bên ngoài mà bị diệt chủng, chỉ có thể là có vấn đề gì đó xảy ra tại thế giới đó, nói cách khác thì chính là, Cổ tộc diệt chủng tất cả sinh linh ngoại trừ chính mình!
Chuyện này thật sự là quá độc ác, xem như muốn xưng vương xưng bá thì cũng không trở thành như thế đi.
"Chuyện này quá tàn nhẫn, làm sao mà bọn họ lại có thể hạ thủ được?"
"Ngay cả sinh linh tại thế giới của mình cũng giết sạch, khó trách bọn hắn sẽ tàn sát sinh linh của những thế giới khác, quả thực phát rồ rồi!"
"Loại chủng tộc này sao có thể cho phép tồn tại trên đời, chẳng lẽ không gặp phải trời phạt sao?"
Tất cả mọi người lên tiếng kinh hô, mặt mũi đầy lửa giận.
Mà Quân Quân đạo nhân là người am hiểu tính toán, ánh mắt không thể không lập lòe, sau đó hỏi ra vấn đề mấu chốt, "Tại sao Cổ tộc phải làm như thế?"
"Tại sao?"
Hai mắt Tinh Nhai nheo lại, ngưng trọng nói: "Bởi vì truy cầu cảnh giới trong truyền thuyết kia, đây là lực lượng đủ để chưởng khống Thất giới, là Thần Sáng Thế chân chính!"
Mục tiêu của Cổ tộc lại là trở thành chủ của Thất giới (bảy giới)!
Tất cả mọi người bị dã tâm của Cổ tộc làm cho nhảy dựng lên một cái, đây là chuyện đối với mọi người ở đây mà nói thì thực sự quá mức xa xôi, thậm chí bọn họ mới chỉ biết tới sự tồn tại của Thất giới.
Như thế tới suy tính, sự tồn tại của Cổ tộc không khỏi cũng quá lâu đời đi, chỉ sợ căn bản là không thể nào tính tuổi.
Không đợi mọi người truy vấn, Tinh Nhai tiếp tục nói: "Trong thiên địa này, tổng lượng năng lượng là từ cổ chí kim mãi mãi sẽ không thay đổi, cùng một lượng năng lượng rõ ràng khác với việc được chia sẻ bởi hai người, giống như mảnh Hỗn Độn này của chúng ta, nếu như tất cả lực lượng toàn bộ thuộc về Nhân tộc, cường giả Nhân tộc sẽ có bao nhiêu?"
Lời này vừa nói ra, con ngươi của tất cả mọi người đều co rụt lại, hơi thở dồn dập.
Đất là đạo lý rất đơn giản, nhưng là trước kia căn bản là không có người nào đi nghĩ tới, nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.
Bởi vì chuyện này thật sự là rất khó có thể tin.
Niếp Niếp không nghĩ ngợi chút nào hỏi ra nghi hoặc của tất cả mọi người, "Linh khí cả một giới, Cổ tộc cũng quá tham lam đi, liệu có thể hút được sao?"
Tinh Nhai mỉm cười, tu vi của hắn không cao, nhưng khẩu khí thì lại là rất lớn, trong giọng nói tràn đầy bức cách, "Linh khí một giới thì tính là gì? Theo thực lực tăng lên, cá thể có nhu cầu đối với linh khí chắc chắn sẽ lớn tới cực hạn, một vị đại năng Thiên Đạo cần có linh khí ít nhất là một tiểu thế giới, linh khí mà một tên Đại Đạo chí tôn cần có là một vạn thậm chí mười vạn tiểu thế giới, ngươi tính xem, toàn bộ Hỗn Độn lại có thể cung cấp tới nuôi dưỡng ra mấy tên Đại Đạo chí tôn đây?"
Tất cả mọi người tỉnh ngộ như thể được rót tri thức vào đầu.
Đúng, linh khí trong Hỗn Độn chung quy là có hạn, có cường giả mới được sinh ra thì chắc chắn sẽ có càng nhiều kẻ yếu sinh ra, bởi vì phần tư nguyên nhiều hơn bị cường giả cướp đoạt đi!
Mà tới cuối cùng chắc chắn sẽ đạt tới một cái bình cảnh, không thể điều hòa!
Lại nghe Tinh Nhai nói lời bổ sung: "Huống chi ở trên Đại Đạo chí tôn còn có tồn tại mạnh hơn, linh khí cần có thì cứ phải gọi là không cách nào đi đánh giá, các ngươi còn cảm thấy linh khí của một giới có đủ không?"
"Cái này, cái này. . ."
Tâm trạng của tất cả mọi người đều nổ vang ầm ầm, tiêu hóa lấy tin tức này.
Trên đời thiếu một người thì thiếu đi một người tới chia sẻ tài nguyên, cơ hội của mình sẽ càng nhiều hơn một phần.
Quân Quân đạo nhân nặng nề nói: "Cổ tộc đây là đang tạo thần a! Bọn chúng đoạt lấy Đệ Nhất giới, lại cướp đoạt Lục giới khác, nhiều lực lượng như vậy chắc chắn đã tạo ra vô số cường giả, nói không chừng còn có tồn tại trên cả Đại Đạo chí tôn, thế nhưng bọn chúng còn không vừa lòng, muốn nuốt hết linh khí của toàn bộ Thất giới, nếu quả như thật để bọn chúng làm được vậy sẽ sáng lập ra tồn tại đáng sợ tới bực nào?"
Lực lượng Thất giới cung cấp cho một người đi tu luyện, này sẽ là độ cao cỡ nào, quả thực không dám nghĩ, cái này rất giống với phàm nhân không dám nghĩ tới sự cường đại của đại năng Thiên Đạo.
Tinh Nhai lại nói: "Chúng ta đều là cảnh giới Thiên Đạo, tự nhiên biết số trời vốn cố định, tiểu thế giới cũng được mà đại thế giới cũng được, mỗi một cái thế giới đều có một con số xác định riêng, riêng phần mình đều có hệ sinh thái tốt đẹp, có thể uẩn dưỡng ra bao nhiêu cường giả cũng là cố định."
Giống như thế giới Hồng Hoang trước đây, cực hạn chính là dựng dục ra bảy vị Thánh Nhân, đây chính là định số.
Tinh Nhai thấy mọi người gật đầu, lúc này mới tiếp tục nói: "Đại Đạo chí tôn mà mỗi một thế giới có khả năng dựng dục thì đều có hạn, cho dù có nhiều linh khí hơn nữa thì cũng sẽ vẫn mất đi sự cân bằng, tuy nhiên ... Cổ tộc xuất hiện một người người là hạng người rất có dã tâm, hắn không hài lòng với loại tình huống này, cho nên cuối cùng đã để cho hắn thực sự tìm ra một loại biện pháp có thể đột phá loại giới hạn này!"
Nữ Oa tiếp lời nói: "Biên pháp kia chính là giết sạch tất cả sinh linh trên Đệ Nhất giới, một mình chiếm hữu lấy linh khí trên Đệ Nhất giới?"
Ngọc Đế cau mày nói: "Này đã là số trời, Cổ tộc làm như vậy thì chắc chắn sẽ gặp phải phản phệ, làm sao có thể thành công?"
Tinh Nhai lên tiếng cảm thán: "Tuy rằng không biết Cổ tộc đã thi triển ra loại thủ đoạn nào, nhưng bọn họ quả thực đã thành công, hơn nữa ma diệt đại đạo của Đệ Nhất giới, đồng thời còn đưa ánh mắt rơi vào trên Lục giới còn lại."
Toàn trường yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được áp lực nặng trĩu.
Cổ tộc này chính là trường hợp nghịch thiên thành công điển hình nhất, thật sự là quá kinh khủng, vậy nội tình của bọn chúng thực sự là không cách nào nghĩ ra được.
Nội tâm Quân Quân đạo nhân trở nên nặng nề, giọng điệu khàn khàn nói: "Nói như vậy, số lượng Đại Đạo chí tôn của Cổ tộc chỉ sợ là rất kinh người, mà cái người thuộc tồn tại đáng sợ ngay cả đại đạo của Đệ Nhất giới cũng ma diệt được kia chỉ sợ đã vượt qua cảnh giới Đại Đạo chí tôn."
Tinh Nhai mở miệng nói: "Cảnh giới trên Đại Đạo chí tôn chắc là Đại Đạo chúa tể!"
Đại Đạo chúa tể, ngay cả đại đạo cũng có thể chúa tể, nghe xong thì biết là ngưu bức tới cỡ nào, mọi người đứng ở trước mặt hắn chỉ sợ ngay cả con kiến hôi cũng không tính, không thua gì một hạt bụi.
Tiêu Thừa Phong đã không còn chút lòng tin nào, mở miệng nói: "Nếu như gia hỏa đó mà tới Đệ Thất giới chúng ta vậy thì chúng ta chỉ có thể lập tức nằm ngửa cho hắn thích làm gì thì làm thôi chứ còn đánh cái nồi gì nữa."
"Nếu hắn có thể tới thì sớm đã tới rồi."
Tinh Nhai lắc đầu, cười nói: "Tuy rằng hắn có thể ma diệt đại đạo của Đệ Nhất giới của hắn, nhưng không có nghĩa là hắn có thể đối mặt với đại đạo của Lục giới khác, ít ra bây giờ hắn còn chưa nắm chắc, bằng không cũng sẽ không chỉ dám để cho thủ hạ của mình tới cướp đoạt."
Tiêu Thừa Phong nhịn không được sợ hãi than nói: "Không tầm thường, không nghĩ tới ngươi lại có thể biết được nhiều như vậy."