"Ta không xứng?"
Tiêu Thừa Phong mở to hai mắt ra mà nhìn, tức giận tới nỗi mà tóc đều dựng cả lên, "Không biết sống chết, ta bây giờ sẽ để cho ngươi biết kết quả của việc trang bức!"
"Gia hỏa này tinh tướng lên, quả thực không làm người."
"Hắn là ai vậy? Mà mở miệng nói lời như vậy?"
"Ta rất muốn đánh hắn, phải làm sao bây giờ?"
"Tất cả mọi người đừng nhịn hắn nữa, xông tới làm hắn một trận!"
Mà ngay cả Quân Quân đạo nhân tâm tính ôn hòa cũng dính một trận khó chịu, ánh mắt nhìn vào Tinh Nhai tràn đầy vẻ không có ý tốt, hắn đây là đang trang bức một cách bừa bãi a, còn muốn kéo cừu hận hơn so với Tiêu Thừa Phong.
Lập tức, một đám người bắt đầu tiến lên với xu thế xúm về phía Tinh Nhai.
Tinh Nhai hoàn toàn không cảm thấy lời mình nói ra đáng để mọi người tức giận chút nào, lắc đầu khẽ thở dài: "Các ngươi đúng là một đám lưu manh hết thuốc chữa, tướng mạo cũng chỉ là vẻ bề ngoài, cảnh giới của các ngươi quá thấp, chỉ được cái vẻ ngoài, thật là bi thương."
Cự Linh Thần vác hai cái rìu, ma quyền sát chưởng nói: "Lão Tiêu, xem ra Vương nói lời phong cách của ngươi nên đổi chủ rồi."
Tiêu Thừa Phong đã rút kiếm ra, "Sẽ không, mọi người cùng nhau xử lý tên gia hỏa này là được rồi."
"Chớ trang bức, mà trang bức phải gặp sét đánh!"
Lôi Thần càng là khó nhịn xuống, sau một tiếng quát lớn thì đã phát động thế công về phía Tinh Nhai, "Ầm ầm" một tiếng, lôi ảnh như rắn bạc bổ về phía Tinh Nhai.
Những người khác cũng lập tức bắt đầu hành động, "Đánh hắn!"
"Thế nhân quả nhiên ngu muội, thiên hạ thật là tối tăm, duy chỉ có một mình ta độc thoại, cuộc sống thật sự là tịch mịch như tuyết a, cũng được, ta khinh thường làm bạn với các ngươi!"
Dứt lời, hắn nhấc chân, thân thể biến thành Tinh Thần chi quang, bắt đầu chạy trốn về nơi xa.
Tất cả mọi người muốn điên lên rồi, tâm trạng chưa bao giờ bốc đồng như bây giờ, trầm mặt đuổi theo không bỏ.
"Đuổi theo! Xé nát cái miệng của hắn!"
"Để hắn phải chảy nước mắt!"
"Ta muốn đâm xuyên cái cổ họng của hắn."
...
Toàn bộ bầu trời lập tức trở nên vô cùng náo nhiệt, mà Tứ Hợp viện thì vẫn bình tĩnh như trước.
Bốn người Niếp Niếp đã trở về.
Tiến vào Tứ Hợp viện, phát hiện Lý Niệm Phàm và Đát Kỷ, Hỏa Phượng vẫn còn đang quét dọn vệ sinh, tuy nhiên đã tiến vào giai đoạn kết thúc.
Long Nhi vui vẻ nói: "Ca ca, chúng ta trở về rồi!"
Lý Niệm Phàm quan tâm hỏi: "Không có bị thương gì đó chứ?"
Hắn một mực chú ý tới đám khí đen kia, thấy nó biến mất thì đoán được Long Nhi các nàng đã giải quyết được phiền phức.
Long Nhi nói: "Không có, rất đơn giản."
Lúc này Lý Niệm Phàm mới để ý tới trong tay các nàng có thêm một thanh trường đao màu đen, đao này có tạo hình rất kỳ dị, bề ngoài mang cho người ta một loại cảm giác bá đạo, toàn thân đen nhánh, bề ngoài trông rất không tệ.
Lý Niệm Phàm hơi nhíu lông mày, hiếu kỳ mà hỏi: "Làm sao còn mang chiến lợi phẩm trở về, đây là đao gì?"
Niếp Niếp nói: "Ca ca đây là một thanh Ma đao, giết vô số sinh linh, lây dính quá nhiều máu tươi, tràn đầy lệ khí, vì phòng ngừa nó lại giết chóc nữa cho nên chúng ta mới mang nó về đây."
Ma đao?
Lông mày Lý Niệm Phàm không thể không nhăn lại, nói như vậy thì đây là một thanh hung khí siêu cấp a, có thể nói là đầy ẩn số.
Lúc đầu hắn còn đang cân nhắc thanh đao này có nên dùng để bổ củi hoặc là thái thịt hay không, nhưng với loại tình huống này vậy thì chắc chắn là không dám.
Lý Niệm Phàm nhịn không được lắc đầu nói: "Loại hung khí này, hẳn là để cho Phật giáo tịnh hóa mới đúng, mang về làm cái gì?"
Tần Mạn Vân thấy Lý Niệm Phàm không thích, cắn môi nói: "Công tử, vậy chúng ta mang đi đưa cho Phật giáo?"
"Được rồi, cũng mang về rồi, cứ đặt vào góc nào đó đi, ta tìm thứ gì xem có thể trấn được hay không."
Lý Niệm Phàm nói xong, quay người tiến vào trong phòng chứa đồ linh tinh, lục tung lên.
Long Nhi kích động nói: "Mạn Vân tỷ tỷ, ca ca đây là muốn tìm thứ gì đó tới trấn áp Diệt Thế Ma đao a, vậy thì chắc chắn không thành vấn đề."
Tần Mạn Vân cười nói: "Ừm, chờ tới khi Cổ Hà tới, hắn chắc chắn sẽ trợn tròn mắt, có điều, Cổ Hà dù sao cũng là Đại Đạo chí tôn, chúng ta vẫn là phải nắm chắc thời gian tu luyện mới được."
Đát Kỷ mở miệng hỏi: "Long Nhi, thanh đao này có lai lịch rất bất phàm sao?"
Long Nhi nói: "Đát Kỷ tỷ tỷ, thanh đao này thế nhưng là bảo vật của Đại Đạo chí tôn, ẩn chứa sát phạt kinh thiên, rất kinh khủng."
Niếp Niếp tiếp lời nói: "Đúng rồi, Đát Kỷ tỷ tỷ, thanh đao này xem như là chiến thư, là chủ nhân của nó ném nó tới đây, một tháng sau sẽ tới hủy diệt Thần Vực."
Hỏa Phượng nở nụ cười lạnh lùng, "Chiến thư sao? Thật đúng là phách lối, yên tâm, nếu thật là Đại Đạo chí tôn tới, ta và Đát Kỷ tỷ tỷ sẽ ra tay!"
Tư Đồ Thấm chen miệng nói: "Đát Kỷ tiên tử, Hỏa Phượng tiên tử, lần này chúng ta còn nghe được một số bí mật liên quan tới công tử."
Đôi mắt của Đát Kỷ và Hỏa Phượng lập tức đọng lại, trịnh trọng mà vội vàng hỏi: "Bí mật gì?"
Ở trên đời này, các nàng quan tâm nhất chính là Lý Niệm Phàm, ở trong lòng của các nàng, những việc các nàng muốn làm đều liên quan tới Lý Niệm Phàm, vì vậy đối với chuyện về Lý Niệm Phàm chính là chuyện mà các nàng để bụng nhất, không tồn tại một chút chậm trễ nào.
Tư Đồ Thấm hít sâu một hơi, ngưng giọng nói: "Công tử có thể là đang Nhập Phàm ..."
Nàng ta nói nhỏ.
Trong giọng nói tràn đầy kính nể.
Đát Kỷ và Hỏa Phượng càng nghe thì càng trịnh trọng, cuối cùng trong đôi mắt đẹp của hai người đều hiện ra nước mắt.
Hốc mắt Đát Kỷ đỏ bừng, thân thể mềm mại mơ hồ đang run rẩy, quanh thân bắt đầu hiện ra từng đợt khí lạnh, có một đóa Băng Liên to lớn từ trên người nàng nở rộ mà ra, khí tức ngập trời bốc lên trời!
Đây là một cỗ lực lượng cường đại tới cực hạn, toàn bộ bầu trời rủ xuống, khí tức cường đại lan tràn mà ra, mang theo lấy sát ý kinh khủng, giống như thiên uy, làm cho tất cả mọi người đều cảm nhận được.
Vào lúc này, mọi ngóc ngách trong Thần Vực, bất kể là ai, xem như đại năng cảnh giới Thiên Đạo cũng không kìm lòng được mà rùng mình một cái, lộ ra trạng thái tim đập nhanh vô hạn.
Mọi người vốn đang tập kích truy kích Tinh Nhai, tất cả đều kinh hãi mà ngừng lại, khiếp sợ nhìn về phía phương hướng Tứ Hợp viện, kinh hồn bạt vía.
Ngọc Đế run giọng nói: "Cái này, cỗ khí tức này là ... Đát Kỷ tiên tử?"
Dương Tiễn ngưng trọng nói: "Đến cùng là có chuyện gì xảy ra, thế mà để cho Đát Kỷ tiên tử bộc phát ra động tĩnh lớn như vậy, có phải là gặp phải nguy hiểm gì hay không, chúng ta nhanh chạy tới!"
"Không cần đi."
Quân Quân đạo nhân mở miệng, ánh mắt của hắn rất phức tạp, lộ ra vẻ kính nể, "Đây xem như là một loại cảnh cáo đi."
Cự Linh Thần hoài nghi hỏi: "Cảnh cáo? Cảnh cáo ai?"
"Cảnh cáo tất cả mọi người!"
Nữ Oa thở một hơi dài nhẹ nhõm, sau đó nói tiếp: "Đát Kỷ tiên tử chắc là biến được tin tức liên quan tới cao nhân Nhập Phàm, cho nên mới bộc phát ra cỗ sát ý này, nếu như không phải xem ở trên giao tình trước kia, ta nghĩ ... nàng ta sợ rằng sẽ ... giết sạch tất cả mọi người chúng ta!"
Ngọc Đế trầm giọng nói: "Là vì bảo vệ bí mật của cao nhân sao? Ta có thể hiểu."
Vương Mẫu gật đầu nói: "Bí mật này, nếu như để cho Cổ tộc biết được, hoặc là bị người có ý đồ không tốt dốc lực nhằm vào vậy thì cao nhân thật sự là quá nguy hiểm, khó trách Đát Kỷ tiên tử mới như vậy."
"Vì cao nhân, mọi thứ đều có thể hy sinh." Quân Quân đạo nhân ngưng trọng mở miệng, "Tuy nhiên Đát Kỷ tiên tử không hạ thủ được, cho nên đây là cảnh cáo, một khi có ai dám có ý tưởng đối với cao nhân, nàng ta tuyệt đối sẽ để cho đối phương muốn sống không được mà muốn chết cũng chẳng xong!"
Tiêu Thừa Phong kiên định nói: "Bất kể như thế nào, chúng ta sẽ chỉ bảo vệ cao nhân, tuyệt không có một chút ý nghĩ khác, kiếm của ta chắc chắn sẽ vì cao nhân mà ngăn cản tất cả! Đây là chỗ hướng tới của đạo tâm ta!"
Người của mỗi loại thế lực lớn đều lập tức tỏ thái độ.
"Cao nhân liên quan tới sự tồn vong của giới này của chúng ta, ta tuyệt đối không cho phép xuất hiện một chút sai lầm nào!"
"Ta cũng giống vậy."
"Ta cũng giống vậy!"
...