Bên trong Tứ Hợp viện.
Mấy người Niếp Niếp sợ hãi nhìn vào Đát Kỷ, khe khẽ nói: "Đát Kỷ tỷ tỷ, ngươi không sao chứ?"
Khí thế của Đát Kỷ gần như muốn làm cho các nàng đông cứng, đồng thời, con ngươi của Đát Kỷ cũng biến thành màu xanh thẳm, cực kỳ đáng sợ.
"Không có việc gì."
Đát Kỷ thu hồi khí thế, giống như đang tự nói: "Không cần biết chuyện gì xảy ra, xem như ta chết đi ta cũng nhất định phải bảo vệ công tử không việc gì!"
Khóe mắt Hỏa Phượng có hai hàng nước mắt trong veo chảy xuống, "Công tử vì vô số sinh linh, cam nguyện xả thân Nhập Phàm, có thể tưởng tượng được, hắn trước kia chắc chắn là tồn tại vô địch tại thế, bây giờ lại ngay cả pháp lực cũng quên, phần tâm tính này quả thực không cách nào tưởng tượng."
Nàng ta chỉ nghĩ lại thôi cũng cảm thấy một trận đau lòng.
Gánh vác trên người công tử đến thật sự là rất rất nhiều.
"Từ nơi sâu xa thăm thẳm, công tử lựa chọn chúng ta, chúng ta sẽ không để cho công tử phải thất vọng!"
Hai mắt Đát Kỷ tràn đầy kiên định, tiếp tục nói: "Công tử Nhập Phàm, sáng tạo ra tạo hóa vô tận, lại giao sự an toàn của mình cho chúng ta, cố gắng tu luyện, tiêu diệt Cổ tộc!"
Nói xong lời cuối, trong giọng nói của nàng tràn đầy vẻ lạnh lùng, sát khí nghiêm nghị.
Niếp Niếp gật đầu liên tục, đầy tinh thần chiến đấu hừng hực và nói: "Ừm, ta nhất định phải san sẻ nỗi lo cho ca ca! Ta sẽ giúp ca ca!"
Lúc này, Lý Niệm Phòng từ trong phòng chứa đồ linh tinh đi ra, trong tay lại có thêm một tờ giấy vàng ố vàng.
Trên giấy vàng, vẽ lấy một tên hòa thượng trọc đầu đang ngồi xếp bằng, hai bên thì viết xuống "Bỏ xuống đồ đao, lập địa thành Phật", bên trên cao nhất thì là hoành phi "A Di Đà Phật".
Đám người Đát Kỷ vội vàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt, điều chỉnh tốt trạng thái vây lại xem.
Đát Kỷ hỏi: "Công tử, đây là cái gì?"
"Đây là một lá bùa, xem như là lá bùa trừ tà, có tác dụng hay không cũng không sao cả, quan trọng nhất là mang lại tâm lý thoải mái."
Lý Niệm Phàm vừa nói, vừa dán lá bùa vào trên Diệt Thế Ma đao.
Chỉ một nháy mắt, đám người Đát Kỷ đã có thể cảm nhận được rõ ràng, oán khí và khí tức sát lục trên Diệt Thế Ma đao tiêu tán không còn, tất cả ma tính bị trấn áp tới triệt triệt để để.
Lý Niệm Phàm buồn cười nói: "Ta nhớ được ta còn có một cái Hắc kiếm đốn củi, Hắc đao Hắc kiếm ngược lại vừa đúng gom thành một đôi."
Diệt Thế Ma đao sau đó cùng được đặt vào một chỗ với Trụy Ma kiếm.
Trên thân Trụy Ma kiếm lóe lên ánh sáng vàng, một khô lâu mặc lên bộ áo cà sa chậm rãi hiển hiện, dùng ánh mắt ân cần hiền hòa nhìn vào Diệt Thế Ma đao, mở miệng nói: "A Di Đà Phật, người mới tới, để cho lão nạp đây nói cho ngươi biết ý nghĩa chân chính của cuộc đời đi..."
Thời gian sau đó trở nên yên tĩnh.
Nội tâm các bên trong Thần Vực đều tràn đầy vẻ thấp thỏm, e ngại sự cường đại của Cổ Hà, dù sao đây là tồn tại đáng sợ đã sống qua mấy lần đại kiếp, ai cũng không cách nào nghĩ ra được hắn cường đại tới cỡ nào.
Trong toàn bộ thiên địa, đều có một loại mưa gió khắc nghiệt nổi lên.
Mấy người Đát Kỷ cũng đang nắm chặt thời gian để tăng thực lực của mình lên, mỗi buổi sáng sớm đều tập thể dục từ sớm, sau đó thì chính là tu luyện Yoga, không dám buông lỏng chút nào.
Thiên Cung.
Ngọc Đế ngồi ở trên Lăng Tiêu Bảo điện, sắc mặt nghiêm túc mở miệng hỏi: "Dương Tiễn, đã tìm được Linh chủ và Vương Tôn chưa?"
Trong con ngươi của hắn hiện lên vẻ mong đợi.
Lần trước Linh chủ và Vương Tôn xuất hiện ở trong Tuế Nguyệt Trường hà, nếu như có thể thông báo cho bọn hắn việc Cổ Hà sắp vượt giới mà tới thì như vậy bọn họ nhất định sẽ xuất thủ trợ giúp.
Tuy rằng bọn họ còn lâu mới có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, nhưng chiến lực đã không thấp, có thể tăng thêm rất nhiều phần thắng.
Dương Tiễn thở dài nói: "Tiểu thần hổ thẹn, tìm kiếm dọc theo Tuế Nguyệt Trường hà thật lâu, vẫn không thể phát hiện bóng dáng họ."
Trong Tuế Nguyệt Trường hà không có điểm cuối, hắn sợ hãm sâu vào trong đó cho nên chỉ có thể tay trắng trở về.
Ngọc Đế lắc lắc đầu nói: "Không trách ngươi, việc này không cưỡng cầu được, Linh chủ và Vương Tôn chắc chắn đều có mưu đồ của chính mình, xem ra chỉ có thể chuẩn bị thêm một chút."
Dương Tiễn nói: "Ta đã liên kết các đại tông môn trong Thần Vực lại với nhau, kết hợp nội tình của nhau, lấy thừa bù thiếu, chắc chắn có thể sáng tạo ra một cái trận pháp hợp kích, tăng lên rất nhiều sức chiến đấu."
Ngọc Đế lập tức nói ngay: "Như vậy rất tốt, không thể mang tất cả áp lực tới trên người Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử được, chúng ta cũng phải thể hiện ra giá trị tồn tại của bản thân mình."
"Trải qua nhật nguyệt tịch diệt, ngồi nhìn năm tháng trôi qua, ta sẽ tuyên cổ vĩnh hằng!"
Đúng vào lúc này, một gia hỏa đẹp trai dáng người như ngọc đeo mặt nạ, đứng chắp tay, bay tới với vẻ cao thâm khó dò.
Trên Lăng Tiêu Bảo điện, tất cả mọi người đều là một đầu toát mồ hôi hột.
Kẻ trang bức đụng chạm lại tới, câu nói vừa rồi bọn họ nghe tới đều sắp nôn.
Ngọc Đế cau mày hỏi: "Có gì chỉ giáo?"
Tinh Nhai cao ngạo lạnh lùng nói: "Ta xem qua Chu Thiên Tinh Đấu đại trận của các ngươi, là một loại trận pháp không tệ, tuy nhiên mức độ có hạn, Chưởng Tinh các ta danh xưng chấp chưởng tinh thần, có một loại Hỗn Độn Liên Tinh trận, đủ để bổ sung, có thể phối hợp tạo ra chiến lực mạnh nhất."
Ngọc Đế hết sức vui mừng, "Vậy thế nhưng là thực sự quá tốt."
"Ha ha, việc rất nhỏ, chỉ thường thôi."
Tinh Nhai mỉm cười, sau đó nói: "Cổ Hà, là một trong bảy đại quân chủ của Cổ Chi nhất tộc, sở dĩ gọi là quân chủ, chính là bởi vì thực lực bọn họ ở xa trên Đại Đạo chí tôn!"
"Bảy đại quân chủ này, mặc sức tung hoành Thất giới, tạo ra vô số giết chóc, nhất là Cổ hà, năm đó thế nhưng là chiến một trận với Linh chủ thời đỉnh phong, tuy rằng không địch lại, nhưng cũng có thể rút đi một cách dễ dàng trước mặt Linh chủ, thực lực hôm nay chỉ sợ càng mạnh hơn, các ngươi thận trọng là đúng, nhưng phải cố lên, đừng để ta thất vọng."
Dương Tiễn cũng nhịn không nổi, tức giận nói: "Thất vọng con em gái ngươi, ngươi có thể nói chuyện dễ nghe một chút hay không, không nên cứ luôn trang bức như vậy!"
Tinh Nhai cao ngạo lạnh lùng khoát khoát tay, "Ngươi thì biết cái gì, đây là bức cách của Chưởng Tinh các ta, các ngươi đám phàm phu tục tử này tự nhiên là không thể nào hiểu được."
"Ngươi đây không phải là bức cách, mà ngươi đây chính là muốn ăn đòn!" Tiêu Thừa Phong đỏ bừng hai mắt nhào tới, "Đánh hắn!"
Ở trên một viên tinh vực trong Hỗn Độn.
Nơi này là nơi của Khổ Tình tông.
Trong Khổ Hải, một chiếc bè trúc đang trôi nổi trong Khổ Hải, trên đó, Thái Thượng trưởng lão của Khổ Tình tông vẫn như cũ trong tay cầm cần câu yên lăng thả câu.
Giọng nói của hắn khàn khàn, giống như đang lẩm bẩm tự nói, "Cổ Tộc chí tôn sắp buông xuống rồi sao? Khổ Hải a, ngươi nói xem lần đại kiếp nạn này sẽ là như thế nào, Hỗn Độn có thể chống đỡ được hay không? Ta ở chỗ này câu cá đã được một vạn năm, xem ra thời gian nhàn nhã đã không còn nhiều lắm a..."
Bạch Vân quán.
Một đám lão giả tập trung lại một chỗ, bọn họ đều giương mắt ngưỡng vọng trời xanh, giống như có thể nhìn xuyên qua tinh không, nhìn thấy toàn bộ Hỗn Độn.
Có một lão giả cảm khái nói: "Nếu không phải có cường giả chí cường dựa vào đại nghị lực Nhập Phàm, lần đại kiếp nạn này sẽ không có chút phần thắng nào, chỉ sợ sẽ để cho Đệ Thất giới ta hoàn toàn diệt vong."
Trong giọng nói của hắn lộ ra vẻ nghĩ mà sợ vô cùng.
Tất cả chỉ vì từ sau lần đại kiếp trước đó, nội tình Đệ Thất giới trở nên suy yếu tới thực sự quá ghê gớm, linh khí thì bị Cổ tộc rút ra, rất nhiều lực lượng còn bị phong cấm, nếu như không phải cao nhân thì ngay cả Đại Đạo chí tôn cũng chẳng có một ai, cường giả sẽ ít tới thương cảm, ở trong lần đại kiếp nạn sắp tới căn bản sẽ không có sức đánh trả.
Một người khác rất tán thành mà gật đầu nói: "Đúng vậy a, Cổ tộc bố cục vô số năm tháng, chỉ sợ tất cả đều là làm nền cho lần đại kiếp cuối cùng này, còn may mà có cao nhân xuất hiện."
Có người tràn ngập chiến ý nói: "Cổ Hà sao? Đại Đạo chí tôn thì thế nào, nói chúng ta không biết tự lượng sức mình cũng được, nói chúng ta châu chấu đá xe cũng được, nói chúng ta trứng chọi đá cũng chẳng sao, chẳng qua chỉ là một trận chiến mà thôi!"
"Hơn nữa chúng ta có Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử cũng không phải là không có chút phần thắng nào."