Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 918: CHƯƠNG 918: BỆNH ĐÃ TỚI GIAI ĐOẠN NGUY KỊCH, KHÔNG CHỮA ĐƯỢC.

Thời gian cứ từng ngày từng ngày trôi qua.

Tin tức chí tôn của Cổ tộc sắp công tới này thì người bình thường tự nhiên là không biết, tuy nhiên mơ hồ truyền ra từ một số tông môn và thế lực cỡ lớn.

Bên trong những thế lực này có thì động viên tất cả các đệ tử làm tốt chuẩn bị liều chết đánh cược một lần, có thì tìm kiếm lấy bí cảnh thích hợp ở bên trong Hỗn Độn, chuẩn bị tìm một nơi để trốn, ý đồ tránh qua lần đại kiếp nạn này.

Thiên Cung thì liên kết một số thế lực trong Thần vực, tăng cường tuần tra đối với Hỗn Độn, chú ý cẩn thận dấu hiệu Cổ Hà vượt giới mà tới.

Bên trong Tứ Hợp viện.

Lý Niệm Phàm đang thưởng thức trà một cách nhàn nhã mà thoải mái, hắn quan sát Hỏa Phượng và Đát Kỷ đang tập luyện Yoga rồi lại nhìn vào Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm đang trầm mê trong việc đánh đàn và viết thư pháp, thậm chó ngay cả Đại Hắc cũng đang chạy trên máy chạy thể dục tới mồ hôi tuôn ra như mưa.

Không thể không nhíu mày tự hỏi.

Mấy người này làm cái gì vậy? Làm sao đột nhiên trở nên chăm chỉ như vậy rồi?

Chỉ có một mình ta là đang uống trà, làm cho ta cảm thấy rất xấu hổ, giống như thể là đồ bỏ đi vậy.

Trong khoảng thời gian này, Lý Niệm Phàm thế nhưng là cố gắng nhìn bọn họ vào trong mắt.

Hắn nhịn không được mà ho nhẹ một cái, mở miệng nói: "Cái kia ... Tiểu Đát Kỷ, Yoga tuy rằng tốt, nhưng cũng phải điều độ, học tập phải kết hợp với nghỉ ngơi mới là thích hợp, phải biết đạo lý hăng hái quá thì hóa dở, còn có Tư Đồ Thấm cô nương và Mạn Vân cô nương cũng như vậy, thật ra thì, mỗi ngày cần bỏ ra một canh giờ đi luyện tập là được rồi, nhiều hơn ngược lại lại tổn hại mình."

Nào có ai cả ngày chỉ có luyện Yoga và tập thể dục, thân thể chẳng phải là lập tức phế bỏ sao.

Đát Kỷ ngừng lại, mở miệng nói: "Công tử, chúng ta chỉ là trầm mê vào trong đó mà không cách nào tự kiềm chế."

Lý Niệm Phàm lắc đầu nói: "Không thể làm như vậy được, chúng ta ở bên trong Tứ Hợp viện cũng khó chịu rất lâu, vẫn là đi ra ngoài thư giãn một chút, đi một chút đi, buông lỏng thích hợp mới có ích làm cho thể xác và tinh thần khỏe mạnh."

Đối với Lý Niệm Phàm, Đát Kỷ tự nhiên sẽ không phản đối, mở miệng nói: "Được, ta nghe theo công tử."

Trong nội tâm nàng cảm động, công tử chắc chắn là sợ chúng ta mang áp lực quá lớn cho nên lúc này mới đề nghị để cho mọi người được thả lỏng.

Hỏa Phượng tò mò hỏi: "Công tử chuẩn bị đi nơi nào?"

Lý Niệm Phàm trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Ừm ... Hay là đi Thiên Cung xem một chút đi, ta nhớ được ở nơi đó ta thế nhưng là còn có một nơi ở a, vừa đúng có thể ở lại."

Nơi ở mà hắn nói dĩ nhiên là chỉ Công Đức Thánh Quân điện, không thể không nói, có nhiều nơi ở chính là tốt.

Mọi người đương nhiên sẽ không có dị nghị gì, gật đầu nói: "Ừm, được."

Lập tức, Đát Kỷ đi tới hậu viện gọi Long Nhi và Niếp Niếp tới, mọi người dòn dẹp một phen rồi cùng Lý Niệm Phàm đi về phía Thiên Cung mà đi.

Nam Thiên môn.

Do Cự Linh Thần trấn giữ, hai tên Thiên binh với thân hình cao lớn khuôn mặt nghiêm túc, trên người mặc áo giáo màu vàng kim, đứng ở hai bên đại môn.

Lúc này, Tiêu Thừa Phong đang cùng với Cự Linh Thần ngồi ở một nơi cách Nam Thiên môn không xa, là đang đánh cờ.

Sở Hà Hán giới mở ra.

Tướng soái đứng đối lập nhau.

Chơi chính là cờ tướng, hai người chơi tới quên cả trời đất.

Tiêu Thừa Phong đưa con tốt tiến về phía trước một bước, mở miệng nói: "Cờ tướng mà cao nhân phát minh ra thật đúng là có ý tứ, bàn cờ nho nhỏ, nhìn như đơn giản lại ẩn chứa sát phạt cực hạn, hai quân cờ đnáh nhau, ai cũng có sở trường riêng, đều có tính toán, thật sự là có ý tứ."

Cự Linh Thần đi mã, gật đầu nói: "Đúng vậy a, trò này thế nhưng là dễ chơi hơn nhiều so với cờ vây, mà ngay cả ta đại lão thô tục này cũng chơi tới rất hăng hái, cao nhân thật lợi hại."

Tiêu Thừa Phong lắc đầu thở dài nói: "Đáng tiếc, nếu không phải đại kiếp sắp tới thì ta đã có một cuộc sống rất thoải mái."

Bên trong đôi mắt Cự Linh Thần tràn đầy vẻ hồi ức, mở miệng nói: "Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng a, xem như Hồng Hoang trước đây, ta làm thần tướng ở Thiên Đình, nhân yêu không bao giờ biến mất, thời gian nhàn nhã cũng không nhiều, huống chi bây giờ liên quan tới toàn bộ vũ trụ."

Tiêu Thừa Phong kính nể nói: "Nói đúng, Cự Linh Thần huynh không hổ là Thiên tướng thâm niên a, nghe nói Cổ Hà chí ít từng giết qua hai tên chí tôn, quả thực nghe rợn cả người, Cự Linh Thần huynh cảm thấy chúng ta lần này có thể ngăn cản được sao?"

"Ha ha, lão Tiêu, nói tới nói lui, ngươi vụng trộm pháo của ta làm cái gì? Có phải là thua không chịu nổi hay không?"

Lúc này, một tên Thiên binh giữa cửa vội vàng chạy tới, khuôn mặt đỏ lên, lộ ra vẻ lo lắng và kích động.

"Báo ----"

"Hai vị Thần tướng, phía chân trời có Kim Sắc Tường vân đang tiếp cận tới, khả năng là cao ... cao nhân tới!"

Bởi vì kích động, lời hắn nói ra cũng có hơi không được lưu loát.

Đây chính là chuyện vô cùng lớn a.

Sắc mặt Tiêu Thừa Phong và Cự Linh Thần cũng là đột nhiên thay đổi lớn, không nghĩ ngợi chút nào, 'Hoa' một cái đứng dậy.

Bọn họ cùng lúc đưa ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xa, đã có thể nhìn thấy đám tường vân kia đã tới rất gần, bóng người trên đó đều hiện ra.

"Cao nhân, đúng là cao nhân tới, nhanh, nhanh theo ta cùng nhau tới nghênh đón cao nhân!"

Tiêu Thừa Phong và Cự Linh Thần lập tức bước nhanh đi tới Nam Thiên môn, mong mỏi và trông mong.

Khi nhìn thấy đám người Lý Niệm Phàm, bọn họ cung kính hành lễ nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân, Đát Kỷ tiên tử, Hỏa Phượng tiên tử."

"Tiêu Thần tướng, Cự Linh Thần tướng, các ngươi khỏe a."

Lý Niệm Phàm mỉm cười đáp lễ, ánh mắt hắn không thể không rơi vào trên bàn cờ ở một bên, lập tức hiện ra vẻ rõ ràng.

Yêu hô, nhìn không ra, hóa ra ở trên Thiên Cung đang làm nhiệm vụ cũng có thể mò cá, sống rất tốt a.

Cự Linh Thần và Tiêu Thừa Phong đều phát giác được một chút vẻ trêu chọc bên trong đôi mắt của Lý Niệm Phàm, đều là vò đầu bứt tai, quả tim đập rộn lên, vội vàng xấu hổ thu thập ván cờ dở.

Cự Linh Thần mở miệng hỏi: "Không biết Thánh Quân đại nhân tới đây là có chuyện gì?"

"Không có gì, đã rất lâu ra không tới Công Đức Thánh Quân điện, không thể để không mãi như vậy được cho nên tới nhìn xem."

Lý Niệm Phàm khoát khoát tay, "Các ngươi cứ tự nhiên đi, ta tự mình đi là được."

Tiêu Thừa Phong lập tức chân thành nói: "Chúng ta dù sao cũng không có việc gì, cho nên bồi Thánh Quân đại nhân đi một đoạn đường."

Hiếm khi có được cơ hội phục vụ cao nhân, bọn họ làm sao chịu buông tha, lập tức mở đường cho cao nhân.

Lý Niệm Phàm cũng không sao cả, cho nên cười cười nói nói với nhau cùng đi về phía Công Đức Thánh Quân điện, nghe Tiêu Thừa Phong và Cự Linh Thần kể về một số biến hóa trên Thiên Cung, chiêu mộ rất nhiều Thần tiên mới khiến Thiên Cung trở nên đông đủ hơn rất nhiều.

Lại vào lúc này, ở trên nóc của một cái đại điện cách đó không xa, một thân ảnh như gió, đột nhiên hiện ra ở nơi đó, áo bào trắng trôi nổi bồng bềnh, khí thế mờ mịt, một giọng nói hiện ra vẻ cao thâm mạt trắc vang lên từ trong miệng của hắn, "Trải qua nhật nguyệt tịch diệt, ngồi ngắm năm tháng trôi qua, ta cũng tuyên cổ vĩnh hằng!"

Lời này khiến cho Lý Niệm Phàm sửng sốt, ngạc nhiên không thôi, cảm thấy cái tên này là một nhân vật.

Lý Niệm Phàm nhìn về phía Tiêu Thừa Phong, "Vị này cũng là người mà Thiên Cung mới chiêu mộ sao?"

Sắc mặt Tiêu Thừa Phong trở nên rất khó coi, giống như thể ăn phải phân tái đi rồi, "Không phải, hắn gọi là Tinh Nhai, Thánh Quân đại nhân không cần để ý tới hắn."

Lý Niệm Phàm thuận miệng hỏi: "Làm sao lại đeo mặt nạ?"

Lại nghe Tinh Nhai ngạo nghễ nói: "Dung mạo chỉ là cấp thấp nhất của vẻ bề ngoài, lấy ra công khai là khinh nhờ đối với ta, chẳng đáng để ta bày ra gặp người!"

"Không có ý tứ, Thánh Quân đại nhân, cái tên này ..."

Tiêu Thừa Phong điên tới tóc dựng đứng cả lên, thật vất vả mới nhịn xuống, chỉ vào đầu của mình, biểu thị cái tên là là một tên đầu óc có vấn đề.

Cự Linh Thần thì nói thẳng: "Không nhìn hắn là được, chúng ta đi thôi."

Mọi người lập tức đi qua bên cạnh Tinh Nhai, Lý Niệm Phàm thấp giọng hỏi: "Tình huống như thế nào, triệu chứng này của hắn đã bao lâu rồi?"

Tiêu Thừa Phong lắc đầu nói: "Ai, đây chính là tên mắc bênh trang bức, bệnh đã tới giai đoạn nguy kịch, không chữa được."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!