Cự Linh Thần tiếp lời nói: "Thực không dám giấu giếm, lúc đầu chúng ta còn muốn dùng vũ lực để tháo mặt nạ của hắn xuống, về sau mới biết được, hắn thế mà không tiếc bỏ ra khoảng thời gian vô số năm tháng, tự sáng tạo ra một loại công pháp, công pháp này có thể đeo mặt nạ lên mặt, nhưng trừ khi tự nguyện bằng không thì mãi mãi không lấy xuống được."
Lý Niệm Phàm ngạc nhiên, "Còn có công pháp kỳ lạ như vậy sao?"
Cự Linh Thần mở miệng nói: "Quan trọng nhất là, công pháp này ngoại trừ năng lực này ra còn đâu không có chút tác dụng nào khác..."
Lý Niệm Phàm lập tức không còn gì để nói.
Thời gian chắc chắn là rất quý giá, lập tức liên quan tới việc tăng thực lực lên, thế mà, thế mà lại có người chịu bỏ ra vô số năm tháng chỉ để sáng tạo ra một cái công pháp không hề có tác dụng thực chất nào như vậy, có cần thiết phải tùy hứng như vậy hay không?
Cái này chỉ là vì làm nổi bật bức cách mà trả ra cái giá cũng quá lớn quá lớn đi.
Long Nhi hiếu kỳ nói: "Quá kỳ lạ, thật tò mò trông hắn như thế nào."
Lý Niệm Phàm mở miệng hỏi: "Các ngươi đều muốn biết sao?"
Niếp Niếp gật đầu liên tục nói: "Muốn a muốn a, ca ca có biện pháp nào không?"
Đát Kỷ cũng nhìn về phía Lý Niệm Phàm, "Công tử thật có thể chứ?"
Ánh mắt Lý Niệm Phàm lóe lên, nở ra nụ cười thần bí nói: "Chuyện này rất khó sao? Tôi nay xem ta!"
Hắn thừa nước đục thả câu, để mọi người chờ mong không thôi.
Cao nhân xuất thủ, tên thích trang bức kia chắc chắn là trốn không thoát.
Đặc biệt là Tiêu Thừa Phong kích động không thôi, Tinh Nhai ngươi cứ chờ đấy đợi tới cao nhân phá đi thủ đoạn trang bức của ngươi đi!
Trong lúc nói nói cười cười, mọi người đã đi tới Công Đức Thánh Quân điện.
Sau khi Hồng Hoang thăng cấp lên làm Thần vực, Thiên Cung tự nhiên cũng đạt được mở rộng rất lớn, biến hóa rất lớn, tiên khí như nước thủy triều, từng lớp từng lớp tiên khí như là sương trắng bao phủ xung quanh, phối hợp với tường vân đầy trời, đúng là tiên khí bồng bềnh để cho người ta sợ hãi thán phục.
Công Đức Thánh Quân điện nằm ở trên Quan Tinh đài, thuộc về vị trí có tầm nhìn tốt nhất, bên cạnh chính là Tinh hà.
So với trước đây, Tinh hà cũng đã mở rộng gấp mấy lần, trong đó lốm đa lốm đốm, tinh quang (ánh sao) như nước sông chảy xuôi, giống như vô số ngọc thạch đang lóe lên, đẹp không sao tả xiết.
Đừng ở chỗ này nhìn ra xa xa, bên dưới núi non trùng điệp, rừng rậm dày đặc, thiên địa rộng lớn so với trước đây là không thể so sánh nổi.
"A?"
Ánh mắt Lý Niệm Phàm lại dừng lại, nhìn ra phía xa, lại phát hiện mấy nơi có phong cảnh rất kỳ lạ.
Có một ngọn núi như là cây cột chống trời, cao vút trong mây, lấy tầm nhìn từ trên Thiên Cung của hắn nhìn lại, cũng có thể thấy rõ ràng cây cột cao cao này, mặc dù không có độ cao đạt tới Thiên Cung, nhưng tuyệt đối có thể nói là liên thông trời và đất, độ cao không thể đo lường.
Cự Linh Thần giải thích: "Thánh Quân đại nhân, ngọn núi kia rất giống với Bất Chu sơn của Hồng Hoang năm đó, cho nên vẫn gọi là Bất Chu sơn, là một tòa Thần sơn do Thần vực hình thành, thường xuyên có đệ tử đi tới nơi đó để tìm kiếm cơ duyên."
"Núi này quả thật không tệ, thật có thể nói là kỳ cảnh." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, sau đó lại nhìn về phía mấy chỗ khác.
Mấy chỗ khác này có vẻ bề ngoài cũng rất đặc thù, nhìn một cái cũng cảm nhận được sự hùng vĩ, hơn nữa vừa nhìn là biết bất phàm, có tiên khí hội tụ, cung điện dưới ánh mặt trời lóe lên chói lọi.
"Đó là Hoa Hải địa giới, nơi của Bách Hoa tông, kia chính là La Thiên Tiên điện ở Đế đô La Thiên hoàng triều, còn có chỗ kia là Băng Tuyết thánh vực ..."
Tiêu Thừa Phong và Cự Linh Thần làm dẫn đường cho Lý Niệm Phàm.
Những tông môn này vì bảo vệ bức cách của chính mình, kiến trúc cung điện tự nhiên cực kỳ cao cấp, mà ngay cả vật liệu sử dụng đó cũng là được chọn lựa cẩn thận, có một số không để cho Thiên Cung làm hạ thấp mình đi, thậm chí còn thiết lập tông môn ở trên bầu trời.
Từ Quan Tinh đài nhìn lại, quả nhiên là có thể nhìn thấy sự huy hoàng của Thần vực.
Nhân một cơ hội, Tiêu Thừa Phong tìm tới một tên Thiên binh, thận trọng bàn giao đối với hắn nói: "Nhanh đi liên hệ những tông môn kia, nói cao nhân cố ý tới Quan Tinh đài xem cảnh đêm, cố gắng để tâm, bọn họ biết nên làm như thế nào!"
Tên Thiên binh kia lập tức lĩnh mệnh rời đi.
Sắc trời dần tối, Lý Niệm Phàm và đám người Tiểu Đát Kỷ ngồi trên sân thượng lớn ở trên cùng của Công Đức Thánh Quân điện, kê lên một chiếc bàn lớn, bày biện một bữa tiệc nướng, đón gió đêm chầm chậm, trong bầu trời bao la rộng lớn, dưới ánh sáng vô tận của các vì sao (tinh thần), bắt đầu bữa tiệc nướng ngoài trời.
Từ nơi này lại nhìn xung quanh, cảnh sắc đã có sự khác biệt thật lớn, cảnh đêm đó phải nói là tráng lệ.
Vào lúc trời còn sáng những tông môn lớn mà hắn nhìn thấy, vào lúc này tất cả đều đã thắp sáng lên bằng đèn dầu, một số trong đó có hỏa diễm treo cao rồi nổ tung ra các loại dáng vẻ, có một số Hỏa Long lượn quanh trên bầu trời, cũng có nơi Hỏa Liên nở rộ, Bách Hoa tông thì có vô số bóng hoa nở rộ trên bầu trời, màu sắc khác nhau, sắp xếp có thứ tự ...
Ánh sáng của các loại pháp thuật chiếu sáng màn đêm để Lý Niệm Phàm lại một lần nữa cảm thấy mình như đang xem màn trình diễn ánh sáng ở thành phố bậc nhất ở kiếp trước, nhưng ở đây so với màn trình diễn ánh sáng kia còn muốn hoành tráng hơn rất rất nhiều, đây là tiên pháp chân chính!
Lý Niệm Phàm nhịn không được cảm thán: "Các tông môn lớn vì chiêu thu đệ tử cũng là đủ liều, cảnh đêm thế mà để cho long trọng như vậy, quá hấp dẫn con mắt, tu vi cao thâm chính là tùy hứng a."
Lúc này, Ngọc Đế và Vương Mẫu cất bước đi tới, cười nói với Lý Niệm Phàm: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Sau đó, Thất tiên nữ, Hằng Nga tiên tử, Nữ Oa, Quân Quân đạo nhân, Thực Thần, Diệp Lưu Vân các bằng hữu cũ đều lần lượt đi tới, mỉm cười chào hỏi Lý Niệm Phàm.
Lý Niệm Phàm trở lại Công Đức Thánh Quân điện, tự nhiên muốn mời mọi người ăn chực một bữa.
Hắn mở miệng cười nói: "Tới, ta mới ủ được một loại rượu tên là Long Huyết tửu, rượu này rất mạnh, cố ý mang tới cho mọi người nếm thử, lại kết hợp với đồ nướng như vậy sẽ có một loại mùi vị đặc biệt, hy vọng mọi người sẽ thích."
Lập tức có tiên nữ tới rót rượu cho mọi người.
Đồ nướng thì do Tiểu Bạch phụ trách, than củi bốc lên đốm lửa nhỏ màu đỏ, khói lửa cuộn trào, thịt được xuyên vào từng cái que thành xiên thịt nướng, theo Tiểu Bạch lật qua lật lại, phát ra tiếng vang xì xì xì.
Lúc này, dưới ánh trăng lại có một thân ảnh theo gió bay tới, hiển hiện ở trước mắt mọi người.
Chầm chậm nói: "Ta tới vậy, đa tạ Thánh Quân đại nhân mời."
Lý Niệm Phàm cười nói: "Nhanh mời ngồi."
Tinh Nhai lắc đầu, "Không được, thân phận của ta không cho phép ta ngồi ăn liên hoan cùng với bọn hắn, Thánh Quân đại nhân gói lại một phần cho ta mang đi là được."
Hắn ngước đầu nhìn lên trời xanh, hiển lộ rõ ràng ra khí chất lạnh lùng của mình.
Tiêu Thừa Phong nghẹn đỏ mặt, vội vàng nói: "Nhanh, Cự Linh huynh, đè kiếm của ta lại."
"Sao vậy?"
Tiêu Thừa Phong nghiến răng nghiến lợi, "Nó muốn đi giết Tinh Nhai, ta đã không khống chế nổi nó."
"Khụ khụ."
Lý Niệm Phàm khẽ ho một tiếng, đè sự xung động của mọi người xuống, sau đó thì nói: "Tinh Nhai đạo hữu, có thể tháo mặt nạ xuống hay không, ta có thể dạy ngươi mấy lời làm trao đổi."
"Thánh Quân đại nhân, không nghĩ tới ngươi thế mà cũng có câu nệ ngoại hình như vậy, ta đã siêu thoát, làm sao có thể ngươi muốn đổi thì có thể đổi, từ bỏ đi."
Lý Niệm Phàm thản nhiên nói: "Tay cầm nhật nguyệt hái tinh thần, thế gian không có ai như ta."
Oanh!
Tinh Nhai đột nhiên mở mắt ra, huyết dịch toàn thân chảy ngược, đại não vang lên ông ông.
Một câu thật phong cách, quá trang bức, thực sự đã lấn át câu cửa miệng của ta!
Loại lời này mới có thể xứng với tư thế oai hùng của ta.
Không hổ là cao nhân a, quá thần kỳ, ta tán thành ngươi.
Đại địch, đây là đại địch cuối cùng của ta a!
Bình tĩnh, nhịn xuống!
Ta sao có chừng có mực sao có thể tùy tiện như vậy?
Lại nghe Lý Niệm Phàm tiếp tục nói: "Ai ở phía cuối con đường thành tiên, thấy một lần Tinh Nhai đạo thành không."
Rầm rầm rầm!
Bởi vì trong những lời này có thêm cái tên Tinh Nhai, lập tức để hắn đại nhập cảm tràn đầy, thân thể chấn động mạnh một cái, sau đó là run rẩy kịch liệt lên.
A a a.
Hắn hận không thể hét lên.
Câu nói này quá hung tàn.
Lời nói trang bức như thế nếu như truyền ra ...
Tinh Nhai chỉ nghĩ thôi cũng đã tê cả da đầu, gần như muốn nổ tung.