Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 920: CHƯƠNG 920: XEM RA DUNG MẠO CỦA TA ĐÃ KHIẾN CHO CÁC NGƯƠI ĐỀU PHẢI CHẤN KINH RỒI.

"Ai ở phía cuối con đường thành tiên, thấy một lần Tinh Nhai đạo thành không."

"Ai ở phía cuối con đường thành tiên, thấy một lần Tinh Nhai đạo thành không."

Trong đầu Tinh Nhai liên tục tái diễn lại câu nói này, ánh mắt cũng trở nên ngốc trệ.

Diệu.

Diệu a.

Tại sao trên thế giới lại có thể có lời nói tinh diệu tới như thế, đây quả thực là vì để làm trang bức mà thành!

Hắn luôn luôn cảm thấy bức cách của mình đã đủ cao, bây giờ mới phát hiện ra, so với cao nhân thì cách cục của chính mình thật sự là quá nhỏ quá nhỏ.

Ở trong đầu của hắn, tầm quan trọng của việc nói ra những lời nói bức cách thực sự là quá cao quá cao, đều là bởi vì, bất kỳ ai là Đại Đạo chí tôn, không thể có một đôi lời nói mang tính phong cách ra đại biểu vậy thì chắc chắn xem như thất bại, cái này tương đương với danh thiếp, lời nói phong cách hay là bức cách lập tức quan hệ tới việc người khác có thể nhớ kỹ ngươi hay không.

Một hai câu nói tùy tiện có phong cách của cao nhân, đều đáng sợ hơn nghìn lần vạn lần so với những lời nói mang tính chất bức cách vốn có của hắn.

Đây chính là sự chênh lệch của cảnh giới sao!

Có điều ... Tinh Nhai ta há có thể vì đó mà thay đổi?

Hắn đứng chắp tay, dưới ánh trăng chiếu rọi vào hiển thị lên rõ vẻ cao ngạo, lạnh lùng và cô độc, mặt ngoài phủ lên một lớp ánh trắng, ngẩng đầu ngửa mặt lên trời, không nhúc nhích.

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Ai, cũng được, Tiểu Bạch ngươi đóng gói lại cho Tinh Nhai đạo hữu, để hắn mang đi đi."

Hả?

Vậy mà để cho ta đi?

Có phải là quá độc đoán rồi hay không?

Trong đôi mắt Tinh Nhai bừng sáng, thân thể cũng cứng ngắc lại.

Đằng sau thì sao?

Chắc chắn còn có đi!

Ngươi không nói tiếp thêm một hai câu? Nói không chừng ta sẽ thay đổi chủ ý a!

Hắn đứng tại chỗ, thật lâu không muốn nhấc chân rời đi, cuối cùng vẫn nhịn không được hiện vẻ trông mong nhìn về phía Lý Niệm Phàm.

"Cái này ... Thánh Quân đại nhân, còn gì nữa không?"

Lý Niệm Phàm gật đầu, "Có, hơn nữa còn muốn đặc sắc hơn so với hai câu trước, có điều ..."

Hắn mỉm cười mà nhìn vào Tinh Nhai, lộ ra một bộ vẻ mặt ngươi hiểu.

Trí thông minh của Tinh Nhai quả thực chẳng ra sao cả, tuy nhiên ý tứ của Lý Niệm Phàm thì hắn vẫn là lĩnh ngộ được, hắn đưa tay lên ... lấy mặt nạ của mình xuống.

Hiện ra ở trước mắt mọi người, là một khuôn mặt bình thường chẳng có gì đặc sắc.

Khuôn mặt này có một cái xưng hào bình thường nhất đó là khuôn mặt phổ thông.

Phổ thông tới mức nào? Khi Tinh Nhai đeo mặt nạ lên một lần nữa, mọi người đã quên đi dáng vẻ của hắn dài ngắn ra làm sao.

"Khuôn mặt quá phổ thông!!"

Lý Niệm Phàm đột nhiên biết vì sao Tinh Nhai lại muốn đeo mặt nạ, không đeo mặt nạ, lấy một khuôn mặt quá phổ thông như thế này, Tinh Nhai đoán chừng sống không quá hai chương.

Sự kính nể của mọi người đối với Lý Niệm Phàm càng là muốn tràn đầy, quá lợi hại, cao nhân quả nhiên khiến cho Tinh Nhai phải tháo mặt nạ xuống, hơn nữa chỉ dùng hai ba câu lời nói là làm được, đây tuyệt đối là một cái kỳ tích.

"Ha ha, đều trợn tròn mắt rồi đi."

Tinh Nhai tiếp tục cao ngạo, "Xem ra dung mạo của ta đã khiến cho các ngươi đều phải chấn kinh rồi."

Tiêu Thừa Phong mở miệng nói: "Tinh Nhai, cũng đã như vậy rồi mà ngươi còn có thể trang bức một cách thản nhiên như vậy, không thể không nói, ta thực sự bội phục ngươi, ngươi là làm tới phổ thông mà lại tự tin như vậy như thế nào?"

Giọng điệu Tinh Nhai trở nên lạnh nhạt, "Ta có thể hiểu câu nói này của ngươi thành đố kỵ, ta tiếp nhận một cách thản nhiên, dù sao không bị người đố kỵ thì quá tầm thường."

Sau đó, hắn nhìn vào Lý Niệm Phàm với ánh mắt mong đợi, "Thánh Quân đại nhân, không biết còn có khẩu quyết gì không?"

Những người khác cũng đều nhìn vào Lý Niệm Phàm, trong đôi mắt đều là đầy vẻ tò mò.

Hai câu vừa rồi kia không chỉ khiến cho Tinh Nhai kinh động như gặp thiên nhân, mà tất cả mọi người ở đây cũng giống vậy đều bị khí phách trong đó làm cho chấn động.

Bởi vì cái gọi là, thiên lớn bao nhiêu, suy nghĩ sẽ lớn bấy nhiêu, lời nói mang tính chất bức cách cũng giống với cảnh giới của một người, loại lời này chỉ nghe thôi cũng khiến cho nhiệt huyết của người ta sôi trào lên, có loại cảm giác thiên địa cũng không chứa chấp được lời nói trâu bò như vậy, chỉ sợ cũng chỉ có cao nhân mới có thể nói ra.

Thậm chí, bọn họ nghe được mấy câu này, đối với đạo tâm của bọn hắn đều rất có ích lợi, tiến hành lĩnh ngộ, đối với việc tu luyện sau này đều có chỗ tốt khó mà đong đếm.

Lý Niệm Phàm không có thừa nước đục thả câu, nói thẳng ra câu thứ ba: "Nếu như ta muốn có, thiên không thể không! Nếu ta muốn không, thiên không được phép có!"

Ầm!

Đây là giọng điệu bá đạo cỡ nào.

Chúa tể!

Chỉ có chúa tể thực sự mới dám nói ra loại lời nói nghịch thiên như thế này!

Quả tim của mọi người cũng theo đó là đập loạn lên bình bịch, nếu như không phải nghe cao nhân nói ra, bọn họ có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới sự tồn tại của câu nói này.

Cái gì gọi là cách cục, đây mới chính là cách cục!

Tất cả mọi người ở đây đều được ba câu nói này gột rửa một lần, có một loại cảm giác con kiến hôi nhòm lên trời.

Về phần Tiêu Thừa Phong và Tinh Hai thì càng là kích động tới không thể tự kiềm chế, như thể nhặt được chí bảo, lập tức rơi vào ma chứng, in sâu ba câu nói này vào trong đầu, sợ quên nửa phần.

Sau đó, mọi người ở trên sân thượng của Công Đức Thánh Quân điện, ăn đồ nướng rồi uống vào Long Huyết tửu, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt, mọi người ăn uống linh đình, vui vẻ hòa thuận.

Sau khi cơm nước no nê, đều tự mình trở về nơi ở nghỉ ngơi thật thoải mái.

Mấy ngày sau đó, Lý Niệm Phàm mang theo Đát Kỷ và những người pháp như là nghỉ phép, du ngoạn trong Thiên Cung, thi thoảng xem một chút Thiên Cung quản lý tam giới như thế nào, còn đi theo tham dự một chút việc tạo mây làm mưa, có chút thú vị.

Chờ tới khi chơi tới đủ rồi, lúc này mới còn chưa thỏa mãn mà quay về Tứ Hợp viện.

Thiên Cung đúng là một nơi tốt, chờ lần sau lại tới thế nhưng bức cách cao hơn so với mạng lưới internet ở kiếp trước.

Có điều, Lý Niệm Phàm gần đây là chơi tới thỏa thích, những người khác trong lòng cảm nhận được áp bách lại là càng ngày càng mạnh, một số tu sĩ lo lắng tới mức huyết mạch đều có chút tuôn ra, không giờ khắc nào là không đang tu luyện.

Khoảng cách thời gian Cổ Hà tới đã càng ngày càng gần, đây chính là Đại Đạo chí tôn hàng thật giá thật, mà còn là cấp bậc quân chủ bên trong hàng ngũ chí tôn, trong lòng tất cả mọi người đều không chắc, làm sao có thể không căng thẳng không lo lắng cho được.

Trong Hỗn Độn.

Dương Tiễn dẫn theo một tiểu phân đội của Thiên Cung đang đi tuần tra dò xét.

Bọn họ không còn chỉ nhìn chằm chằm xung quanh Thần vực, mà là bắt đầu đi tới biên giới của Hỗn Độn Hải vực, nơi này là lối vào mà Cổ Hà có khả năng xuất hiện nhất.

"Ầm ầm!"

Đột nhiên, một phương hướng nào đó ở Hỗn Độn hải, một tiếng nổ vang rền bỗng nhiên truyền vào trong tai của Dương Tiễn, để con ngươi của hắn phải co rút kịch liệt.

Con mắt thứ ba của hắn lập tức phát ra ánh sáng mãnh liệt, tập trung về phía nơi mà truyền ra tiếng nổ vừa rồi.

Ở trong tầm mắt của hắn, linh khí chỗ vị trí kia đang bạo động, không có trình tự quy tắc nào, tạo thành linh khí loạn lưu, bộc phát ra xung quanh mà không có chút quy luật nào, ngoài đó ra, một cái vết nứt không gian giống như đang được hình thành, giống như muốn tạo ra một cái lỗ đen vậy.

"Xuất hiện, thông đạo lối vào giới vực trực tiếp đã xuất hiện!"

Dương Tiễn gào thét một tiếng, da đầu của hắn tê dại một trận, tay chân lạnh buốt, nhưng tuyệt không dám chậm trễ, con mắt thứ ba bắn ra một luồng sáng về phía Thần vực, phóng xuất ra tín hiệu cầu viện khẩn cấp, sau đó thì bằng tốc độ nhanh nhất đi tới nơi có vết nứt không gian.

"Ầm ầm!"

Không gian nơi này đang bị xé rách, sất sét vang dội ở xung quanh, Hỗn Độn Thần lôi như là mưa rơi, điên cuồng nện vào chỗ vết nứt không gian, thiên uy cuộn trào, thiên phạt oai nghiêm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!