Sau lưng tiểu hồ ly, chín cái đuôi xù đang đung đưa, trong đôi mắt to tràn đầy hơi nước, con mắt trông mong đang nhìn lên bầu trời.
Lúc nhìn thấy Đát Kỷ thì con mắt tiểu hồ ly lập tức sáng lên, hào hứng chạy tới.
Vui vẻ kêu to, "Tỷ tỷ tỷ tỷ."
Đát Kỷ ôm lấy tiểu hồ ly, xoa xoa cái đầu nhỏ nói: "Sao ngươi lại tới đây?"
Tiểu hồ ly nháy mắt, lo lắng nói: "Tỷ tỷ, ta nghe nói có một tên gia hỏa rất lợi hại vượt giới đánh tới, còn nghe được là ngươi bị thương, ngươi có sao không? Ta lo lắng chết mất thôi."
"Yên tâm đi, tỷ tỷ sao có thể có việc gì, gia hỏa kia đã đền tội."
Đát Kỷ mỉm cười nói, tuy nhiên sau đó nàng ta nhìn vào tiểu hồ ly, trong lòng lại hơi động một chút, pháp lực trong cơ thể chấn động vang lên ầm ầm, thân thể mềm mại run rẩy kịch liệt, khóe miệng từ từ tràn ra một chút máu.
Tiểu hồ ly vừa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, đang chuẩn bị làm nũng với Đát Kỷ, nhìn thấy loại tình cảnh này thì lập tức bị dọa tới hồn phi phách tán, lông toàn thân xù lên.
Nước mắt từ trong mắt rớt xuống, "Tỷ tỷ, thế mà còn nói là không làm sao, khóe miệng ngươi cũng đã chảy ra máu rồi, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ a?"
"Chút vết thương nhỏ mà thôi, không có gì đáng ngại, lần này không chết đã coi như là may mắn rồi."
Trên khuôn mặt tái nhợt của Đát Kỷ nở ra nụ cười miễn cưỡng, sau đó dường như không thể kìm nén được, trong miệng phốc một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.
"A! Tỷ tỷ, ngươi ... ngươi nôn ra máu!"
Tiểu hồ ly hoảng tới cực điểm, hoàn toàn không biết nên làm như thế nào mới tốt, nước mắt chảy không ngừng.
Đát Kỷ mỉm cười sờ lấy tiểu hồ ly, nhẹ nhàng nói: "Được rồi, ta thật không sao cả, yên tâm đi, không cần biết trong tương lai gặp phải nguy hiểm cỡ nào, tỷ tỷ nhất định sẽ bảo vệ ngươi."
"Ô ô ô, tỷ tỷ, ta cũng muốn bảo vệ ngươi, thế nhưng là thực lực của ta quá thấp."
Hai cái tai của tiểu hồ ly rủ xuống, mặt ủ mày chau, nghẹn ngào không ngừng.
Móng vuốt nhỏ của nó nắm chặt lấy Đát Kỷ, sợ tỷ tỷ mình rời mình mà đi.
Làm một tỷ muội, tiểu hồ ly vào lúc này bắt đầu hận chính mình yếu kém, nhất là khi nhìn thấy dáng vẻ suy yếu của tỷ tỷ mình, hận không thể báo thù cho tỷ tỷ.
Nó mở miệng nói: "Tỷ tỷ, ta nghĩ kỹ rồi, ta muốn độ kiếp, ta muốn hóa hình!"
Đát Kỷ mở miệng nói: "Thật quyết định hóa hình sao? Nếu như không dám thì cũng chẳng sao, tỷ tỷ tuyệt sẽ không ép ngươi làm chuyện mà ngươi cảm thấy không thích."
Tiểu hồ ly kiên định nói: "Ừm, ta quyết định, ta nhất định phải hóa hình! Ta không thể kéo chân sau tỷ tỷ."
Đám người Tần Mạn Vân ở xung quanh đều nhìn vào tiểu hồ ly với vẻ mặt đồng tình.
Thật là đơn thuần a, cứ như vậy bị sáo lộ của tỷ tỷ nhà mình lừa dễ dàng như vậy, tuy nhiên thật không nghĩ tới, Đát Kỷ thế mà còn có một mặt tinh quái như vậy.
Đát Kỷ len lén nở nụ cười, "Đã ngươi muốn hóa hình, vậy ta cũng không ngăn cản ngươi, chờ một chút đứng ở bên cạnh công tử, vấn đề chắc là không lớn."
Niếp Niếp cười nói: "Đúng vậy a, tiểu hồ ly, ta độ kiếp ở gần đây, có ca ca ở, thiên kiếp sẽ không làm gì ngươi, không chỉ không sao cả mà còn rất dễ dịu đây này."
Ở trong khi nói chuyện, mọi người cùng nhau tiến vào Tứ Hợp viện.
Lúc này, sắc trời cũng đã tờ mờ sáng, theo một tiếng cọt kẹt vang lên, Lý Niệm Phàm đã mở cửa phòng đi ra.
Nhìn thấy đám người Đát Kỷ thế mà đều đã tập trung ở trong sân, không thể không hơi sững sờ, sau đó thì nói: "Các ngươi dậy đều rất sớm a, không nghĩ tới ta lại là người muộn nhất."
Niếp Niếp chỉ vào tiểu hồ ly trong ngực Đát Kỷ nói: "Ca ca, nhìn xem khách tới là ai."
"Nha, tiểu hồ ly!"
Hai mắt Lý Niệm Phàm lập tức sáng lên, nội tâm cảm thấy vui mừng, cũng đã có một đoạn thời gian dài rồi không gặp cô em vợ này của chính mình.
"Nhanh tới để cho ta ôm một cái."
Hắn đi tới, lập tức ôm lấy tiểu hồ ly vào trong ngực của mình, sau đó thì dùng sức mà vuốt.
Dễ chịu a.
Vẫn là cảm xúc quen thuộc.
"Ô, làm sao cảm thấy ngươi như gầy đi vậy, chắc chắn là cơm nước không bằng chỗ này của ta đi."
Tiểu hồ ly lập tức chảy ra nước bọt, vô cùng chờ mong nói: "Ừm ân, ta đặc biệt nhớ tỷ phu, cả ngày trà không muốn uống cơm chẳng muốn ăn."
"Ta tin ngươi mới là lạ, làm sao mà lâu như vậy rồi mới tới chơi?"
Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, nói tiếp: "Trong khoảng thời gian này, chỗ tỷ phu làm ra không ít món ăn mới, Hỏa Long quả, Long Huyết tửu, hạt dưa, đúng, còn có Hạch đào chắc là cũng đã chín, chắc chắn đủ để ngươi ăn dần dần."
"Ừm ừ."
Tiểu hồ ly gật đầu không ngừng, lập tức ngoài việc ăn ra còn lại những việc khác đều ném ra đằng sau.
"Có điều, ở trước khi ăn thì cần phải tập thể dục buổi sáng với tỷ phu cái đã."
Cứ vào mỗi buổi sáng sớm, mọi người đều tập thể dục buổi sáng với Lý Niệm Phàm, chuyện này đã trở thành thói quen thường ngày, "Tiểu Đát Kỷ, các ngươi cũng tập cùng đi, để bồi dưỡng tình cảm, Tiểu Bạch, tấu nhạc."
Đợi tới khi đánh xong một bộ Thái Cực quyền, Lý Niệm Phàm phân phó Tiểu Bạch chuẩn bị một bữa sáng đầy đủ, chính mình thì ra hậu viện hái cho tiểu hồ ly một số loại hoa quả ăn ngon.
Bởi vì tiểu hồ ly tới, cho nên bữa sáng hôm nay trở nên phong phú hơn rất nhiều, mật ong, sữa bò bánh gatô phối hợp với sữa đậu nành, hoa quả và các món nguội, cùng đủ loại đồ ăn vặt, để tiểu hồ ly ăn tới quên cả lối về, ăn tới đã nghiền.
Lúc này, nó đang nằm ngửa trên bàn, bụng nhỏ phồng lên tới tròn vo, dùng móng vuốt nhỏ nhẹ nhàng xoa xoa, mắt híp lại hiện ra vẻ mặt hưởng thụ.
Về phần Lý Niệm Phàm thì đang thưởng thức lấy hạch đào vừa mới chín.
Hắn vừa bóc lấy vỏ hạch đào, vừa nói: "Hạch đào tốt thì rất tốt, nhưng cái chính là bóc vỏ thực quá phiền toái, nếu như có thể có công cụ bóc thì tốt."
Trong lòng Đát Kỷ lập tức khẽ động, mở miệng nói: "Công tử cần công cụ gì, ta có thể tìm tới."
Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Vậy thì không còn gì tốt hơn, chỉ là dùng để đập vỡ hạch đào, đập một cái vỡ ra là có thể ăn luôn, thuận tiện."
Đám người Đát Kỷ đều khẽ gật đầu, ghi tạc vào trong lòng, rất thận trọng.
Cái gọi là Nhập Phàm, chính là ở trong lúc vô hình làm theo quỹ tích của đại đạo, ngay cả khi xoay sở với nhịp đập của số mệnh, cho nên công tử chắc là muốn tìm kiếm thú đặc thù nào đó, huống chi hạch đào này thế nhưng là Hỗn Độn linh căn, thứ dùng để đập vỡ vỏ hạch đào ra thì ít nhất cũng phải phù hợp mới được.
Công tử tự mình mở miệng phân phó, việc này tất nhiên không thể coi thường, phải nói cho mọi người ở Thiên Cung phải để tâm tới một chút mới được.
Đát Kỷ mở miệng nói: "Công tử, muội muội ta muốn độ kiếp hóa hình."
"Độ kiếp hóa hình?" Lý Niệm Phàm sững sờ, hơi ngạc nhiên.
Về phần tiểu hồ ly thì là đang nhảy nhót tưng bừng, đột nhiên kêu lên một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đi, trong mắt thì hiện lên đầy vẻ lo lắng, kiểu đáng thương nhỏ yếu mà bất lực.
Trước đó nó chẳng qua là nóng não nhất thời, lúc này đột nhiên được Đát Kỷ nhắc tới, lập tức cảm thấy chột dạ một trận.
Yêu tộc hóa hình thì cần độ kiếp, hơn nữa thiên kiếp hóa hình dựa theo tu vi càng cao thì mức độ sẽ mạnh lên, bây giờ tiểu hồ ly là cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, theo đó uy lực thiên kiếp thế nhưng là lớn hơn nhiều lắm.
Rất nhiều yêu quái muốn hóa hình chỉ là bởi vì có thân thể con người sẽ giúp cho chúng thu được tiềm lực càng lớn hơn tu luyện được càng nhanh hơn, mà có một số yêu thú có thiên phú dị bẩm không cần hóa hình, khả năng cả đời sẽ không lựa chọn hóa hình.
Lý Niệm Phàm ôm lấy tiểu hồ ly một cái, tò mò hỏi: "Làm sao đột nhiên lại muốn hóa hình?"
Tay của hắn ra sức xoa bóp lông của tiểu hồ ly, vuốt ve không ngừng.
Cô em vợ cũng sắp hóa hình rồi, không tranh thủ mà xoa mà vuốt ve, sau này còn có thể có cơ hội nữa sao?
Tới phải tranh thủ xoa vuốt cho đã nghiền mới được.
Ai, bất tri bất giác cô em vợ cũng sắp trưởng thành rồi.