Lý Niệm Phàm ôm lấy tiểu hồ ly vào trong ngực, lại kéo kéo thêm một đoạn thời gian, lúc này mới lưu luyến không rời thả nó ra, để nó đi độ kiếp.
Thật ra thì trong lòng hắn cũng cảm thấy tò mò, không biết sau khi tiểu hồ ly biến hóa thì sẽ có dáng vẻ như thế nào, đặc biệt lúc này hắn mới ý thức tới, chính mình cho tới bây giờ còn chưa từng được thấy yêu quái hóa hình, chuẩn bị tinh thần mở mang tầm mắt một chút.
Tiểu hồ ly thấp thỏm mở miệng hỏi: "Tỷ tỷ, vậy ta đi hóa hình rồi hả?"
Trong ánh mắt của nó hiện đầy vẻ đáng thương, chuyện tới trên đầu cảm thấy vô cùng sợ hãi, có hơi chùn chân.
Đát Kỷ thì lại rất nghiêm ngặt, không để cho tiểu đát kỷ một chút chỗ thương lượng nào nói: "Nhanh đi! Hóa hình thế nhưng là tự ngươi nói ra, không được phép lùi bước!"
Lý Niệm Phàm an ủi: "Tiểu hồ ly, ngoan, chắc chắn sẽ không có chuyện gì."
Mọi người đi tới trên một vách núi đá ở Lạc Tiên sơn mạch, ở dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, tiểu hồ ly lúc này mới bước đi mỗi một bước đều cẩn thận, chậm rãi tìm một khu đất trống.
Nó vô cùng đáng thương nói: "Tỷ tỷ, nếu như ta không chịu nổi thì ngươi thế nhưng là nhất định phải cứu ta."
Đát Kỷ gật đầu, "Ừm."
Lúc này tiểu hồ ly mới ngẩng đầu nhìn lên trời, sau đó, khí tức quanh người giống như thủy triều, chậm rãi chảy xuôi mà xuống, vốn là lông tơ màu trắng, thế mà bây giờ được bao phủ bởi một lớp ánh sáng trắng óng ánh, trông có chút thánh khiết.
Chín cái đuôi càng là nhổng lên cao cao, lắc lư trong không gian, dẫn động yêu phong nồng dậm, thổi cây cối xung quanh tới bay phất phới, lá cây tung bay.
"Ầm ầm!"
Trên trời cao, lớp lớp mây đen ùn ùn bao phủ tới, khiến cho toàn bộ Lạc Tiên sơn mạch đều trở nên tăm tối, rõ ràng là ban ngày thế nhưng lại như trời tối
"Soạt!"
Trong tầng mây, sấm sét vang dội như là rắn bạc đang múa may quay cuồng toán loạn ở trong mây đen, ngước mắt nhìn tới, mây đen nặng nề giống như được khoác lên một tấm lưới lôi điện lớn, trông mà giật mình.
Lôi điện tuy rằng còn chưa rơi xuống nhưng thiên uy cuộn trào đã xuống mãnh liệt như thủy triều, trấn áp ở thế gian, giống như thực chất biến thành ngọn núi đặt ở trên đỉnh đầu!
Lý Niệm Phàm cũng bị cố thanh thế này dọa cho, nhịn không được lo lắng hỏi: "Tiểu Đát Kỷ, tiểu hồ ly thật không có vấn đề gì chứ?"
Hai mắt Đát Kỷ tràn đầy ngưng trọng, ngoài miệng thì nói: "Thiên phú của nó là mạnh nhất bên trong Cửu Vĩ Thiên Hồ, vấn đề gặp phải trong lúc độ kiếp hóa hình hẳn là không lớn."
Nàng ta nhìn lên tiểu hồ ly đang ở trung tâm của thiên uy, nói không lo thì là giả.
Có điều, tiểu hồ ly đi theo bên cạnh công tử cũng đã kiếm được vô số cơ duyên, nếu đã như vậy mà không độ được thiên kiếp thì trên đời này chỉ sợ không có khả năng có người nào có thể vượt qua được.
Đát Kỷ lại nói: "Công tử, Yêu tộc độ kiếp hóa hình cũng là có chỗ tốt, lôi điện có thể giúp tái tạo thân thể, đây là một loại cơ duyên, sẽ ảnh hưởng tới thành tựu trong tương lai."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt lại không nháy một cái nào cứ nhìn chằm chằm vào không trung, lôi điện hiển nhiên là sắp rơi xuống.
Tiểu hồ lý đứng ở bên dưới Kiếp vân, gió lớn thổi bộ lông của nó múa may không ngừng, giống như đang đỡ lấy vô số áp lực, thân thể cũng hơi cong cuống, bất an nhìn lên bầu trời.
Hốc mắt của nó đã ướt át, bị dọa tới sắp khóc.
Nó yếu ớt mở miệng hỏi: "Ô ô ô, chúng ta làm cái thương lượng, nếu không kiếp này ta không độ, ngươi lui về có được hay không?"
"Ầm ầm!"
Đáp lại lời của nó là một tiếng sấm vang rền.
Ngay sau đó, một đạo thiểm điện xinh đẹp xuyên phá trời xanh, lập tức đâm xuyên qua tầng mây đen nặng nề mà xuất hiện, lấy thế sét đánh không kịp che tai trong nháy mắt đã rơi vào trên đỉnh đầu của tiểu hồ ly, cứ thế mà bổ thẳng xuống!
Những nơi đạo lôi đình này đi qua, không gian đều xuất hiện vặn vẹo, để cho người ta quan sát không được rõ ràng, một cỗ lực lượng lôi điện đáng sợ tràn ra xung quanh để pháp tắc ở xung quanh đều né tránh không kịp.
Toàn bộ không gian giống như bị đạo lôi đình này chia ra làm hai, đã nứt ra.
Sắc mặt Tư Đồ Thấm hơi đổi, cả kinh nói: "Ngự trị ở trên pháp tắc, đây là ... Hỗn Độn Thần lôi?!"
Trong đôi mắt của Tần Mạn Vân cũng hiện lên vẻ lo lắng, "Tuy rằng tu vi của tiểu hồ ly bây giờ cũng khá cao nhưng thiên kiếp này xuất hiện lại là Hỗn Độn Thần lôi, quá khoa trương đi a."
Hỗn Độn Thần lôi, đây chính là lôi điện mạnh nhất thế gian, xem như đại năng Thiên Đạo cũng có thể bị giật chết cháy khét!
Dù chỉ là một chút khí tức Hỗn Độn Thần lôi thôi thì cũng đủ để tiểu hồ ly uống một bình.
Sắc mặt Đát Kỷ vô cùng nghiêm túc, nàng ta điều động pháp lực quanh thân, đã chuẩn bị sẵn sàng một khi tiểu hồ ly gặp nguy hiểm thì sẽ liều mạng đi cứu.
Lý Niệm Phàm cũng nhướng mày, lo lắng không thôi.
Bản thân là Công Đức Thánh quân, Hỗn Độn Thần lôi hắn thì là không thể nào quen thuộc hơn nữa, đây chính là thứ mà hắn thường dùng để hố người, đồng thời cũng biết Hỗn Độn Thần lôi đáng sợ tới cỡ nào.
Hắn không thể không bắt đầu suy nghĩ miên man, "Nếu như tiểu hồ ly không cản được, nói không chừng ta phải đi thuyết phục thuyết phục thiên kiếp này, dù sao ta thế nhưng là Công Đức Thánh quân, Hỗn Độn Thần lôi vốn là bảo vệ ta vậy cho nên sẽ không giết ta ngay tại chỗ này."
Về phần tiểu hồ ly, trực tiếp bị dọa tới hồn phi phách tán, lông tóc dựng thẳng thành con nhím, ngây ngẩn tại chỗ, mặc cho lôi điện bổ tới.
"Đồ ngốc này!"
Đát Kỷ lo lắng mắng to một tiếng, cả người đã vọt bắn ra ngoài.
Tuy nhiên rõ ràng là không còn kịp nữa.
Lôi đình bổ vào trên người tiểu hồ ly không có một chút trở ngại nào, bao phủ thân thể nho nhỏ của nó lại, ánh sáng chói lòa để cho người ta không thấy rõ tiểu hồ ly, ánh chớp bao phủ khắp nơi.
Tuy nhiên ... theo ánh sáng tan dần đi, tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.
Tiểu hồ ly chớp mắt, ngỡ ngàng nhìn xung quanh một vòng rồi lại nhìn vào thân thể của mình một chút, mặt mũi đầy vẻ ngu ngốc.
"Ta ... ta thế mà còn sống?"
"Hơn nữa không bị một chút tổn thương nào?"
Nó thử hoạt động tứ chi của mình một chút, rồi lại rung thân thể của mình lên, sau đó thì lắc lắc chín cái đuôi, cuối cùng còn nhảy nhót một cái.
"Ai, khắp toàn thân từ trên xuống dưới tuyệt không có chỗ nào đau..."
Mọi người ngơ ngác mà nhìn, một lần cho rằng mình vừa rồi nhìn thấy chính là ảo giác.
Lôi điện có thanh thế to lớn như vậy, trông như ngay cả thiên địa cũng khéo lại bị bổ ra thế mà lực phá hoại chân chính ... chỉ như vậy?
Giả vờ giả vịt trang bức cho ai xem?
Thân hình Đát Kỷ dừng lại ở trong không trung, sau đó thì yên lặng lui trở về.
Hai cái chân sau của tiểu hồ ly đứng thẳng lên, hưng phấn khua hai chân trước lên nói: "Tỷ tỷ, ta không sao, ta thế mà không sao cả!"
Đát Kỷ đầu đầy mồ hôi hột.
Ngươi không sao cái rắm, nếu như không phải có công tử đang ở đây thì ngươi cũng đừng mong còn lại một cọng lông!
Lý Niệm Phàm thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Được a, thế mà cũng không sao, dọa ta một trận a."
Đám người Tần Mạn Vân âm thầm đưa mắt nhìn vào Lý Niệm Phàm, thầm nghĩ: "Ngài hy vọng tiểu hồ ly không sao cả thì Hỗn Độn Thần lôi nào có dám làm cho nó có sao sao!"
Sau đó, ở trong ánh mắt của mọi người, ánh sáng trên người tiểu hồ ly càng lúc càng dày đặc, ánh sáng màu trắng sữa bắt đầu nổi lên tại các khớp xương, thân thể đứng thẳng của nó cũng dần dần thon dài, hiển nhiên là bắt đầu có xu hướng biến hóa.
Lôi điện tạo hình!
Mà lại là Hỗn Độn Thần lôi tạo hình!
Đám người Tần Mạn Vân cảm thấy không còn gì để nói, Hỗn Độn Thần lôi không tạo ra một chút tổn thương nào thì cũng thôi đi, chỗ tốt thế nhưng lại không ít chút nào.
Cái này sao gọi là Hỗn Độn Thần lôi, rõ ràng chính là cơ duyên nhập thể, chỉ có điều để cho người ta nhìn thanh thế rất khủng bố mà thôi, chỉ là làm tiết mục cắt nối cảnh mở đầu...
Đây chính là chỗ tốt khi quen biết đại lão sao? Cửa sau mở ra tới cực kỳ triệt để.