Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 938: CHƯƠNG 938: CÒN MUỐN TA PHẢI GIỮ CHO TÂM TRẠNG ĐƯỢC VUI VẺ?

Lý Niệm Phàm sờ lên sừng hươu màu vàng kim, cười nói: "Con hươu này thật là cường tráng, nhung hươu đang phát triển rất tốt, bữa này có lộc ăn."

Suy nghĩ cẩn thận, chính mình xuyên qua mà tới, tuy rằng từng ăn rất nhiều thịt rừng, nhưng thịt hưu đúng là không nhiều, nhưng là không thể không nghi ngờ, hươu đúng là toàn thân đều là bảo a!

Ở kiếp trước, thế nhưng là được ví là Tiên thú, nó là một thứ thuần dương tăng tuổi thọ, có thể thông Đốc mạch, lại ăn cỏ xanh, cho nên thịt và sừng của nó đều có lợi, có thể dùng làm thuốc chữa bệnh và làm thực phẩm, nó tương thức với các loại thảo dược, làm dược thiện, có rất nhiều cách để ăn.

Niếp Niếp ở một bên giúp mootjt ay khiêng con Thất Thải Mi lộc này vào trong Tứ Hợp viện, vừa chảy nước bọt nói: "Ca ca, thịt hươu chúng ta chuẩn bị ăn như thế nào?"

Những người khác cũng đều đầy vẻ chờ mong.

Con hươu này dù sao cũng là cảnh giới Đại Đạo chí tôn, lần này được cao nhân làm thành thức ăn thì chắc chắn sẽ là một cơ duyên to lớn, cũng không biết có thể để cho các nàng đột phá rào cản hay không.

"Thịt hươu thì có rất nhiều cách ăn, chúng ta hoàn toàn có thể làm một bữa tiệc rượu toàn bộ đều là hươu."

Lý Niệm Phàm cũng rất mong chờ, mở miệng nói: "Chất thịt của hươu mềm mịn, mùi vị tốt, nhiều thịt nạc, không chỉ có rất nhiều dinh dưỡng, hơn nữa được cơ thể hấp thu tiêu hóa dễ dàng, tuyệt đối là đồ tốt."

Thật ra thì, tác dụng mạnh nhất của thịt hươu là bổ tỳ, ích khí, ôn thận tráng dương, có thể nói là thuần dương, bổ thận khí thì là đứng đầu trong các loại thịt, có thể bổ ngũ tạng, dưỡng ẩm huyết mạch, thúc đẩy nước bọt, trị liệu ngũ tạng bị tổn thương, thận dương hư, dương hư tinh khuy.

Đối với những cặp vợ chồng mới cưới và người cao tuổi, thận khí suy giảm, ăn thịt hươu là món ăn bổ thận tráng dương, đối với những người tay chân thường xuyên lạnh buốt thì cũng có tác dụng làm ấm rất tốt.

Đương nhiên, Lý Niệm Phàm sẽ không thừa nhận bởi vì công hiệu này cho nên mới chọn ăn thịt hươu đầu tiên ...

Công hiệu này hắn không cần.

"Ô ô -- "

Lúc này, Thất Thải Mi Lộc tinh đã khoan thai tỉnh lại, đoán chừng là chuẩn nói ra những lời đe dọa, chỉ có điều lúc há mồm phát ra tiếng kêu thì lại là tiếng kêu của hươu, không có bá khí mà còn có chút đáng yêu.

"Yêu hô, thế mà tỉnh."

Lý Niệm Phàm nở ra nụ cười thân mật với con hươu này, mở miệng an ủi: "Đừng vùng vẫy, cảm nhận thời khắc cuối cùng của sinh mệnh cho thật tốt đi, hy vọng ngươi có thể giữ tâm trạng được vui vẻ, như vậy chờ lát nữa làm thành món ăn, chất thịt cũng có thể tốt hơn một chút."

Cái tên này là ai?

Làm thành món ăn?

Còn muốn ta phải giữ cho tâm trạng được vui vẻ?

Thất Thải Mi lộc mê mang nhìn vào Lý Niệm Phàm, sau đó thì vùng vằng càng kịch liệt hơn.

Đúng, ta là bị một con chó trụi lông dùng xẻng gõ!

Ta thế nhưng đường đường là Yêu vương, đại năng cảnh giới Đại Đạo chí tôn, sao có thể biến thành món ăn? Ngươi bảo ta làm sao giữ được tâm trạng vui vẻ?

Các ngươi không thể tàn nhẫn như vậy!

"Ô ô -- "

Nó tiếp tục kêu lớn lên.

Chỉ có điều kêu thế nào cũng chỉ phí công, chẳng mấy chốc nó đã được nhấc vào trong Tứ Hợp viện.

Trong nháy mắt khi tiến vào Tứ Hợp viện, một cỗ khí tức đại đạo hiển hiện lên, vờn quanh mỗi một tấc trong viện, đè xuống Thất Thải Mi lộc, trực tiếp để thân thể nó khẽ run lên, đôi mắt trợn lớn tới cực hạn.

"Khí tức đại đạo thật là nồng đậm! Đại đạo vô tận gần như hóa hình, đang chơi đùa trong viện này!"

"Đây rốt cuộc là nơi nào? Đệ Thất giới ngưu bức vậy sao?"

Đầu nó vang lên ông ông, bắt đầu ngơ ngác đánh giá xung quanh.

"Đám người này chính là đám người vây công chính mình, còn có con tró trụi lông mặc quần cộc kia cũng ở đây, không cần biết là cái bút hay là cái xẻng, đều lấy ra từ cái nơi đáng sợ này hay sao?"

"Khoan đã, trong hồ nước kia đang chảy là Hỗn Độn Linh tuyền?!"

"Hắc đao ở góc tường kia đến tột cùng là cái gì? Sát ý thật là khủng khiếp, ta cảm thấy chính mình khó mà ngăn cản một đao của nó!"

"Sao có thể có nhiều Hỗn Độn Thần Hoàng như vậy, bọn chúng đang tổ chức thành đoàn thể ... để trứng sao?"

"Ảo giác, chắc chắn là ảo giác! Trên thế giới này làm sao lại có thể có một chỗ thần kỳ như thế này?"

Thất Thải Mi lộc thậm chí bắt đầu nghi ngờ cuộc sống làm hươu của nó, trên đầu mang theo một cái dấu chấm hỏi thật to.

Nó chẳng mấy chốc đã ý thức được chuyện quan trọng, ánh mắt như ngừng lại ở trên người Lý Niệm Phàm.

Trên người người này không hiện khí tức, trông bình thường chẳng có gì lạ tới không thể bình thường hơn, tuy nhiên, đám người kia mơ hồ lấy hắn làm cầm đầu, đây chỉ có một lời giải thích, đó chính là tu vi của hắn đã thông thiên triệt địa!

Kết hợp với mọi thứ ở bên trong Tứ Hợp viện này, quả tim của Thất Thải Mi lộc thiếu chút nữa thì lập tức nổ tung, "Đây chắc chắn là một vị đại cao nhân khó có thể tưởng tượng được!"

"Thật ... thật là đáng sợ, chính mình đến tột cùng đã tạo nghiệt gì, thế mà lại đắc tội với nhân vật như thế này?"

Sớm biết, có đánh chết chính mình cũng không dám tới gương oai ở Đệ Thất giới này a!

Móa nó, người nào tới kẻ đó chết a!

Ta sai rồi, tha mạng a!

"Ô ô -- "

Nó phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng, trong đôi mắt hình như có nước mắt chớp động.

Lúc này, Lý Niệm Phàm đang mài đao xoèn xoẹt vào trên đá để cho dao làm bếp được sắc hơn.

Nghiêng đầu nhìn về phía Thất Thải Mi lộc mà mỉm cười, "Hươu con hươu con ngươi đừng hoảng hốt, ta sẽ mài đao tới sắc một chút, cam đoan để ngươi đi được không có một chút thống khổ nào."

Ta sai rồi, ta thật sai.

Thất Thải Mi lộc đã tuyệt vọng, chỉ có thể run lẩy bẩy co ro cúm rúm.

Ánh mắt của nó không thể không nhìn về phía cái nồi nơi cách đó không xa đang nhóm lửa, đã chuẩn bị xong xì dầu, rượu gia vị và các loại gia vị như gừng tỏi hành ...

Một lát nữa chính mình là phải cùng những thứ này vào nồi sao?

Mà ngay cả gia vị phối hợp đều là Hỗn Độn linh căn, Đệ Thất giới này đến tột cùng là ẩn giấu đi bí mật lớn cỡ nào a!

Nói tới, những gia vị phối hợp này cũng không tính bôi nhọ chất thịt toàn thân của ta ...

Thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, đầu của nó thậm chí không nghe sai khiến bắt đầu suy nghĩ lung tung.

"Được rồi, Tiểu Bạch, đi lấy máu con hươu kia đi, chú ý không được lãng phí." Lý Niệm Phàm mài xong dao rồi đưa cho Tiểu Bạch, hắn có hơi không đành lòng sát sinh.

"Tuân mệnh, thưa chủ nhân thân ái của ta."

Tiểu Bạch nhận lấy đao, sau đó cất bước cộc cộc cộc đi về phía con nai.

"Ô ô u!"

Con nai nhỏ đang dùng sức lực cuối cùng để dãy dụa, vô cùng đáng thương mà nhìn vào Tiểu Bạch, không ngừng cầu xin tha thứ.

Nếu như là Lý Niệm Phàm thì có khi sẽ mềm lòng, đáng tiếc gặp phải Tiểu Bạch không hiểu gì về tình cảm này thì ...

Giơ tay bổ xuống.

Xùy!

Thủ đoạn vô cùng lão luyện.

Máu tươi từ cổ họng Thất Thải Mi lộc chảy xuôi mà xuống, tay Tiểu Bạch cầm chậu gỗ trong tay nhận lấy chuẩn xác.

Sao đó thì dao phay tiếp tục bay lên bay xuống ở trong tay Tiểu Bạch, như là một tên đầu bếp róc thịt trâu bình thường, theo dao múa, thịt hươu được cắt phân ra thành từng miếng, chỉ cần dùng nước rửa sạch là có thể vào nồi.

"Lần này làm cho các ngươi bốn loại đồ ăn, thịt hươu kho tàu, nhung hươu hấp, đuôi hươu xào và canh hươu hầm nhân sâm."

Lý Niệm Phàm bắt đầu chuẩn đồ ăn, trong khi đó còn thuận miệng giải thích các món ăn cho mọi người.

"Thật ra thì, thịt hươu còn có rất nhiều điều kiêng kỵ, cùng với không thể cùng ăn với rất nhiều đồ ăn, ví dụ như bào ngư và gà rừng, không chỉ có dược tính tương khắc, sau khi cùng ăn cả hai thì còn sinh ra một số phản ứng sinh hóa, bất lợi đối với sức khỏe."

Động tác của hắn vô cùng tự nhiên, mỗi một cái trình tự đều như nước chảy mây trôi, để cho người ta ngắm thôi mà cũng không thể chán, thông thường quá trình làm món ăn là vô cùng phức tạp, nhưng rơi vào trong tay của hắn thì lại có vẻ như đơn giản mà dễ dàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!