Bốn loại món ăn, Lý Niệm Phàm và Tiểu Bạch phối hợp với nhau, cùng nhau làm, đồ ăn phối hợp và gia vị cần thiết đều đã được chuẩn bị để ở một bên, làm xong tất cả các công việc đâu vào đấy, chỉ cần yên lwangj chờ đồ ăn chín là xong.
"Cô cô cô -- "
Nước trong nồi sôi lên kéo theo từng tiếng ùng ục ùng ục không lúc nào đang nhắc nhở lấy mọi người, món ăn này sắp chín.
Đồng thời hơi nước lan tràn, dẫn động mùi thơm của thức ăn quấn quanh chóp mũi của mọi người, làm cho trong miệng của tất cả mọi người đều bắt đầu bài tiết ra nước miếng, trong lòng khẽ run, hoàn toàn đã chờ không nổi nữa.
Lý Niệm Phàm im lặng nhìn vào tiểu hồ ly, nước bọt đã từ trên mồm trượt xuống dưới mặt đất, ở trong có một sợi tơ màu bạc thật dài, nhịn không được nói: "Tiểu hồ ly, nhanh đi gọi tỷ tỷ ngươi ra ăn cơm đi."
Tiểu hồ ly sau khi hóa hình biến thành nữ tử có tướng mạo xinh đẹp như vậy lại khong chú ý tới hình tượng của mình, thật đúng là cảm thấy có chút tương phản a...
"Nha."
Tiểu hồ ly lưu luyến không rời thu ánh mắt từ trong nồi thức ăn, trước khi đi vẫn không quên nhắc nhở: "Các ngươi thế nhưng là phải chờ ta, không được ăn vụng!"
Sau đó, nàng ta bằng vào tốc độ nhanh nhất chạy tới phòng, kéo Đát Kỷ và Hỏa Phượng lên rồi vội vàng chạy trở về một lần nữa.
Thấy người đã tới đông đủ, Lý Niệm Phàm lúc này mới cười nói: "Được rồi, có thể bắt đầu ăn."
Niếp Niếp các nàng sớm đã cầm đũa lên, không kịp chờ đợi nói: "Vậy chúng ta bắt đầu chứ!"
Niếp Niếp là người đầu tiên kẹp lên một miếng thịt hươu kho tàu, miếng thịt hươu lớn lập tức nhét căng phồng miệng nhỏ của nàng, nước mỡ béo ngậy xoa trên khuôn mặt của nàng, sáng lấp lánh.
Ngay khi nước dùng đậm đặc vào miệng, vị giác của nàng ta trực tiếp chuyển sang trạng thái bùng nổ, và theo nhai, cảm giác tươi mềm phối hợp mùi thơm của thịt hươu càng là bùng nổ ngay lập tức, khiến đôi mắt to tròn của nàng ta phải híp lại tạo thành một đường chỉ, hoàn toàn say mê bởi món ngon này.
Mà ngoại trừ độ ngon ra, công hiệu của thịt hươu càng là chẳng mấy chốc đã bạo phát ra, vừa mới nuốt xuống miếng thịt đầu tiên, Niếp Niếp đã cảm thấy toàn thân ấm áp, phát lên một cỗ cảm giác nóng rực.
Pháp lực toàn thân càng là tự động vận chuyển một cách nhanh chóng, tăng trưởng lên với một loại tốc độ khủng khiếp, trong đại não càng là truyền tới tiếng nổ vang của đại đạo.
Hiệu quả của thịt hươu lần này tuy rằng có sự chênh lệch không nhỏ với con cá mà lần trước Lý Niệm Phàm câu, nhưng cũng rất kinh khủng.
Khí tức của Niếp Niếp tăng vọt lên từng bước một, tuy rằng không đủ để chứng được đại đạo, nhưng cũng đã tới cảnh giới Thiên Đạo đỉnh phong.
"Hì hì, đuôi hươu là của ta."
Long Nhi thì đầu tiên là gắp lấy một miếng đuôi hươu, nhanh chóng nhét vào trong miệng của mình.
Răng hơi khẽ cắn, sau đó thì phát ra một tiếng vang rôm rốp thanh thúy.
Đuôi hươu vừa giòn bên ngoài vừa mềm bên trong, theo phần lớp da giòn tan bên ngoài bị cắn ra, thịt mềm chậm rãi tràn ra, càng là có mùi thơm sảng khoái nổi lên, ăn ngon tới cực hạn.
"Thứ này thật ngon a!"
Long Nhi nói không rõ tiếng kinh hô, bên trong miệng nhai thật nhanh chóng.
Mà tiểu hồ ly thì để mắt tới nhung hươu màu vàng kim.
Sau khi được hấp, nhung hươu cứng rắn đã trở nên mềm ra và tỏa ra mùi nhẹ giống mùi thuốc.
Nhẹ nhàng cắn nhung hươu một cái, sắc mặt tiểu hồ ly lập tức đỏ lên một mảnh.
Thứ nhất vì ngon, thứ hai là vì lực lượng cường đại phồng lên, nàng ta cảm thấy cơ thể mình thiếu chút nữa thì bị vỡ tung ra.
Còn không đợi nàng ta nghĩ lại, lực lượng giống như thủy triều lập tức xông phá rào cản, đẩy nàng ta từ Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên từng bước từng bước tiến vào cảnh giới Thiên Đạo!
Thực lực của Đát Kỷ và Hỏa Phượng cũng đang tăng trưởng, tuy rằng không được rõ ràng như vậy nhưng các nàng đều đã là Đại Đạo chí tôn, xem như chỉ tăng lên một chút thì đó cũng là cực kỳ khủng bố.
"Gâu gâu gâu, chủ nhân, ta, đừng quên ta!"
Đại Hắc với chiếc quần cộc, cái mông lắc lư chạy tới, chạy quanh xung quanh dưới chân Lý Niệm Phàm.
Lý Niệm Phàm cười xoa xoa đầu chó của nó, "Yên tâm, không thể thiếu phần của ngươi, còn có, lại lấy một chút canh hươu hầm nhân sâm cho đám gà kia ăn, đẻ trứng vất vả như vậy cũng phải bồi bổ cho bọn chúng."
Đám gà kia lập tức kích động tới lông cũng sáng lên, vẫy cánh liên tục, ngửa mặt lên trời gáy, "Ác ác ác ----"
...
Ngay vào lúc đám người Lý Niệm Phàm đang ăn thưởng thức tiệc ăn như gió cuốn.
Đám người Thiên Cung đã tiến vào Đệ Tứ giới, bắt đầu thăm dò một cách thận trọng.
Vì không để cho người khác chú ý tới, bọn họ đều không tụ tập cùng một chỗ mà là thu liễm khí tức, tách ra đi thăm dò.
Nữ Oa và Vương mẫu, hai ngươi thì trèo lên tường vân, đang thăm dò dọc theo Thiên Đãng sơn hướng đi ra bên ngoài.
Vượt qua sự dự liệu của các nàng, chỗ này thế mà lớn tới kỳ lạ, sau khi ra khỏi phạm vi Thiên Đãng sơn thì xuất hiện một khu rừng rậm rạp, trong rừng có yêu quái thú hoang hoành hành, chỉ có điều bọn chúng giống như nhận lấy một loại kinh hãi nào đó, đang hốt hoảng chạy như điên.
"Chắc là chúng ta vừa mới chiến đấu cùng với Thất Thải Mi lộc nên dọa những sinh linh này, từ đó dẫn phát thú triều."
Nữ Oa đương nhiên sẽ không để mấy thú triều nho nhỏ này vào trong lòng, ngừng một chút nói: "Đệ Tứ giới xem ra có chút tương tự với Đệ Thất giới của chúng ta."
Vương Mãu khẽ gật đầu, sau đó cau mày nói: "Đúng vậy a, chỉ là cảm giác có hơi ngột ngạt."
Nữ Oa nói: "Chắc là bởi vì vị trí trước mắt của chúng ta còn ở trong tuyệt địa đi, pháp tắc không hiện, linh khí mỏng manh."
Các nàng chậm rãi đi về phía trước.
Trên thực tế quả thực đúng như phán đoán của Nữ Oa, Thiên Đãng sơn là một tuyệt địa, gần Thiên Đãng sơn linh khí tự nhiên cũng sẽ không quá cao, nơi này xem như là một nơi nghèo nàn, sống ở đây trên cơ bản đều là phàm nhân.
Lại vào lúc này, thần sắc của Nữ Oa hơi động một chút, đột nhiên nhìn về phía một cái phương hướng, ánh mắt có hơi hoảng hốt không hiểu.
Vương Mẫu hỏi: "Nữ Oa nương nương, sao vậy?"
Nữ Oa hoài nghi nói: "Ta cảm thấy như chỗ đó dường như có thứ gì có liên quan với ta."
Nàng ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Đến loại cảnh giới của nàng, cảm giác chắc chắn đều chính xác, nhưng là nàng ta không nghĩ tới, bên trong Đệ Tứ giới này có thể có có cái có quan hệ với mình.
Nếu như nói là bảo vật thì cái nơi nghèo túng này cũng rất khó dựng dục ra bảo vật mới đúng.
Vương Mẫu ngưng trọng nói: "Không cần biết là cái gì, qua xem một chút đi."
Cùng một thời gian.
Ở trong chỗ một thôn trang.
"Giết, giết sạch những súc sinh này!"
"Quyết không thể để bọn chúng bước vào thôn trang nửa bước!"
"Đáng ghét a, chuyện gì xảy ra, tại sao toàn bộ yêu thú ở Thiên Đãng sâm lâm đều điên rồi, đây căn bản là giết không hết!"
Một đám người cầm trong tay các loại binh khí, canh gác khắp mọi phía của ngôi làng, ngăn cản thú triều lao tới, vô số máu tươi bắn tung tóe, thi thể yêu thú và nhân loại trải trên mặt đất.
Ở bên trong thôn, còn có mũi tên bắn vọt ra, bắn về phía thú triều.
Không cần biết là yêu thú hay là nhân loại, tu vi đều không cao, dã thú và phàm nhân chiếm đa số, Trúc Cơ kỳ xem như là cường giả đỉnh cao.
Mà ở trong đông đảo thân ảnh, một lão giả tóc trắng xóa trong tay cầm một thanh kiếm sắt, mặt mùi đầy vẻ lạnh lùng đang chém giết.
Lão giả này có mái tóc hoa râm, mặt mũi đầy nếp nhăn, quanh người tỏa ra một cỗ khí tức gần đất xa trời, giống như ngay cả đứng thôi cũng tốn sức.
Tuy nhiên, hai mắt hắn lại lạnh lùng, nắm kiếm sắt thật chặt, tay nhìn như vô lực mỗi lần quơ kiếm sát, lại thuận theo thiên địa pháp tắc, trảm diệt một con yêu thú dưới kiếm!
Trong đám người, thi thể yêu thú nằm dưới chân lão giả này lại là nhiều nhất.