Lập tức, Niếp Niếp và Long Nhi rời khỏi Thiên Cung, đi thẳng một mạch về Lạc Tiên sơn mạch.
Một lát sau, các nàng từ bên trong Tứ Hợp viện bay ra, lần này, sau lưng còn mang theo một con chó trụi lông.
Chỉ có điều, toàn thân con chó trụi lông này đỏ rực lên, trên mặt chó tràn đầy men say, trên đường đi đều đang nấc rượu, đã trở thành một con chó say rượu.
Mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng lập tức hành lễ, "Bái kiến Cẩu đại gia."
Đại Hắc thì hào hứng giơ chân chó lên cao, "Tới, cạn ly!"
...
Mộ Dung gia có uy danh hiển hách trong cảnh nội của Đông Hoang, chỉ cần nghe ngóng một chút là có thể biết chỗ.
Vì không để cho người chú ý tới, lần này cùng nhau tới cũng không có nhiều người, ngoại trừ Niếp Niếp, Long Nhi và Đại Hắc ra thì cũng chỉ có Quân Quân đạo nhân, Thông Thông đạo nhân, Tinh Nhai, Tiêu Thừa Phong và Nữ Oa những người có chiến lực cấp cao này tới.
Một đám người nhìn vào thành trì cách đó không xa, đôi mắt đều ngưng tụ.
"Đúng là hùng vĩ a, đây là một cái Tiên thành sao? Đệ Tứ giới quả nhiên có chỗ khác biệt với chúng ta."
"Thủ bút thật lớn, đây là các thế lực lớn chung tay cùng nhau xây dựng ra thành trì trung tâm sao? Quả thực lợi hại."
Ở trước mặt bọn hắn, là một tòa thành trì vô cùng hùng vĩ, thành trì to lớn này được xây lên treo lơ lững giữa trời, tưởng thành là tiên ngọc màu trắng đắp lên, lóe ra ánh sáng rực rỡ, linh khí bức người.
Mà tất cả kiến trúc ở trong thành trì, ở cũng không phải là phàm nhân, đều là tiên nhân không ngoại lệ, mà lại là phủ đệ của Tiên gia!
Những thứ bán trong cửa hàng cũng không phải thứ bình thường, tất cả đều là tiên đan hoặc là linh bảo vân vân.
Đây thuần túy là một tòa Thiên thành, các đại tông môn mở cửa hàng ở bên trong thành trì, hai bên giao lưu trao đổi, Đệ Thất giới là không có.
Tiến vào thành trì, chính là tiến vào quốc gia của tiên nhân, để mọi người được mở rộng tầm mắt.
Bọn họ một đường hành tẩu đi thẳng tới chỗ Mộ Dung gia mà đi, lại không nghĩ tới, trước cửa Mộ Dung gia sớm đã đông như trẩy hội, rất nhiều người trong tay đều cầm theo hộp quà, vẻ mặt tươi cười tới đây bái phỏng.
"Chúng ta tới thật đúng là đúng lúc, nơi này dường như đang tổ chức tiệc."
"Xem ra lần này, chúng ta tới cho bọn hắn một món lễ lớn a!"
"Đi mau, chúng ta đi tới tham gia náo nhiệt một chút."
...
Cùng một thời gian.
Bên trong Mộ Dung gia sớm đã khách quý đầy nhà, trong đại viện bày đầy bàn, trên bàn để các loại món ăn thơm ngon, cung cấp người thưởng thức.
Có điều, lực chú ý của mọi người đương nhiên sẽ không đặt vào việc ăn, lúc này bọn họ thi nhau nhìn về nơi đài cao trong sân.
Ở đó bày ra một cái lôi đài, trên đài thì có một thanh niên mày kiếm mắt sáng, trên người mặc trường sam màu xanh đang đứng ở trên đó, thoải mái chắp tay với mọi người.
Mở miệng nói: "Tạ ơn các vị có thể tới đây để cổ động cho Mộ Dung Bá Thiên ta, ta may mắn đột phá tới cảnh giới Thiên Đạo, đặc biệt ở đây bố trí lôi đài, nếu như các vị có hứng thú thì có thể lên đài luận bàn với ta, Bá Thiên cả gan xin các vị tiền bối vui lòng chỉ giáo!"
Hóa ra, gần đây Một Dung gia lại có một vị thanh niên tài tuấn đột phá bình cảnh bước vào cảnh giới Thiên Đạo, bố trí tiệc rượu chúc mừng đồng thời cũng là để phô bày thực lực của mình ra.
Có người mở miệng nói: "Mộ Dung công tử thật sự là quá khách khí, ngài kinh tài tuyệt diễm, có thể đạt tới cảnh giới Thiên Đạo thực xứng với cái tên."
"Không sai, để đám người chúng ta cùng nhau mời Mộ Dung công tử một chén."
"Đa tạ."
Mộ Dung Bá Thiên một hơi uống cạn sạch rượu trong chén, sau đó thì tiếp tục nói: "Vãn bối mới vào Thiên Đạo, còn có rất nhiều kinh nghiệm, thế nhưng là có vị nào lên đài không?"
"Ta tới đi!"
Một lão giả tiên phong đạo cốt mở miệng nói, vừa dứt lời, thân hình cũng đã xuất hiện ở trên lôi đài, "Bần đạo Thần Hỏa Đạo Tôn, Mộ Dung công tử, đắc tội rồi."
"Mời!"
Lập tức, hai ngươi bắt đầu đấu pháp.
Lôi đài đã được thêm kết giới vào, cũng sẽ không để pháp lực kinh khủng tràn ra xung quanh, có điều, mọi người nhìn thấy dị tượng kinh khủng trên lôi đài cũng với ánh sáng pháp tắc vô tận, trên mặt đều không thể không lộ ra vẻ sợ hãi thán phục.
"Khó có thể tin được, Mộ Dung Bá Thiên vừa mới đột phá bước vào cảnh giới Thiên Đạo, thế mà đã có thể ngăn cản Thần hỏa của Thần Hỏa Đạo Tôn."
"Đúng vậy a, Thần Hỏa Đạo Tôn đã vào cảnh giới Thiên Đạo được hơn ba vạn năm, thế mà mơ hồ có dấu hiệu bị áp chế."
"Không hổ là Mộ Dung gia, nội tình quá kinh khủng, lại thêm một tên có chiến lực kinh khủng a!"
"Chẳng lẽ các ngươi không phát hiện ra, trong mấy ngàn năm nay, Mộ Dung gia liên tục xuất hiện bốn tệ đại năng Thiên Đạo! Luôn cảm thấy bọn họ như tìm được một loại bí quyết nào đó."
"Ngươi chỉ có thấy được cảnh giới Thiên Đạo, ta nghe nói người của Mộ Dung gia đột phá bình cảnh với tốc đều đều rất nhanh!"
"Thật sự khó có thể tưởng tượng, cứ tiếp diễn như thế, Mộ Dung gia tuyệt đối có thể trở thành đệ nhất gia tộc ở Đông Hoang này!"
Mọi người bàn tán sôi nổi, nói ra một giai thoại trong ngàn năm.
Cảnh giới Thiên Đạo đó là cảnh giới cao thượng cỡ nào, đừng nói ngàn năm, chính là vạn năm, mười vạn năm cũng chưa chắc có thể thêm được mấy người, tuy nhiên, trong mấy ngàn năm này, Mộ Dung gia liên tục có thể bồi dưỡng ra được bốn tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo, chuyện này thực sự là quá kinh khủng!
"Ầm!"
Trong lúc mọi người ở đây đang trò chuyện.
Trên lôi đài đột nhiên truyền tới một tiếng nổ vang rền.
Lại là Mộ Dung Bá Thiên thi triển ra một thức Thần quyền, trực tiếp đánh tan hỏa diễm của Thần Hỏa Đạo Tôn, sau đó thì đánh cho Thần Hỏa Đạo Tôn rơi xuống lôi đài!
Trận chiến này, thế mà Mộ Dung Bá Thiên có thể chiến thắng, lại tạo ra một trận sợ hãi thán phục một lần nữa.
Mộ Dung Bá Thiên cười nói: "Đa tạ."
Thần Hỏa Đạo Tôn nói lời khen ngượi: "Mộ Dung công tử có thiên phú dị bẩm, lão hủ mặc cảm không bằng."
Mộ Dung Bá Thiên thì tiếp tục nói: "Nhưng còn có ai nguyện ý lên đài chỉ giáo một chút không."
Lần này, đã không còn người nào đáp lại.
Có người nói: "Mộ Dung công tử như đã chứng minh bản thân mình, lôi đài này thì không cần phải đánh nữa."
Mộ Dung Bá Thiên thấy hiệu quả việc thị uy đã đạt được, nên cũng không tiếp tục mời, hài lòng chuẩn bị đi xuống đài.
"Ai ở phía cuối con đường thành tiên, gặp Tinh Nhai một lần đạo thành không."
Lại vào lúc này, một giọng nói xa xăm mờ mịt vang vọng trong khoảng không, không thể đoán trước, lập tức gây náo loạn toàn trường.
Mộ Dung Bá Thiên thì hơi sững sờ, vào lúc này mới để ý tới, một thân ảnh đeo mặt nạ mặc áo bào trắng đã xuất hiện ở trên lôi đài.
Thân ảnh này đứng chắp tay, đứng quay lưng về phía chính mình, trông rất lạnh lùng cao ngạo.
"Thật ... thật là lợi hại!"
Đây là tiếng lòng của tất cả mọi người.
Nhất là câu nói kia để tất cả mọi người trong toàn trường đều là tâm can run rẩy dữ dội, cảm thấy từng cơn sợ hãi.
Sắc mặt của Mộ Dung Bá Thiên cũng trở nên vô cùng ngưng trọng, trịnh trọng nói: "Tiền bối đã lên đài, phải chăng là để luận bàn với vãn bối?"
Sai.
Ta chỉ đơn thuần là vì trang bức.
Sân khấu trăng bức lớn như thế, quả nhiên làm tâm trạng người trở nên vui vẻ a.
Tinh Nhai cảm nhận được ánh mắt từ bốn phương tám hướng vọt tới, mừng thầm không thôi, buồn bã nói: "Luận bàn? Ngươi cũng quá để mắt tới chính ngươi, trong mắt ta, ngươi chẳng qua chỉ là một con kiến hôi mà thôi."
"Xoạt!"
Lời này vừa nói ra, toàn trường trở nên xôn xao, tất cả mọi người đột nhiên biến sắc
Mộ Dung Bá Thiên trầm giọng nói: "Các hạ đây là ý gì? Là đang gây hấn với Mộ Dung gia ta sao?!"
Tinh Nhai vẫn như cũ chắp tay mà đứng, ánh mắt bễ nghễ quét qua, lạnh lùng cao ngạo nói: "Không nên hiểu lầm, ta không phải nhằm vào ngươi, ta nói là ... tất cả mọi người ở đây đều là con kiến hôi!"