"Làm càn, ngươi thì tính là cái gì, dám can đảm ăn nói ngông cuồng!"
"Đây là người nào làm sao lại lớn lối như vậy?"
"Người này không phải kẻ điên thì chắc chắn chính là có chỗ dựa vào."
"Thực sự rất càn rỡ, không dạy cho hắn một bài học thì mặt mũi của nhiều người chúng ta như vậy sẽ ném đi đâu?"
"Đây là đang ỉa vào trên đầu chúng ta a, chúng ta tuyệt đối không thể tha cho người này một cách dễ dàng!"
Tất cả mọi người ở đây tất cả lập tức bùng nổ lên, từng người nhìn vào Tinh Nhai đều thi nhau lộ ra vẻ tức giận.
Tinh Nhai khẽ gật đầu, biểu thị rất hài lòng đối với phản ứng của mọi người.
Trường hợp long trọng như thế này mà không đi trang bức thì quả thực có lỗi với chính mình, có thể tạo thành oanh động to lớn như vậy chỉ ở trong thời gian ngắn ngủi, không hổ là ta a!
Chỉ cần nỗ lực nhiều hơn nữa, sau này khắp thiên hạ có ai là không biết tới Tinh Nhai ta a.
Ánh mắt Mộ Dung Bá Thiên lạnh lùng nhìn vào Tinh Nhai, trầm giọng nói: "Xem ra các hạ là quyết tâm muốn giương oai ở Mộ Dung gia ta, không thể tha cho ngươi!"
Tinh Nhai khoát khoát tay, ngạo mạn nói: "Mộ Dung gia cũng chỉ là con kiến hôi."
"Muốn chết!"
Mộ Dung Bá Thiên đột nhiên quát một tiếng, pháp lực quanh thân cuộn trào lên, sau lưng ngưng tụ ra một cái dị tượng mặt trời đỏ, vầng sáng còn mãnh liệt kinh khủng hơn so với mặt trời, hỏa diễm hóa thành thần thông Phần Thiên, từ bốn phương tám hướng bắn về phía Tinh Nhai!
"Xuất hiện, Đại Nhật Đạo kinh của Mộ Dung gia, thần thông Phần Sơn Chử Hải!"
"Lợi hại, khó trách Mộ Dung Bá Thiên có thể đột phá tới Thiên Đạo, mặt trời lớn của hắn đủ để sáng tạo ra một tinh vực sáng chói!"
"Gia hỏa này xem ra là đã khiến cho Mộ Dung Bá Thiên nổi giận thực sự rồi, xuất thủ chính là Đại Nhật Chân kinh, Mộ Dung Bá Thiên giao thủ với Thần Hỏa Đạo Tôn cũng không có thận trọng như vậy."
"Thần hỏa của Thần Hỏa Đạo Tôn ở trước mặt Đại Nhật đạo kinh thực sự chính là không đáng chú ý."
"Gia hỏa kia thật sự là muốn ăn đòn, đổi là ta ta cũng chịu không được a."
Trong mắt mọi người dường như có một vòng mặt trời mọc trên võ đài, nhiệt độ cao khiến hư không méo mó, bóng tối nặng nề, uy lực vô song.
Trên toàn bộ lôi đài đều bốc cháy lên Thần hỏa, có thể luyện hóa vạn vật trên thế gian.
Mộ Dung Bá Thiên lãnh khốc nhìn vào Tinh Nhai, mở miệng bá đạo vô song, "Cầu xin tha thứ đồng thời xin lỗi thì ta có thể giữ lại cho ngươi một mạng!"
Đây là thịnh yến của Mộ Dung gia hắn, tự nhiên không thể để cho xuất hiện bất kỳ sai sót nào, cho nên hắn nhất định phải lấy thủ đoạn lôi đình tới trấn áp, như vậy mới có thể hiển lộ rõ ràng ra sự cường đại của Mộ Dung gia.
"Một ngọn lửa tầm thường, làm sao có thể so sánh với tinh quang (ánh sao)."
Bức cách của Tinh Nhai vẫn chậm rãi như vậy, quanh thân tỏa ra uy năng cao thâm khó dò, nhẹ nhàng đưa tay, thi triển ra thần thông, "Tinh Quang Thôi Xán!"
"Soạt!"
Lực lượng tinh hà màu bạc trong nháy mắt tuôn ra, trên trời cao xuất hiện dị tượng tinh thần, rải xuống từng đạo tinh quang, như là nước sống chiếu sáng lôi đài, dập tắt hỏa điễm.
Đông đảo ánh sáng tinh thần càng là như thần binh lợi khí hướng về phía Mộ Dung Bá Thiên mà đi, đối kháng với mặt trời đỏ của hắn.
Xem như trên lôi đài có kết giới thủ hộ, mọi người vẫn như cũ cảm nhận được pháp lực kinh khủng đang hội tụ, ngưng tụ ra lực lượng hủy diệt làm người ta kinh ngạc.
Có điều, Tinh Nhai làm ra một bộ dáng vẻ nhẹ như mây trôi, duy trì dáng vẻ ngưu bức hống hống cần thiết, mà Mộ Dung Bá Thiên hiển nhiên là có hơi cố hết sức, giống như đang khổ cực chống đỡ.
Điều này làm cho không ít người đều thu hồi lòng coi thường, người này vẫn là có một chút thần thông.
Lại nghe Tinh Nhai lên tiếng lần nữa.
"Từ trước tới nay không biết tới Tinh Nhai ta, tung danh hiệu cường giả cũng vô ích, ta nói chuyện có chút không khách khí, các vị không cần để ở trong lòng, chung quy những lời ta nói ra đều là lời nói thật."
"Làm càn!"
Dưới lôi đài, một lão giả mặt lạnh của Mộ Dung gia quát lớn một tiếng.
Tràn ngập sát ý mà hạ lệnh: "Bắt hắn xuống, sống chết không cần biết!"
Nơi này là sân nhà của Mộ Dung gia, hôm nay càng là ngày vui của Mộ Dung gia, vốn là sân khấu để Mộ Dung gia trang bức, lúc này lại bị Tinh Nhai chạy tới đoạt danh tiếng, đây vốn chính là tới đập quán, Mộ Dung gia sao có thể khoan nhượng.
Ta không có thể diện?
Ầm!
Lập tức đã có hai thân ảnh đạp không mà tới, thần thông kinh khủng hóa thành dị tượng ngập trời, oanh sát về phía Tinh Nhai mà đi!
"Chỉ như vậy?"
Tinh Nhai ngước mắt, bình tĩnh nhìn thần thông đang công thẳng mà tới, giống như rất có lực lượng, lạnh nhạt nói: "Xem Đại Triệu Hoán chi thuật của ta, người tới, hộ giá!"
Trong đám người, thân thể Thông Thông đạo nhân được nhấc lên, chuẩn bị lao ra ngoài, tuy nhiên lại được Tiêu Thừa Phong lôi trở lại.
"Ngươi đi làm cái gì?"
Thông Thông đạo nhân nói rất đàng hoàng: "Đi cứu người a."
Tiêu Thừa Phong thấp giọng mắng: "Cứu cái rắm! Gia hỏa này chính là muốn bị đánh, người khác không đánh hắn, ta cũng muốn đâm hắn mấy nhát!"
Giang Lưu cũng nói: "Trang bức lớn cỡ nào thì phải chịu cái giá phải trả lớn cỡ đó, hắn tới trang bức, muốn để cho chúng ta tới chùi đít, điều này không có khả năng!"
Ngay cả Nữ Oa cũng tức tới không nhịn nổi, mở miệng nói: "Còn Đại Triệu Hoán thuật, hắn cho rằng chúng ta là cái gì?"
Đại Hắc thẳng thắn nói: "Bản Cẩu gia cũng muốn trang bức, lúc này không phải thời cơ xuất hiện đẹp trai nhất sao."
Thông Thông đạo nhân yên lòng yên dạ mà ngừng lại, "Nghe kiểu nói này của các ngươi thì ta yên tâm, thật ra thì ta cũng không phải là quá muốn ra tay ..."
Trên trận, một câu của Tinh Nhai khiến cho tất cả mọi người phải giật mình, còn tưởng rằng thật sẽ có Đại Triệu Hoán chi thuật, dù sao phạm vi trang bức của người này quả thực là nồng đậm.
Tuy nhiên, chỉ chờ trong chốc lát, cái rắm cũng chưa từng xuất hiện một cái.
Lập tức người của Mộ Dung gia đầy vẻ mặt dữ tợn tiếp tục xuất thủ, "Chết đi cho ta!"
"Ừm? Người đâu?"
Tinh Nhai có hơi luống cuống.
Hắn không ngừng đưa mắt nhìn vào trong đám người, từ đầu tới cuối không tìm được bóng dáng đám người Đại Hắc.
Đậu xanh, ta bị bán?
Lúc này, người của Mộ Dung gia đã giết tới trước mặt hắn.
Ba tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo cùng lúc xuất thủ, thần thông kinh người, công thẳng về phía hắn.
Hành động này trực tiếp khiến Tinh Nhai phá vỡ phòng ngự, dáng vẻ nhẹ như mây gió cũng không còn, dần dần bắt đầu trở nên chật vật, chật vật mà tự vệ.
Dưới lôi đài, tất cả mọi người không hẹn mà cùng lộ ra nụ cười thư thái.
Nhìn vòa tên thích trang bức bị đánh, chính là để cho người ta thấy được cảnh đẹp ý vui ha.
"Phải chết, phải chết."
Sắc mặt Tinh Nhai tái nhợt, áo choàng trên người cũng đã bị đột rách ra mấy lỗ rách, róc cũng đã rối bời, cuối cùng bắt đầu kêu cứu, "Tiêu Thừa Phong Tiêu đại gia, Giang đại gia, Cẩu đại gia, cứu ta!"
Trong một cái chớp mắt sau đó, một giọng nói lượn vòng trùng trùng điệp điệp trên bầu trời, "Thiên không sinh Tiêu Thừa Phong ta, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài!"
Một đạo kiếm quang hoa mỹ vạch phá trời xanh, giống như cắt chém không trung ra thành hai nửa, kiếm khí kinh khủng che khuất bầu trời, để không khí cũng trở nên vô cùng sắc bén, pháp tắc xung quanh đều đang quỳ sát.
"Keng keng keng!"
Tất cả người mang theo kiếm ở đây, kiếm của tất cả đều đang khẽ kêu rung động theo.
Phương thức xuất hiện cường đại như thế lập tức làm cho tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, kinh hãi không thôi.
"Ha ha ha, mãn đường hoa túy tam thiên khách, nhất kiếm sương hàn thập tứ châu!"
Đột ngột, lại một giọng nói vang lên, bầu trời giống như cũng trở nên sáng lên, hàn mang kiếm như tuyết, để nhiệt độ đều đột nhiên hạ xuống, lạnh tới thấu xương.
Sau đó, kiếm quang kinh khủng hò hét tàn phá bừa bãi, trực tiếp chỉ thẳng về phía ba tên đại năng Thiên Đạo của Mộ Dung gia, tước bỏ hết thần thông của bọn hắn, thế mạnh giống như chẻ tre đánh bay bọn hắn ra ngoài.