"Phốc!"
Thân thể Mộ Dung Vân Thành bay rớt ra ngoài, quanh thân bị kiếm quang vộ tân xé rách, nửa người bị xoắn nát, sinh mệnh bản nguyên vụt sáng lên, nhận lấy trọng thương!
Mặt mũi hắn tràn đầy vẻ khó có thể tin, chính mình thế mà đánh không lại gia hỏa mồm miệng đầy những lời nói kiêu ngạo này.
Chủ yếu vẫn là trên vấn đề về khí thế.
Những lời nói kiêu ngạo của mình không kiêu ngạo bằng hắn cho nên khí thế yếu đi một bậc, lúc này mới rơi vào hạ phong.
Biến cố đột nhiên lóe lên làm mù mắt vô số người, để rất nhiều người đều chưa kịp lấy lại tinh thần, cho rằng những gì mình thấy đều là ảo giác.
Mộ Dung gia trước đó còn ngưu bức hống hống, có tới tận mười tám vị đại năng cảnh giới Thiên Đạo, trong nháy mắt sau thế mà đều đã rơi vào hạ phong, nếu như không phải chứng kiến tận mắt thì tuyệt đối không có người nào đi tin tưởng.
"Tê --- thật hay giả? Thế giới này lúc nào trở nên điên cuồng như vậy rồi?"
"Chiến lực thật mạnh, đám người này đến tột cùng là quái vật xuất hiện từ đâu, thế mà tất cả đều đại biểu chiến lực đỉnh phong của cảnh giới Thiên Đạo."
"Phong thái đại đạo, đám người này thế mà tất cả đều có phong thái đại đạo! Không thể tưởng tượng nổi, đến tột cùng là nơi biến thái cỡ nào mới có thể điều giáo ra một đám tồn tại biến thái như thế này!"
"Có điều ... thực lực của Mộ Dung gia còn không chỉ là như thế này!"
Rất nhiều người đã cách xa viện tử tổ chức tiệc rượu, giữ khoảng cách an toàn để quan chiến.
Tiêu Thừa Phong bộc lộ ra hết tài năng, cầm kiếm tiếp tục hướng thẳng về phía Mộ Dung Vân Thành, lãnh khốc nói: "Mộ Dung Vân Thành, vừa rồi không phải ngươi rất cuồng trước mặt bản đại gia sao? Hiện tại ta cũng cho ngươi một cái cơ hội, quỳ xuống rồi hô to, Tiêu gia gia ta sai rồi, ta là đồ con lợn thì ta có thể tha cho ngươi khỏi chết!"
Mộ Dung Vân Thần sắc mặt âm trầm, lạnh lùng nói: "Ngươi không khỏi cũng quá coi thường Mộ Dung gia ta!"
Ngay sau đó, sâu trong Mộ Dung gia, lại có mấy cỗ khí tức cường đại bay lên, chớp mắt đã vượt qua không gian đi tới chiến trường.
Lần này tổng cộng chỉ có ba người, tất cả đều là lão giả mọc ra chòm râu dài, tóc hơi bạc, con mắt nửa mở, giống như đang chợp mắt.
Có điều, quanh thân bọn họ khí thế lại cứ phải gọi là ầm ầm, lực lượng thiên đọa tràn na mà ra, trên người mang theo lực lượng cường đại của một thế giới, tất cả đều là cảnh giới Thiên Đạo đỉnh phong!
Mỗi một tên đều mạnh hơn so với Mộ Dung Vân Thành, coi như so ra kém Tiêu Thừa Phong nhưng cũng không cách biệt quá xa.
Mộ Dung Vân Thành kích động cao giọng nói: "Khẩn cầu ba vị trưởng lão xuất thủ!"
Ba lão giả này mỉm cười nói, "Yên tâm, giao cho chúng ta!"
Sau đó, bọn họ cùng nhau xuất thủ.
Một người lao về phía Niếp Niếp, một người lao về phía Long Nhi còn có một người thì trấn áp về phía Tiêu Thừa Phong mà tới!
Niếp Niếp và Long Nhi biết đánh nhau nhất, Tiêu Thừa Phong thì là càn rỡ nhất, ba người này nhất định phải trấn áp lại!
"Ầm!"
Một lão giả giơ tay lên, một thanh trường thương màu đen thò đầu ra khỏi trong không trung, khí tức hủy diệt kinh khủng theo đó mà ra, trong thiên địa chọc ra một cái lỗ thủng lớn, đâm về phía Niếp Niếp!
Niếp Niếp mặt không đổi sắc, mãi cho tới khi trường thương đi tới trước mặt mình, nàng ta lúc này mới không nhanh không chậm giơ tay, lấy ra một cái xẻng, thuận tay vẩy một cái tùy tiện đánh bay trường thương ra ngoài, sau đó thì giơ xẻng lên cao phóng về phía lão giả kia!
"Keng!"
Lão giả này không nghĩ tới trường thương của mình lại bị một cái xẻng đánh bay đi, bất ngờ không đề phòng, bị xẻng đập vào trên trán, máu tươi lập tức chảy ròng ròng, choáng váng.
"Điều này sao có thể? Đây là cái xẻng gì?!"
Lão giả run giọng kinh hô, sau khi kinh sợ lui lại về sau, vận chuyển sinh mệnh bản nguyên muốn khôi phục thương thế thì lại phát hiện máu trên trán không ngừng chảy, thế mà không cách nào khôi phục!
"Khắc chế thiên đạo, trấn áp bản nguyên, đây chắc chắn là chí bảo ẩn chứa lực lượng đại đạo!"
Lão giả trợn tròn mắt, khiếp sợ gào to, "Cái xẻng này thế mà lại là Đại Đạo Chí bảo?!"
Niếp Niếp cầm theo cái xẻng đuổi theo, "Lão già kia đừng có chạy, ăn của ta một xẻng!"
Một bên khác, Long Nhi cũng lấy ra một cái muôi, trong lúc giơ tay lên, sóng nước vô tận đổ ra, những nước này thế mà áp chế các loại thần thông, để cho người ta phải nhượng bộ lui binh.
"Đại Đạo Chí bảo, cái muôi này thế mà cũng là Đại Đạo Chí bảo!"
Một lão giả khác cũng nghẹn ngào mà gào lên, có chút không thể nào tiếp nhận được.
Vì sao Đại Đạo Chí bảo lại có loại dáng vẻ này? Làm sao dựng dục ra được?
Tất cả mọi người nhìn vào xái xẻng sắt và cái muôi ở trong tay Niếp Niếp và Long Nhi, vẻ mặt tất cả đều biến hóa kịch liệt.
"Cái muôi và cái xẻng này, không nghĩ tới Đại Đạo Chí bảo cũng có như vậy, chẳng lẽ đây chính là cái gọi đại đạo đơn giản nhất sao?"
"Đám người này đến tột cùng là có lai lịch gì, ngay cả Đại Đạo Chí bảo cũng có, không khỏi cũng quá dọa người đi."
"Khó trách dám tới Mộ Dung gia, hóa ra là có chỗ dựa vào."
...
"Keng keng keng!"
Niếp Niếp trong tay cầm xẻng, tung hoành vô địch, trong lúc giơ tay là có thể đánh bay pháp bảo của người khác, xem như các loại thần thông, ở dưới cái xẻng sát này cũng sẽ bị xúc ra một con đường.
Một nhát xẻng rồi lại một nhát xẻng đập vào trên đầu của mọi người Mộ Dung gia, phát ra âm thanh dễ nghe, có người trốn tránh không nhanh mà bị gõ ba cái liên tục, trực tiếp bất tỉnh nhân sự, từ trên không trung rơi xuống, hít vào thì nhiều mà thở ra chẳng được bao nhiêu.
Ba tên trưởng lão ở lúc mới xuất hiện đều rất vênh váo, nhưng mà cũng không thể thay đổi chiến cuộc, ngược lại trông có chút chật vật, một tên trưởng lão trong đó, trên đầu bị gõ thành một cái bọc lớn, múa tươi chảy xuống không ngừng.
"Không cần biết là pháp lực của bọn hắn hay là pháp bảo, tuyệt đối đều không phải người bình thường có khả năng có!"
"Bọn họ thi triển ra nội tình, xem như Mộ Dung gia chúng ta cũng không sánh nổi!"
"Bí ẩn, trên người đám người này chắc chắn chứa bí ẩn lớn!"
"Ta có một loại dự cảm, một khi đào móc bí ẩn lớn sau lưng đám người này ra thì Mộ Dung gia chúng ta đủ để xưng bá Thất giới!"
"Không nói cái gì khác, Đại Đại Chí bảo loại chí bảo này nhất định phải là Mộ Dung gia ta mới có tư cách có được!"
Ba tên trưởng lão còn có rất nhiều người của Mộ Dung gia thi nhau mở miệng, ở kinh hãi đi qua, trong mắt của bọn hắn đều hiện lên chính là vẻ vô cùng tham lam.
Thẳng tới lúc này, tuy rằng bọn họ ở vào hạ phong nhưng vẫy chưa thực sự hoảng hốt!
Bởi vì ... Mộ Dung gia có lực lượng bất bại!
"Rất tốt, các ngươi đã thành công đưa tới sự coi trọng trước nay chưa từng có của Mộ Dung gia ta, có thể bức chúng ta tới một bước này đã đủ để cho toàn bộ Đế Tứ giới phải ngước nhìn!"
Trên người Mộ Dung Vân Thành đã là trăm ngàn vết thương, trong miệng còn đang phun máu, tuy nhiên lời nói nói ra vẫn là rất ngưu bức như trước, hít sâu một hơi, thành kính cúi đầu, pháp lực phun trào quanh thân, cất cao giọng nói: "Gia chủ Mộ Dung gia cung thỉnh lão tổ xuất quan đối địch!"
Những người khác của Mộ Dung gia cũng đều là mặt mũi đầy vẻ cuồng nhiệt, cùng nhau nói: "Cung thỉnh lão tổ xuất quan!"
"Ông!"
Trong thiên địa, khí tức đạo đạo hiển hiện ầm ầm.
Một cỗ vận luật kỳ lạ bắt đầu lưu động, khí tức cường đại rạp trời kín đất, chỉ toát ra một chút khí tức đã ép tới mọi người không thở nổi.
Bầu trời giống như sắp sụp đổ xuống, thiên địa thần phục dưới chân.
"Lão tổ ... Mộ Dung gia sắp vào sân?"
"Đây chính là Đại Đạo chí tôn a!"
"Quả nhiên vẫn là không thể là kẻ địch với Mộ Dung gia a!"
"Đám người này mạnh hơn, nhưng ở dưới Đại Đạo thì vẫn như cũ chỉ là hơi lớn hơn một con kiến hôi một chút mà thôi."
Mọi người không thể không nhấc tâm trạng lên cao, thở mạnh cũng không dám.
Dưới sự chú ý của vô số người, hậu viên Mộ Dung gia, dị tượng cuộn trào giống như thủy triều hội tụ vào một điểm, nhuộm bầu trời thành màu đỏ, rực rỡ chói mắt như mây đỏ.
Mà ở bên trong mây đỏ, một bóng người chậm rãi hiển hiện, đứng chắp tay, từ trên cao nhìn xuống mọi người bên dưới!