Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 950: CHƯƠNG 950: NHÂN ... NHÂN SỦNG?

Bên trong đám mây đỏ, người này có thân ảnh vô cùng mơ hồ.

Quanh người càng là có khí tức đại đạo vờn quanh, giống như một loại cấm chế, mắt thường không thể thấy.

Tất cả mọi người ở đây đều cảm nhận được pháp lực của mình ngừng lưu động, pháp tắc xung quanh cũng đang phải quỳ lại, vạn sự vạn vật không tự chủ được mà tràn đầy kính nể đối với Đại Đạo chí tôn.

Lão giả kia cũng không hề động, ánh mắt chỉ tùy ý quét qua, giống như nhìn thấu tất cả mọi thứ, để mọi người phải rùng mình.

Mộ Dung Vân Thành kích động quỳ lạy nói: "Mộ Dung Vân Thành bái kiến lão tổ!"

Những người khác của Mộ Dung gia cũng quỳ rạp xuống đất, cung kính nói: "Bái kiến lão tổ!"

Mộ Dung Vân Thành chỉ vào đám người Niếp Niếp mở miệng nói: "Vãn bối vô năng quấy rầy lão tổ thanh tu, tuy nhiên đám người có lai lịch không rõ này lại dám can đảm khiêu khích Mộ Dung gia ta, lúc này mới không thể không mời lão tổ xuất thủ."

"Ừm, chuyện đã xảy ra ta đã biết được."

Lão tổ mở miệng nói một cách bình thản, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng trong toàn bộ không gian, giống như tiếng của thiên địa vậy.

Hắn nhìn về phía đám người Niếp Niếp, ánh mắt dừng lại ở trên cái xẻng và cái muôi, sâu trong hai mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Trên người đám người này tại sao có thể có được Đại Đạo Chí bảo?

Hơn nữa ... vừa xuất hiện chính là hai cái!

Loại bảo vật này thưa thớt giống như số lượng Đại Đạo chí tôn, dù cho là Đại Đạo cũng rất khó có thể dựng dục ra được.

Còn có, tu vi đám người này không tầm thường, có cảm ngộ rất sâu đối với đại đạo, đằng sau chắc chắn có một loại cơ duyên nghịch thiên nào đó, nói không chừng liên quan tới đại đạo, tuyệt đối không thể bỏ qua!

Trước tiên thử thu phục, nếu như bọn họ không thức thời vậy thì tới cướp đoạt!

Hắn suy nghĩ nhanh chóng, mặt ngoài lại là vẻ ung dung thản nhiên, giấu ý nghĩ ở đáy lòng, tránh tạo cho người có tâm để ý tới.

Lão tổ chậm rãi mở miệng nói: "Niệm tình các ngươi có thiên phú vô song, tu hành không dễ, ta có thể cho các ngươi một cơ hội, quỳ xuống dâng sinh mệnh bản nguyên ra, từ đây nghe theo lệnh Mộ Dung gia ta điều khiển, như vậy mới có thể còn sống!"

"Phốc -- ha ha ha!"

Tiêu Thừa Phong nhịn không được lập tức cười phá lên.

"Các ngươi đúng là không hổ tổ tôn hai người a, nói lời quả thực là giống nhau như đúc, chẳng lẽ là cố ý đi ra chọc cười sao?"

Đối mặt với Đại Đạo chí tôn, hắn không sợ chút nào, ngược lại còn lớn lối nói: "Ngươi biết hậu quả của câu nói này của Mộ Dung Vân Thành là gì không? Kém chút thì quỳ xuống gọi ta là gia gia!"

Đại Đạo chí tôn của Cổ tộc xâm lấn Đệ Thất giới, hắn chứng kiến Đát Kỷ và Hỏa Phượng tới giao thủ, tận mắt thấy giao chiến giữa các Đại Đạo chí tôn đã có kháng tính với áp lực của Đại Đạo chí tôn.

Đại Đạo chí tôn thì thế nào, cao nhân cũng chẳng cần lộ diện, tâm niệm vừa động cũng đủ để tiêu diệt!

"Người không biết điều, chết không hết tội!"

Lời nói đạm mạc của tên lão tổ kia truyền ra, chuẩn bị thuận tay tiêu diệt Tiêu Thừa Phong đi.

Lúc này mới phát hiện, Tiêu Thừa Phong sau khi phách lối xong thì đã biến mất ngay tại chỗ, không biết từ lúc nào đã núp ở sau lưng một con chó.

Trong lúc nhất thời, hắn thật nghĩ không hiểu được đây là thao tác gì.

"Chẳng qua chỉ là Đại Đạo chí tôn mà thôi, lại có thể làm khó được chúng ta sao?"

Đột nhiên, lại có một giọng nói mang tính phách lối vang lên, Giang Lưu nói xong, thân thể cũng sưu một cái núp ở sau lưng con chó kia.

Sau đó, lại thấy một người mặc áo trắng đeo mặt nạ cũng đi tới đằng sau lưng con chó kia, sau đó thì chắp tay đứng một cách ngạo nghễ, nói ra lời nói đạm mạc đối với tên lão tổ kia: "Ai ở cuối con đường thành tiên, thấy Tinh Nhai một lần đạo thành không, hôm nay, chính là lúc đạo của ngươi thành không!"

Điên rồi.

Đám người này quá điên!

Phần phách lối này quả thực để cho người ta phải sợ vỡ mật, lông tơ đều phải dựng đứng lên.

Tất cả mọi người ở đây bởi vì kinh hãi mà mất tiếng, không thể không trợn tròn mắt lên, miệng há ra, mặt mũi đầy vẻ kinh dị mà nhìn vào đám người Tiêu Thừa Phong.

Trang bức ở trên đầu Đại Đạo chí tôn, đây là làm sẵn chuẩn bị chết một cách khẳng khái hay sao?

Đây là ... một đợt trang bức trước khi chết sao? Thực không lỗ?

Còn có chính là, trang bức xong còn trốn tới sau lưng một con chó để làm cái gì?

Đôi mắt lão tổ Mộ Dung gia rất bình tĩnh, không còn nói nhảm, cũng không thấy hắn động thủ, tuy nhiên uy áp cuộn trào đã ép thẳng về phía đám người Tiêu Thừa Phong!

Chỉ một cái ý niệm trong đầu, Đại Đạo khí tức đã hiệu lệnh ngàn vạn pháp tắc, có thể so với thần thông, muốn nghiền nát đám người Tiêu Thừa Phong!

"Ừm?"

Tuy nhiên chẳng mấy chốc, lão tổ Mộ Dung gia phát hiện ra có điều gì đó không được hợp lý cho lắm.

Hắn vừa rồi mặc dù không có động tác gì, nhưng đã có lực lượng đại đạo tràn ra, đủ để trấn áp bất cứ đại năng cảnh giới Thiên Đạo nào một cách dễ dàng, đám người này xem như không chết thì cũng chắc chắn sẽ bị thương nặng.

Tuy nhiên, bọn họ lại chẳng sao cả, thậm chí ngay cả phản ứng cũng không có, đối mặt nhìn vào mình một cách rất vô tội.

Trong lòng lão tổ Mộ Dung gia trầm xuống, không thể không phát ra một tiếng hừ lạnh.

"Ầm ầm!"

Thiên địa giống như cũng cảm nhận được sự tức giận của hắn, trong không trung lập tức vang lên tiếng sấm ầm ầm, ngay sau đó, lực lượng pháp tắc kinh khủng bắt đầu hội tụ lại, ẩn chứa có khí sát phạt cực hạn hóa thành ánh sáng hủy diệt oanh kích về phía đám người Tiêu Thừa Phong!

"Thật mạnh, đây chính là uy chế của Đại Đạo chí tôn, nhất niệm có thể hiệu lệnh vạn pháp."

"Thần thông mạnh nhất của ta cũng không bằng một cái ý niệm trong đầu của người ta."

"Không chỉ là pháp tắc, ở trong đó còn ẩn chứa lực lượng đại đạo, đám người này không có khả năng có thể hóa giải được mà chỉ có thể bị trấn áp!"

Mọi người cảm nhận được một tia khí tức lan tràn tới, đều là một trận sợ hãi, tay chân lạnh buốt không dám vọng động.

Bọn họ đều đồng loạt đưa ánh mắt quẳng vào trên người đám người Tiêu Thừa Phong.

Đã thấy, bọn họ thế mà cũng không có động tác gì, ngược lại chỉ là vây quanh xung quanh con chó kia, cúi xuống bóp vai nắn chân, hỏi han ân cần.

"Cẩu đại gia cứu mạng a, đánh cho lão tiểu nhân kia hiện ra, Mộ Dung gia không nói võ đức!"

"Cẩu đại gia, tới lượt ngươi lên sâu khấu, xông lên a, chơi hắn!"

"Ai ở cuối con đường thành tiên, thấy Đại Hắc một lần đạo thành không! Cẩu đại gia pháp lực vô biên, vô địch thiên hạ!"

Đây là đang làm cái gì vậy?

Đối mặt với áp lực tới từ Đại Đạo chí tôn cho nên điên rồi sao?

Ngay vào lúc tất cả mọi người không rõ ràng cho lắm, ánh sáng hủy diệt đã buông xuống, như là bàn tay diệt thế che khuất bầu trời, muốn thôn phệ mọi thứ!

Tuy nhiên ... khi ánh sáng hủy diệt rơi xuống thì chuyện quỷ dị phát sinh.

Im hơi lặng tiếng, giống như băng tuyết tan rã, trâu đất xuống biển, ở lúc cách đám người Tiêu Thừa Phong một khoảng cách nửa trượng thì chậm rãi tiêu tán!

Ở trong thoáng qua, ánh sáng hủy diệt kinh khủng biến mất không còn tăm tích, thiên địa trở về bình tĩnh, mọi chuyện vừa rồi đều giống như ảo giác, để mọi người trở nên hốt hoảng.

Đám người Mộ Dung gia cũng ngốc trệ, gần như không dám tin vào hai mắt của mình.

Lão tổ Mộ Dung gia giật mình trong lòng, ánh mắt đột nhiên rơi vào trên thân chó từ đầu tới cuối vẫn đều rất bình tĩnh kia, ánh mắt đảo nhanh chóng, lộ ra vẻ vô cùng khó tin nổi!

"Không đúng, Con ... con chó kia cũng là Đại Đạo chí tôn?!"

Chỉ có uy áp Đại Đạo chí tôn mới có thể chống lại uy áp tới từ Đại Đạo chí tôn!

Ở dưới ánh mắt đờ đẫn của mọi người, Đại Hắc chậm rãi đứng người lên, chân chó chỉ vào ba người Tiêu Thừa Phong, Giang Lưu và Tinh Nhai, lạnh lùng nói: "Là ai cho các ngươi lá gan, dám động vào nhân sủng của bản Cẩu gia?"

Nhân ... Nhân sủng?

Con chó có vẻ ngoài xấu xí toàn thân không có lông, còn mặc một cái quần cộc da rách được miếng vá vá lên này lại là Đại Đạo chí tôn?!

Vào lúc này, tam quan của tất cả mọi người đều hứng chịu xung kích, cảm giác lạnh cả người bay thẳng lên đỉnh đầu, toàn thân đều hiện lên một lớp da gà.

"Làm sao có thể? Con Thổ cẩu này thế mà lại là Đại Đạo chí tôn!"

"Không thể nào là Thổ cẩu, con chó này chắc chắn là huyết mạch một loạn Thần thú nào đó không nhận ra!"

"Hóa ra bọn họ đều là nhân sủng của con chó Đại Đạo chí tôn này, khó trách lại kiêu ngạo tới như vậy."

Hôm nay lần giật mình của mọi người thật sự là quá nhiều, tới mức tinh thần của bọn họ đều có chút bất ổn, run rẩy không ngừng.

Lúc này, bọn họ nhìn vào Đại Hắc đang bước từng bước một tiến lên phía trước, chỉ cảm thấy con chó này có dáng cao to như vậy vô cùng uy vũ, để cho người ta cũng phải kính nể.

Đương nhiên, ngoại trừ ba người Tiêu Thừa Phong.

Mặt bọn họ đều đỏ cả lên, hận không thể xông lên liều mạng với Đại Hắc.

Nhân sủng cái nồi a!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!