"Là mắt của ta vụng, thế mà không có phát hiên ngươi cái con chó này là Đại Đạo chí tôn!"
Sắc mặt lão tổ của Mộ Dung gia ngưng trọng xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Đại Hắc, cười lạnh nói: "Có điều, coi như như vậy thì cũng không phải các ngươi có lực lượng có thể tới giương oai ở Mộ Dung gia!"
Đại Hắc thế nhưng là không có để ý tới hắn nói cái gì, lạnh lùng nói: "Giao Thiên Linh mễ ra, lại giao Đại ấn kia ra, sau đó tự sát đi."
Thiên Linh mễ chắc là một loại gạo, cũng không biết có khác biệt gì với gạo trong nhà hay không, tóm lại trước tiên mang về cho chủ nhân rồi nói.
Đại Hắc mới mở miệng, quả thực chính là long trời lở đất.
Dùng giọng điệu bình tĩnh, nói ra lại là để cho người ta nghĩ cũng không dám nghĩ, như là một cái búa lớn lập tức nện vào tất cả mọi người khiến cho mọi người hoa mắt chóng mặt.
Trực tiếp ăn cướp Đại Đạo chí tôn còn chưa tình, còn bảo người ta tự sát, con chó này quả thực là đột nhiên có hơi quá mức, miệng chó không buông tha người a.
"Ha ha ha, ha ha ha -- "
Lão tổ Mộ Dung gia không tức thay vào đó lại là cười, giống như nghe được chuyện buồn cười nhất trên thế gian, cười nhạo nói: "Hóa ra là một con chó dại, nói ra những lời ngốc nghếch gì vậy?"
Ngay sau đó, khí thế quanh người hắn bộc phát ầm ầm, sát khí như cầu vồng, biến không gian xung quanh đều thành màu đỏ như máu, không thực hiện bất kỳ sự kiềm chế nào.
Đây là sát ý đỉnh cao của Đại Đạo chí tôn, kinh khủng tới cực điểm.
Tất cả mọi người cho rằng hắn đây là tức giận tới cực điểm, thật ra thì không phải vậy.
Lúc nghe tới Đại ấn nói ra từ trong miệng Đại Hắc, sát ý của lão tổ Mộ Dung gia đối với nó đã là không ngừng được, trong lòng sinh ra suy nghĩ không tiếc bất cứ giá nào cũng phải chém chết đám người này!
Tất cả chỉ vì, Đại ấn kia thật sự là quá bất phàm, liên quan tới bí mật của Thất giới!
Từ vài ngàn năm trước, sau khi Mộ Dung gia dưới cơ duyên xảo hợp cướp đoạt được Đại ấn này, hắn lại giữ kín không nói ra, len lén luyện hóa.
Mà theo thời gian trôi qua, hắn càng ngày càng cảm nhận được sự đáng sợ của Đại ấn này, cho dù hắn là Đại Đạo chí tôn thế mà cũng không khống chế được.
Trong thời gian này, dựa vào Đại ấn này, thực lực của hắn không chỉ có tinh tiến không ít càng là bồi dưỡng ra cho Mộ Dung gia rất nhiều đại năng Thiên Đạo!
Hắn lật xem vô số tư liệu, tìm hiểu nhiều mặt, cuối cùng cho ra được một cái suy đoán to gan!
Cái Đại ấn này ... rất có thể là đại đạo bản nguyên của Đệ Tam giới!
Cổ tộc sở dĩ chinh chiến không ngừng chính là để cướp đoạt các giới, mục đích cuối cùng nhất là vì để cho mỗi một thế giới vỡ vụn từ đó ép đại đạo bản nguyên của thế giới đó ra!
Mà bên trong Thất giới, trước mắt chỉ có Đệ Tam giới là bị tàn phá thành từng mảnh nhỏ.
Rất nhiều đại năng sở dĩ liều chết tiến vào Đệ Tam giới chính là vì đi tìm đại đạo bản nguyên của Đệ Tam giới, từ đó một bước lên trời, thành tựu cảnh giới vô thượng.
Tuy rằng không biết tại sao cái Đại ấn này lại xuất hiện ở nơi này, nhưng thứ bất phàm như vậy đã được chính mình đoạt được thì như vậy tuyệt đối không có đạo lý giao ra, càng không thể tuyên dương khắp chốn, phàm là có uy hiếp thì đều phải chết!
Nghĩ tới đây, sát ý của lão tổ Mộ Dung gia lại tăng vọt thêm lần nữa, vì để đề phòng nhỡ có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, hắn đang có ý định giết sạch tất cả mọi người ở đây để diệt khẩu!
Mặt mũi hắn đầy vẻ lãnh khốc, chậm rãi giơ tay.
Một vệt ánh sáng chói mắt đột nhiên hiển hiện, đó là một cái gương, phản xạ ánh sáng mặt trời chiếu ra ánh sáng rực rỡ, lộng lẫy tới cực hạn.
Mặt kính nhìn như không lớn, nhưng lại giống như vô cùng lớn, đủ để bao phủ tất cả thiên địa vào bên trong.
"Hóa Đạo kính, là Hóa Đạo kính của Mộ Dung gia!"
"Phàm là những nơi cái gương này chiếu vào thì tất cả đạo vận đều sẽ tiêu tán, tu sĩ hóa thành bụi bặm! Dù cho là Linh bảo cũng khó có thể ngăn cản sức ăn mòn của nó!"
"Lão tổ Mộ Dung gia đây là đã thực sự nổi giận, xuất thủ chắc chắn sẽ là sát chiêu đáng sợ nhất."
Mọi người sợ hãi nhìn vào cái gương này, hiển nhiên rất kiêng kỳ đối với sự hung ác của nó.
Tuy nhiên ngay sau đó, từng tiếng kêu thảm thiết lại truyền tới.
"A! Tu vi của ta đang trôi đi mất một cách điên cuồng, tại sao Mộ Dung gia lại muốn ra tay với ta?!"
"Không! Hóa Đạo kính đều bao phủ cả chúng ta vào trong đó!"
"Ta chính là Trưởng lão của Thần Phong các, Mộ Dung gia ngươi đây là chuẩn bị là kẻ địch của tất cả mọi người chúng ta sao?!"
"Tha mạng, ta cái gì cũng không biết, đừng giết ta."
"Chạy, chạy mau!"
Tiếng kêu hoảng sợ vang lên liên tục, có rất nhiều người bị kính chiếu qua, pháp lực trôi đi nhanh chóng như nước chảy, đảo mắt đã già nua trở thành lão giả, sau đó thì hóa thành bụi bặm bị gió thổi tiêu tán.
Còn có một số ở vào khu vực biên giới, chỉ bị chiếu nhẹ vào một chút, thế nhưng là vẫn phải nhận lấy trọng thương, kết quả không thể nào tốt hơn so với Thông Thông đạo nhân trước kia.
Trong đám người này, đại năng cảnh giới Thiên Đạo chỉ là chiếm số ít, tu vi thấp nhất cũng chỉ là Chuẩn Thánh, căn bản không tồn tại cách nói có uy hiếp, trảm diệt thì trảm diệt, không sợ bất luận kẻ nào trả thù.
Huống chi, Mộ Dung gia cũng có kế hoạch của mình.
Mộ Dung Vân Thành nở nụ cười nhàn nhạt, đứng ra giọng điệu thương xót nói: "Thịnh yến của Mộ Dung gia, đột nhiên xuất hiện một con chó dại cảnh giới Đại Đạo chí tôn tới tập kích, tử thương thảm trọng, may mắn Mộ Dung lão tổ hiện thân kịp thời giết chết chó dại báo thù cho các vị!"
"Tới lúc đó, Mộ Dung gia chúng ta sẽ gửi thịt chó tới tông môn các ngươi, không cần cám ơn."
Lão tổ Mộ Dung gia không để ý tới tiếng kêu thảm thiết của mọi người, thế công của hắn chủ yếu vẫn là rơi vào trên người Đại Hắc, cái gương là chỉ thẳng Đại Hắc, ánh sáng mãnh liệt biến thành màn sáng, muốn thôn phệ Đại Hắc.
Tuy nhiên, không cần biết là Đại Hắc hay là đám người Tiêu Thừa Phong ở sau lưng Đại Hắc, mặt mũi đều rất bình tĩnh, không bị ảnh hưởng chút nào.
Hả?
Lông mày lão tổ Mộ Dung gia nhăn nhúm lại, hắn nhịn không được giương mắt nhìn về phía Hóa Đạo kính.
Cái nhìn này lập tức khiến hắn ngây ngẩn cả người.
Đã thấy, trong gương phản chiếu căn bản không phải là thân ảnh của đám người Đại Hắc, mà là một miếng vá.
Lão tổ Mộ Dung gia khó có thể tin mà lên tiếng kinh hô, "Điều này sao có thể? Cuối cùng là thứ gì thế mà có thể ngăn cản gương của ta?"
Giang Lưu đắc ý cười to nói: "Ha ha ha, chúng ta có miếng vá này bảo vệ, gương kia của ngươi căn bản là vô dụng."
Tiêu Thừa Phong vênh váo nói: "Đây là thần vật, là miếng vá mà thế gian không có thứ gì có thể loại bỏ, chỉ là ánh sáng của gương thôi mà cũng muốn thấu vào, người si nói mộng!"
Đại Hắc thì dùng miệng liếm liếm chân chó của chính mình, sau đó chậm rãi giơ lên, ánh mắt đạm mạc nhìn vào lão tổ của Mộ Dung gia, chậm rãi đè ép xuống dưới.
"Ầm"!
Trong chớp mắt, một cái bóng hình chân chó to lớn thò đầu ra từ trên không trung, lôi cuốn lấy uy thế không có gì sánh kịp, phá vỡ lấy pháp tắc, còn quấn đại đạo, trấn áp về phía trên mặt đất mà xuống!
Chân chó còn chưa hạ xuống đất, các khu nhà của Mộ Dung gia lập tức sụp đổ xuống đất, biến thành một cái hố rất lớn với khuôn hình chân chó!
Chỉ là một chút uy thế tràn ra thôi đã khiến người của Mộ Dung gia run rẩy toàn thân một cách dữ dội, sắc mặt trắng bệch, trong miệng còn đang phun ra máu tươi!
Tu vi không đủ, thân thể lập tức nổ tung, cho dù là đại năng cảnh giới Thiên Đạo thì cũng bị áp lực vô tận ép xuống tới cúi người, nằm rạp trên mặt đất đau khổ chèo chống.
Mộ Dung lão tổ ngửa đầu nhìn vào chân chó, hơi hơi nheo mắt, mặc kệ sống chết của mọi người trong Mộ Dung gia.
Trường bào trên người hắn tung bay, quanh thân còn quấn lên trùng điệp dị tượng, cuối cùng chậm rãi giơ tay, cổ tay đảo một cái, một cái Đại ấn màu vàng óng trôi nởi ở trên lòng bàn tay!