Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 952: CHƯƠNG 952: BỌN CHÚNG ... ĐÂY LÀ ĐANG ÔN CHUYỆN SAO?

Đại ấn màu vàng óng vừa ra.

Mảnh không trung này lập tức rung động điên cuồng, như thể tách ra khỏi thế giới ban đầu, hình thành một thế giới khác.

Mà ngay cả đại đạo cũng đang tái tạo!

Ông!

Pháp tắc bay múa, đại đạo cộng sinh, tất cả lực lượng, tất cả thần thông ở dưới cái Đại ấn này, tất cả chẳng qua chỉ là thoảng qua như mây khói.

"Đây là ... Đây là bảo vật gì?!"

"Thật là đáng sợ, Mộ Dung gia thế mà có được chí bảo nghịch thiên cỡ này, ta đã hiểu, bọn họ là muốn diệt khẩu!"

"Đại ấn này thế mà còn quấn theo đại đạo, tuyệt đối là ở trên Đại Đạo Chí bảo!"

"Ta không có cảm nhận sai đi, Đại ấn này có thể ... Sáng tạo đại đạo, trấn áp đại đạo?!"

"Bí mật lớn, Mộ Dung gia giấu bí mật lớn!"

...

Có một số người còn chưa chết, lúc này thấy lão tổ Mộ Dung gia lấy ra chí bảo bực này thì lập tức bị dọa tới sợ vỡ mật, mặt mũi đầy vẻ khó có thể tin.

Lúc này, bọn họ giống như đã hiểu, tại sao Mộ Dung gia ở trong mấy ngàn năm gần đây lại thi thoảng liền có hậu bối đột phá tới cảnh giới Thiên Đạo.

Cái Đại ấn này tuyệt đối là chí bảo khó có thể tưởng tượng, ẩn chứa uy năng thần quỷ khó lường!

Lão tổ Mộ Dung gia cầm Đại ấn vào trong tay, trên mặt lóe lên sắc thái cao thâm khó dò, hai mắt lãnh đạm, cười lạnh mà nhìn vào Đại Hắc.

Cũng không thấy hắn có động tác gì, chỉ là một tia khí tức trong Đại ấn tràn ra đã biến cái bóng mờ hình chân chó của Đại Hắc thành vô hình.

Đám người Mộ Dung gia đều sáng mắt lên, mặt mũi đầy vẻ cuồng nhiệt mà nhìn vào Đại ấn này.

Trong bọn họ có không ít người chính là lão tổ mượn uy lực của Đại ấn này mới có thể để cho bọn họ đột phá bình cảnh.

Đại ấn này là thứ bảo hộ cho Mộ Dung gia có thể đi tới đỉnh phong, là tạo hóa vô cùng to lớn!

Mấy người Niếp Niếp càng là kinh ngạc, kinh ngạc nói: "Đây chính là cái Đại ấn kia, thế mà lợi hại như vậy, còn cường đại hơn so với trong sự tưởng tượng."

Hai mắt Tiêu Thừa Phong trợn tròn, cả kinh nói: "Chân chó của Cẩu đại gia thế mà mất linh, địa vị của cái Đại ấn này chỉ sợ không nhỏ a!"

Tu vi của lão tổ Mộ Dung gia chắc là sẽ không cao hơn Thất Thải Mi Lộc tinh kia, tuy nhiên, Cẩu đại gia có thể trấn áp Thất Thải Mi Lộc tinh một cách dễ dàng lại bị lão tổ Mộ Dung gia dùng cái Đại ấn này phản kháng, uy năng của cái Đại ấn này quả thực là đáng sợ.

Tinh Nhai mở miệng nói: "Loại uy thế này, chỉ sợ có liên quân với thế giới bản nguyên!"

Bọn họ không thể không có chút lo lắng, Cẩu đại gia có vẻ như có chút không ngăn được đối diện.

"Các ngươi có thể ép ta đi tới một bước này cũng là không dễ dàng, đàng hoàng mà nói cơ duyên đằng sau các ngươi cho ta, như vậy còn có thể được chết một cách thống khoái một chút!"

Lúc này lão tổ Mộ Dung gia khí tức oai nghiêm, uy áp cái thế, rất có cái kiểu trong tay ta có Đại ấn, thiên hạ nằm trong tay ta vậy.

Hắm tham lam nhìn vào đám người Đại Hắc, nếu như nói trước đó còn có chút kiêng kỵ thì vào lúc này có Đại ấn, hắn đã vô cùng bành trướng.

Không cần biết là cái xẻng kia hay là cái muôi kia hay là cái quần cộc trên người con chó kia, tất cả đều là Đại Đạo Chí bảo, sau này sẽ là của Mộ Dung gia ta, nếu như lại đào móc được cơ duyên đằng sau bọn họ ...

Mộ Dung gia ta chắc chắn có thể quật khởi một cách hợp lý a!

Nghĩ tới đây, dù là tâm cảnh của lão tổ Mộ Dung gia thì cũng không thể không lộ ra nụ cười thư thái.

Đại Hắc lắc lắc cái đầu chó, cao ngạo lạnh nhạt nói: "Muốn biết cơ duyên đằng sau chúng ta? Ngươi không xứng!"

"Đã như vậy, vậy ta sẽ rút hồn các ngươi ra để luyện phách, sưu hồn diệt linh là được rồi!"

Trên khuôn mặt lão tổ Mộ Dung gia hiện lên nụ cười tàn nhẫn, pháp lực trùng trùng điệp điệp cuộn trào quanh thân tràn vào Đại ấn, khí tức thần thánh phóng lên tận trời, ngayc ả đại đạo cũng bắt đầu hiện lên, ào ào như sông như biển.

Một chút lực lượng đại đạo đã không phải đại năng cảnh giới Thiên Đạo là có khả năng ngăn cản, huống chi đây là thần thông đại đạo!

Uy thế kinh khủng, chỉ một chút cũng đã khiến cho người ta cảm thấy áp lực, đạo tâm gần như tan vỡ!

Áp lực!

Áp lực không thể nào nói rõ được!

Đám người Quân Quân đại nhân đứng ở sau lưng Cẩu đại gia, trong lòng âm thầm lau vệt mồ hôi, nói lời động viên: "Cẩu đại gia, cố lên a!"

Tinh Nhai nuốt xuống một ngụm nước miếng, lo lắng nói: "Ta cảm thấy ... hay là chúng ta lui về sau tới xa một chút?"

"Gâu gâu gâu!"

Đại Hắc nhe rằng ra, mặt chó cũng là ngưng trọng trước nay chưa từng có, há mồm sủa thành tiếng.

Quần cộc trên người nó thoát khỏi cái mông, trôi nổi ở trong không trung.

Đón gió phồng lên, giống như một lá cờ bắt đầu phồng lên, biến thành rào cản phòng ngự.

Khảm trên miếng vá bắt đầu tỏa ra ánh sáng chói lọi, đồng dạng có lực lượng đại đạo đáng sợ bộc phát ra, khảm vô tận bay ra, xoay quanh khắp xung quanh.

"Đi!"

Lão tổ Mộ Dung gia nở ra nụ cười khinh thường nói, nhẹ nhàng quăng Đại ấn về phía Đại Hắc.

Đại ấn kia lập tức giống như núi nhỏ trấn áp mà xuống, trên bầu trời truyền tới tiếng gào thét phẫn nộ của đại đạo.

Đại ấn còn chưa tới, ánh sáng vàng kim đã vung vãi mà ra, bắn vào trên khảm, thế mà đang chậm rãi tẩy khảm đi!

Lão tổ Mộ Dung gia đắc ý mà cười, "Ha ha, chỉ là khảm thôi không gì hơn cái này!"

Đại ấn tiếp tục xung kích về phía trước, mục tiêu chỉ thẳng vào quần cộc da.

Ở trong mắt mọi người, quần cộc da kia hóa thành rào cản tuy rằng cũng không tầm thường, nhưng vẫn khó có thể ngăn cản được sự xung kích của cái Đại ấn kia, trông giống như là một cái búa tạ và một tờ giấy vậy, lực lượng chênh lệch cách xa.

Nữ Oa hít sâu một hơi, ngưng giọng nói: "Đại ấn này quá mức quỷ dị, không thể để cho Cẩu đại gia đối mặt một mình, mọi người cùng nhau ra tay đi!"

Tiêu Thừa Phong nắm thật chặt trường kiếm trong tay, trịnh trọng nói: "Được, chuẩn bị sẵn sàng!"

Những người khác trên đôi mắt cũng đều hiện vẻ bình tĩnh, trong đó tỏa sáng rực rỡ, pháp lực vận chuyển với tốc độ cao nhìn chòng chọc vào trận chiến.

Cuối cùng, Đại ấn lôi cuốn lấy cái uy kinh thiên va chạm với quần cộc da.

Tuy nhiên, va chạm trong tưởng tượng của mọi người lại không xuất hiện, cả hai bên tiếp xúc nhau thay vào đó là giống như đang vuốt ve, hình ảnh dừng lại là như vậy.

"Đây là ... đây là chuyện gì?"

Lão tổ Mộ Dung gia ngây ngẩn cả người, hắn dốc hết toàn lực đi thúc giục Đại ấn thế nhưng lại không chiếm được chút phản hồi nào, thậm chí ngay cả liên hệ giữa hắn và Đại ấn cũng như ẩn như hiện.

Vốn dĩ hắn chưa có khả năng luyện hóa Đại ấn nên chỉ có thể mượn nhờ một phần lực lượng của nó.

Hắn có chút luống cuống.

Đám người Quân Quân đại nhân vốn đã chuẩn bị sẵn sáng liều chết đánh cược một lần, nhìn thấy loại tình huống này thì cũng trợn tròn mắt, vô cùng vui mừng lẩm bẩm nói: "Chặn ... chặn!"

"Quá lợi hại, không hổ là quần cộc da do cao nhân may ra, ngay cả Đại ấn này cũng chặn được."

"Bọn chúng ... đây là đang ôn chuyện sao?"

"Cảm giác thật thần kỳ, Đại ấn này chẳng lẽ là lão bằng hữu của cái quần cộc da kia sao?"

"Thật thật thật ngưu bức, cao nhân lại đột nhiên mang tới cho chúng ta một sự ngạc nhiên siêu cấp."

Cùng một thời gian, cái xẻng và cái muôi trong tay Niếp Niếp và Long Nhi cũng bắt đầu chấn động, sau đó rời khỏi các nàng, bay thẳng về phía Đại ấn.

Ở dưới cái nhìn soi mói mà không hiểu của mọi người, quần cộc da, cá muôi và cái xẻng vây quanh Đại ấn, ở trong đó lập lòe ánh sáng không nghỉ.

Đột nhiên, xẻng sắt và cái muôi khẽ động, nhằm gõ vào đầu của Đại ấn.

"Keng!"

Tiếng vang thanh thúy vang vọng toàn trường, kéo theo lấy là nội tâm của mọi người nhảy một cái, hình ảnh rung động thiếu chút nữa khiến cho người ta ngạt thở.

Mà cái Đại ấn kia cúi thấp xuống giống như là đứa bé làm sai chuyện, đang nhận sai vậy.

Tuy nhiên, cái muôi lại tiếp tục gõ vào Đại ấn, thậm chí ngay cả dây lưng ở trên cái quần cộc da cũng rút cho Đại ấn mấy cái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!