"Trên người người này nhiễm lấy cái gì đó rất kỳ lạ, rất khủng bố, rất không hiểu!"
Lôi Đằng và Diệp Thanh Sơn nhìn chằm chằm vào Cố Uyên, không thể không lui về sau mấy bước, mặt mũi đầy vẻ nghĩ thôi cũng sợ rồi.
Thần Toán Tử thế nhưng là Đại Đạo chí tôn a!
Chỉ là muốn xem quá khức của cái tên này một chút, thế mà lập tức bị ngỏm củ tỏi, chuyện này mà nói ra chỉ sợ chẳng có ai tin.
Diệp Thanh Sơn nuốt một ngụm nước miếng, trịnh trọng nói: "Phía sau người này chắc chắn ẩn giấu đi bí mật kinh thiên, ngay cả Đại Đạo chí tôn cũng khó mà thăm dò được bí mật này!"
Lôi Đằng hùa theo nói: "Làm sao bây giờ? Còn sưu hồn không?"
"Ngươi là ngu rồi sao? Sưu hồn để mà tự sát à?"
Diệm Thanh Sơn nhìn vào Lôi Đằng như nhìn vào cái thằng bị thiểu năng trí tuệ, trong lòng âm thâm quy Lôi Đằng thuộc vào hàng ngũ đồng đội heo.
Sau đó, hắn nhìn chằm chằm vào Cố Uyên, vô cùng âm tàn nói: "Nói cho chúng ta biết những gì mà ngươi biết, bằng không, chúng ta sẽ để cho ngươi nếm đến cực hình tàn khốc nhất trong thế gian!"
Hiện tại hiển nhiên là không còn cách nào, trừ khi chính Cố Uyên nói, bằng không căn bản là không cách nào biết bí mật kinh thiên sau lưng của hắn.
Mà phương pháp để cho Cố Uyên mở miệng thì chỉ có hai loại, một loại là để hắn tự nguyện nói ra, còn có một loại chính là tra tấn tới khi hắn chịu mở miệng!
Vốn là ở Tu Tiên giới, rất ít khi cần phải làm như vậy, bởi vì sưu hồn là có thể biết được rất nhiều chuyện, nhưng lại không cách nào dùng vào trên người Cố Uyên.
Cố Uyên đạm mạc liếc nhìn Diệp Thanh Sơn, phát ra hai chữ, "Ha ha."
Giọng điều tràn đầy sự khinh thường và trào phóng, thậm chí cũng không nguyện ý nhiều lời.
Lúc này trở nên im ắng, thế nhưng là thắng qua vô số trào phúng.
"Chỉ là con kiến hôi, quả thực muốn chết!"
Diệp Thanh Sơn tức tới phát điên lên, chính mình thế mà bị miệt thị, bị một con kiến hôi miệt thị?
"Diệp đạo hữu đừng nóng vội, nếu như ngươi bởi vậy mà lập tức giế hắn thì ngược lại là trúng gian kế của hắn!"
Lôi Đằng vội vàng mở miệng nói lời thuyết phục, sau đó cười lạnh, "Tất cả mọi người ở trước khi gặp phải cực hình thì đều rất vênh váo, có điều, khi nếm mùi cực hình thì hy vọng hắn còn có thể cười được!"
Diệp Thanh Sơn nói với giọng nói vô cùng lãnh khốc, "Không sai, ta nhất định phải để cho hắn sống không bằng chết!"
Dứt lời, hắn đưa tay tung một chiêu, lập tức nắm lấy Cố Uyên, đưa ra khỏi mật thất.
Giọng nói như thể tới từ Cửu u, âm trầm hạ lệnh: "Người tới, mở Phệ Tâm Thủy lao ra!"
Trong chốc lát, toàn bộ người của Diệp gia nghe thấy thì tất cả đều biến sắc.
"Phệ ... Phệ Tâm Thủy lao?"
"Ta không nghe nhầm chứ, Thủy lao này thế nhưng là đã có một ngàn năm rồi chưa từng mở ra."
"Đến cùng là ai làm cho gia chủ phải tức thành ra như thế này, thế mà rơi vào kết quả như vậy, quá thảm rồi."
"Được rồi, bớt tranh cãi đi, cái tên này ta nghe thôi cũng đã thấy lạnh cả người rồi."
Hiển nhiên, tất cả mọi người đối với Thủy lao này là tràn đầy kính nể, chỉ nghe tên thôi mà thân thể cũng đã run rẩy cả lên.
Khi thấy trên tay Diệp Thanh Sơn mang theo Cố Uyên thì trong mắt từng người đêu tràn đầy vẻ đồng tình, lắc đầu không ngừng, giống như không đành lòng.
"Ầm ầm!"
Một mật thất lạnh lẽo dưới mặt đất, đại môn mở ra phát ra tiếng ầm ầm, Hàn Băng chi khí vô tận theo đó mà tràn lan ra ngoài, để rất nhiều người phải nhượng bộ lui binh.
"Thuộc hạ bái kiến tông chủ."
Xung quanh mật thất, đông đảo đệ tử hai đầu gối thi nhau quỳ xuống đất, cúi đầu thật sâu vào trên mặt đất, run lẩy bẩy, sợ bị Diệp Thanh Sơn để mắt tới mà đưa vào mật thất.
Phản ứng như thế để tâm tư Cố Uyên lồi lõm một trận, cảm thấy lá gan rung động một trận.
Móa nó, có đáng sợ tới như vậy hay không?
Làm ta sợ hãi a.
Diệp Thanh Sơn hung ác nhìn vào Cố Uyên, cười lạnh, cất bước trực tiếp bước vào trong mật thất.
Lúc này, Cố Uyên mới nhìn rõ bố cục trong mật thất.
Đây là một nơi có một cái ao nước to lớn, ao nước bốc lên trận trận hàn khí, mặc dù không có đóng băng lại nhưng là nhiệt độ còn thấp hơn vô số lần so với đóng băng.
Mà ở trong hồ nước, mặt nước thi thoảng nhộn nhạo lên từng đợt gợn sóng, có bọt nước tách rời, hiển nhiên có thứ gì đó đang di động trong nước, hơn nữa số lượng còn rất nhiều.
"Sưu sưu sưu."
Trong ao nước truyền tới tiếng quấy nước.
Diệp Thanh Sơn híp mắt, mở miệng nói: "Ngươi có biết trong nước là thứ gì không?"
Bờ môi Cố Uyên hơi trắng bệch, có điều vẫn mạnh miệng nói: "Ta không hứng thú để biết."
Hắn ở trong lòng lặp đi lặp lại từ kiên định với đạo tâm của mình.
Bất kể như thế nào, mình tuyệt đối không được nói ra một chữ có liên quan với cao nhân, cho dù thật đau chết, cho dù thật sống không bằng chết, Cố Uyên ta cũng không thể có lỗi với cao nhân!
"Bên trong ao nước này nuôi mấy trăm con Huyền Băng Phệ Tâm trùng!"
Diệp Thanh Sơn phổ cập cho Cố Uyên được biết, hài hước nói: "Trùng này thích chui vào trong thân thể người, thẳng tới trái tim của người ta, ký sinh ở bên trong trái tim, dần dần từng bước xâm chiếm khí huyết người, đồng thời theo đó là đau đớn không cách nào hình dung!"
"Loại đau đớn này so với kim châm sát muối còn muốn kịch liệt ngàn vạn lần! Quan trọng nhất là, sẽ không để cho ngươi lập tức chết đi đồng thời không lúc nào là không đau đớn!"
Thấy Cố Uyên không nói lời nào, hắn cười ha hả tiếp tục nói: "Phệ Tâm Thủy lao từ lúc mới sang tạo ra, tổng cộng chỉ động tới hai mươi hai lần! Mỗi một hạng người đều là hạng kiệt ngạo bất tuân, tuy nhiên vừa vào ao nước, nhiều nhất cũng chỉ nhịn được khoảng thời gian nửa nén hương thì thành cháu trai khóc gọi ta là gia gia, quỳ cầu ban được chết, không biết ngươi có thể chống được bao lâu."
Lời nói rơi xuống, hắn đột nhiên khoát tay, ném Cố Uyên vào trong ao.
"Soạt!"
Rất nhiều đệ tử nghe được tiếng rơi xuống nước đều không kìm lòng được mà rùng mình một cái.
Toàn bộ ao nước, theo Cố Uyên rơi xuống trong nháy mắt thì trở nên náo nhiệt, những Huyền Băng Phệ Tâm trùng kia giống như mèo ngửi thấy mùi tanh, toán loạn lao nhanh về phía Cố Uyên.
Thân thể Cố Uyên hơi chấn động một chút, chỉ trong nháy mắt hắn đã cảm nhận được có rất nhiều côn trùng đang chui vào thân thể, đồng thời như là tiểu xà, đang bơi lội lung tung điên cuồng trong cơ thể hình, xông thẳng về phía quả tim.
Hắn cắn chặt răng, lông tơ toàn thân bắt đầu dựng ngược lên, con mắt nhắm chặt lại, đã làm tốt chuẩn bị đối mặt với mọi chuyện.
Thời khắc thể hiện huyết tính của ta tới! Cố Uyên ta tuy rằng sợ đau, sợ chết, nhưng là càng sợ lương tâm bất an!
Đây là thời khắc chứng minh chính mình, ta không sợ, không sợ!
Khóe mắt Cố Uyên có chút ướt át, thân thể hơi run rẩy, cảm nhận được tử vong.
Tuy nhiên ... mãi cho tới thật lâu.
Hắn đột nhiên phải ứng lại, làm sao mà chẳng bị đau chút nào đây?
Tình huống như thế nào? Chuyện này là thế nào?
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, trong cơ thể của mình chắc chắn có Huyền Băng Phệ Tâm trùng, hơn nữa rất nhiều còn đều đã tiến vào quả tim của mình, khí huyết cũng đang giảm đi, nhưng ... cái chính là không đau?
Nói là sống không bằng chết đâu?
Rất rõ ràng, vừa rồi Diệp Thanh Sơn chắc chắn không phải là đang dọa ta sợ, vậy giải thích duy nhất chính là, ta không cảm nhận được đau đớn?
Đầu hắn có chút không hiểu, tuy nhiên chẳng mấy chốc thì tỉnh táo lại.
Cao nhân, chắc chắn là cao nhân đang bảo vệ ta!
Tóm lại, chuyện không thể nào hiểu được, quy cho cao nhân là được rồi!
Cao nhân quá thần kỳ, thế mà có thể để cho ta tránh đi nỗi khổ tra tấn, hắn chắc chắn đã thi triển đại pháp lực đi, đối với ta thật sự là quá tốt a.
Hốc mắt Cố Uyên đỏ bừng, cảm động tới rơi lệ.