Ở một bên khác, Diệp Thanh Sơn không thể không nhíu mày lại, "Nhìn không ra, tiểu tử này ngược lại là rất có thể nhẫn, lâu như vậy rồi thế mà không rên lên một tiếng."
Lôi Đằng cũng khẽ gật đầu, sau đó nói: "Tuy nhiên xem ra hắn cũng sắp tới cực hạn, ngươi xem, hắn cũng đã đâu tới khóc rồi kìa."
Diệp Thanh Sơn mỉm cười, "Ha ha, không ai có thể chịu đựng được sự tra tấn tới từ Phệ Tâm Thủy lao! Đây chính là kết quả đắc tội với Diệp Thanh Sơn ta!"
Tuy hiên, trong ao đột nhiên truyền tới một giọng nói đầy vẻ ung dung ----
"Chỉ thế này?"
Nụ cười trên mặt Diệp Thanh Sơn dần dần biến mất, gắt gao nhìn chằm chằm vào Cố Uyên, khó có thể tin mở to hai mắt ra mà nhìn.
Hắn hừ lạnh nói: "Đã như vậy rồi mà còn mạnh miệng?"
Cố Uyên cười ha ha nói: "Mạnh miệng con em gái ngươi! Diệp Thanh Sơn tiểu nhi, ngươi cũng chỉ có chút năng lực này thôi sao, bố ngươi đây thật không có một chút cảm giác nào a, có thể tăng lực thêm một chút hay không?"
Diệp Thanh Sơn hoài nghi nói: "Tại sao có thể như vậy? Không có đạo lý a!"
Hai mắt hắn trầm xuống, tùy ý đưa tay bắt lấy một tên đệ tử rồi ném vào trong ao nước.
Một cái chớp mắt sau đó thì truyền tới tiếng kêu thảm thiết vô cùng chói tai, chỉ trong thời gian ba cái hơi thở, đệ tử kia thế mà đã không chống nổi đau đớn, đau tới chết mới thôi.
Cố Uyên vẫn đang đắc ý, châm chọc nói: "Ai nha, Thanh Sơn tiểu nhi, đệ tử của ngươi không được a, ấy thế mà đau tới chết mất rồi, còn có nhiều Huyền Băng Phệ Tâm trùng nữa không? Thả hết cả ra đi."
Nói xong, tay chân hắn cùng động, thế mà trực tiếp bơi qua bơi lại lặn ngụp trong ao.
Lôi Đằng cả kinh nói: "Thần hồn của hắn không có chút ba động nào, dường như cũng không phải là đang cố nhịn."
"Không có khả năng, đó căn bản là không có khả năng! Là người thì đều sẽ đau!"
Diệp Thanh Sơn không thể tin được, ngay sau đó con ngươi lại đột nhiên co rụt lại, giống như nhớ tới chuyện gì đó, cả kinh kêu lên: "Quỷ dị, quỷ dị! Chắc chắn quỷ dị sau lưng hắn đang quấy phá!"
Lôi Đằng khẽ gật đầu, trầm giọng nói: "Rất có thể, nhục thân đau đớn không đủ vậy thì thử thần hồn một chút đi, đưa hắn tới Lôi Nguyên tông của ta, nếm thử nỗi đau Lôi Hỏa thiêu hồn!"
...
Cùng một thời gian.
Niếp Niếp cầm di ảnh của Cố Uyên đưa tới Thiên Cung.
Đám người Dương Tiễn đều vây quanh, nhìn vào chân dung, ánh mắt lập tức vừa phức tạp vừa khiếp sợ.
"Quá huyền ảo, tranh này mỗi một nét thế mà đều để lại dấu tích đại đạo, để cho người ta không dám nhìn thẳng vào."
"Cảm giác thật là thần dị, không hổ là xuất từ tay của cao nhân, các ngươi có cảm nhận được không, ở xung quanh bức tranh này, pháp tắc thế mà đang lui tránh."
"Trấn áp pháp tắc, đại đạo cộng minh, đãi gộ của Cố Uyên quả thực là cao a, đây là đi lên đỉnh phong ở sau khi chết sao?"
"Cố Uyên a, có thể để cho cao nhân vẽ cho ngươi một bức họa, đời này của ngươi là đáng giá a, có thể yên nghỉ."
"Đây tuyệt đối là đồ tốt, ta cảm thấy bức tranh này có thể dùng để trừ tà."
...
Mọi người ở Thiên Cung bàn tán sôi nổi, trong giọng nói tràn đầy sự hâm mộ, đây không thể nghi ngờ là vinh dự cao nhất.
Dương Tiễn không nhịn được thầm nói: "Đây cũng bởi vì ta không chết, nếu như ta chết đi thì cũng sẽ có được một bức tranh như thế này."
...
Lôi trì trong Lôi Nguyên tông, Đệ Tứ giới.
Cố Uyên đang bị buộc vào trên một cái trụ rất lớn, trên đỉnh đầu là lôi đình vô tận.
Những lôi đình này có màu sắc thiên hướng về màu trắng, toán loạn không ngừng, hội tụ thành một mảnh do lôi đình tạo thành bầu trời, vô cùng hùng vĩ.
Loại lôi đình này có khác với lôi đình khác, đánh là đánh vào Thần hồn người!
Có thể đánh nát thần hồn của người, Thần hồn vỡ vụn còn đau đớn hơn rất rất nhiều so với nhục thân, loại cảm giác hồn phách bị xé nứt, đủ để cho người ta biến thành kẻ điên.
"Ầm ầm!"
Mấy đạo lôi đình từ trên trời giáng xuống, đánh vào trên người Cố Uyên, đồng thời, ở dưới chân Cố Uyên còn dâng lên Lôi Hỏa, thiêu đốt lấy thần hồn của hắn.
Tuy nhiên, lông mày Cố Uyên vẫn không có nhíu một cái, vô cùng bình tĩnh, chỉ có điều khí tức đã suy yếu tới cực điểm.
Hắn vào lúc này, toàn thân đã là thủng trăm ngàn lỗ, nhục thân bị Huyền Băng Phệ Tâm trùng chui ra mấy cái lỗ hổng, Thần hồn chi hỏa ảm đạm, nguyên thần mẫn diệt, đã tới biên giới tử vong.
Vẫn không cảm thấy đau ...
Cố Uyên uể oải nói: "Phiền phức tăng thêm một chút lôi điện đi, chính là chơi."
Diệp Thanh Sơn lắc đầu không cam lòng nói: "Quá quỷ dị, xem ra hắn là thật không cảm thấy đau đớn, cực hình là vô dụng."
Lôi Đằng cau mày, tiếp lời nói: "Ngừng lại a, chúng ta tiếp tục tra tấn nữa thì tám thành lập tức chết."
Bọn họ đều cảm thấy hao tổn tâm trí.
Tra tấn vô dụng, cũng không dám sưu hồn, cứ như vậy trực tiêp giết đi thì lại không cam tâm ...
Có một tên tù nhân như thế này thì thật đúng là nhức hết cả trứng.
Lôi Đằng hết chiêu, nhịn không được hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Trong mắt Diệp Thanh Sơn lóe sáng lên, mở miệng nói: "Xem ra bí mật Đệ Thất giới căn bản là không phải chỉ dựa vào chúng ta là có thể nuốt được, phải biết toàn bộ Đông Hoang đều đã phế đi."
Trong cảnh nội Đông Hoang, trọn vẹn năm tên Đại Đạo chí tôn a, tất cả đều không còn.
Mà ngay cả tin tức cụ thể về đối phương bọn họ thế mà đều không biết rõ, thậm chí, bây giờ đi đối phó một tên tù nhân thôi mà cũng thúc thủ vô sách.
Lôi Đằng như có điều suy nghĩ nói: "Ngươi chuẩn bị kéo những người khác xuống nước?"
"Không sai, tuy nhiên không thể làm bại lộ tình cảnh trước mắt của chúng ta, càng không thể để lộ ra tin tức Đại Đạo chí tốn của chúng ta chết rồi!"
Diệp Thanh Sơn mỉm cười, sau đó nói: "Người cảm thấy hứng thú đối với Đệ Thất giới thì chắc chắn là rất nhiều, chúng ta có thể lan rộng một số tin tức ra ngoài, để bọn hắn đi công kích, tốt nhất có thể để cho hai bên lưỡng bại câu thương, tới lúc đó chúng ta ngư ông đắc lợi há không phải đẹp quá thay?"
Trên thực tế, bọn họ cũng chỉ có thể làm như vậy.
Bọn họ đã mất đi hậu trường là Đại Đạo chí tôn, đã mất đi tư cách kêu gào chính diện.
Lôi Đằng đồng ý nói: "Vì kế hoạch hôm nay, chỉ có thể như vậy, cứ làm như vậy đi!"
Hôm sau.
Có hai tên tu sĩ ngộ nhập Thiên Đãng sơn, sau đó trong lúc vô tình phát hiện sự tồn tại của thông đạo giới vực.
Ngay sau đó, chuyện thông đạo liên thông giữa Đệ Thất giới và Đệ Tứ giới được mở ra đã truyền ra ở Đệ Tứ giới.
Mà chuyện Mộ Dung gia bị diệt tộc cũng được một số nhân sĩ biết chuyện truyền ra ngoài, càng là có một số người hiểu rõ nội tình truyền ra nguyên nhân Mộ Dung gia bị diệt tộc.
Đó chính là bởi vì bản nguyên Đệ Tam giới!
Trong chốc lát, toàn bộ Đệ Tứ giới đều biến thành gió nổi mây phun, nhưng phàm là có chút thực lực thì đều đưa ánh mắt lên Đông Hoang.
"Không nghĩ tới Đệ Thất giới trong truyền thuyết lại có thể xuất hiện, thực lực của giới này cũng không giống với Đệ Tứ giới chúng ta, cơ hội cướp đoạt tới!"
"Cơ duyên, đây là cơ duyên lớn a! Lần này nhất định sẽ có người mượn cơ hội này đột phá tới Đại Đạo chí tôn!"
"Đúng vậy a, Đệ Tứ giới chúng có hai mươi ba tên Đại Đạo chí tôn, năng lượng còn lại ở dưới tình huống bình thường thì không đủ để lại dựng dục ra Đại Đạo chí tôn mới."
"Nếu như lần này chúng ta nắm chặt cơ hội này, nói không chừng có thể bẻ cổ tay cùng với Cổ tộc."
"Không nghĩ tới Mộ Dung gia lại có thể đạt được bản nguyên của Đệ Tam giới, càng không nghĩ tới bọn họ giữ bí mật thành như vậy, cuối cùng thế mà còn bị diệt tộc."
"Nếu quả như thật là người ở Đệ Thất giới tới diệt tộc vậy thi Đệ Thất giới chỉ sợ cũng không phải là đèn đã cạn dầu a."
Chỉ trong khoảng thời gian một ngày, ở bên trong vô số nghị luận, có gần năm mươi tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo chạy tới Đông Hoang.
Đồng thời, bọn họ dựa vào tốc độ nhanh nhất xác nhận sự tồn tại của thông đạo giới vực, lập tức trở nên càng kích động hươn, tuy nhiên cũng có rất ít người dám có hành động thiếu suy nghĩ.
Mà sau khi có người tiên phong tiến vào Đệ Thất giới, tin tức truyền về càng làm cho tất cả đại năng cảnh giới Thiên Đạo phải điên cuồng.
"Bên trong Đệ Thất giới, khí tức đại đạo nồng đậm, đây là một nơi bảo địa còn chưa khai thác nhiều, đủ để dựng dục ra Đại Đạo chí tôn!"